Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chương 24: Thu nhận (2)
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vị công tử kia khóe mắt cong cong như cười, toát lên vẻ phong lưu đa tình, nhưng trong ánh mắt đào hoa lại ẩn chứa vẻ dò xét khiến Thẩm Tây Linh cảm thấy vô cùng khó chịu. Nàng khẽ nghiêng người ra sau, cố gắng giãn khoảng cách giữa hai người, nhưng thấy câu hỏi của hắn khó trả lời, bèn dứt khoát giữ im lặng.
Vị công tử kia dường như cũng không hề phật ý, chỉ mỉm cười nhàn nhạt, rồi đứng thẳng dậy nói: “Suýt nữa thì quên tự giới thiệu, ta là bằng hữu của nhị công tử, họ Hàn, tên Phi Trì.”
Thẩm Tây Linh chưa từng nghe đến cái tên Hàn Phi Trì, nhưng họ Hàn này ở Giang Tả, nhất là đất Kiến Khang, đã là một danh tiếng lẫy lừng.
Tề, Thẩm, Phó, Hàn là bốn đại thế gia. Thẩm gia nay đã suy tàn, chỉ còn ba gia tộc đứng đầu, trong đó Hàn gia là một, quyền thế không ai sánh bằng. Vị công tử trước mặt lại xưng là bằng hữu của Tề nhị công tử, xem ra hẳn là công tử dòng chính của Hàn gia.
Song Thẩm Tây Linh cũng chẳng mấy bận tâm đến những thứ ấy. Trong mắt nàng, công tử thế gia hay thường dân nghèo hèn cũng chẳng khác gì nhau. Nhất là sau đại nạn của Thẩm gia, nàng càng thấy những hư vinh danh lợi kia chẳng qua chỉ là phù du hư ảo, có gì đáng để lưu luyến?
Vì vậy sắc mặt nàng vẫn thản nhiên như mọi khi, chỉ khẽ hành lễ đáp lại lời chào của người trước mặt, vị công tử tự xưng là Hàn Phi Trì rồi cũng không nói gì thêm.
Nam tử nọ hơi nhướng mày, dường như cảm thấy Thẩm Tây Linh có vài phần thú vị. Hắn bước đến dưới gốc mai, tiện tay thưởng hoa, rồi lơ đãng hỏi: “Ngươi có biết vì sao nha hoàn kia đột nhiên bỏ ngươi lại rồi đi không?”
Thẩm Tây Linh hơi khựng lại, đáp: “Đương nhiên là vì tỷ ấy có việc gấp.”
Hắn khẽ bật cười, lắc đầu nói: “Không phải. Vừa rồi nha hoàn ấy hỏi ngươi và nhị công tử có quan hệ gì, ngươi nói không có, lại hỏi ngươi và Bạch Tùng có phải là người quen cũ, ngươi cũng nói không. Phong Hà Uyển tuy không sánh được với bản phủ của Tề gia nhưng cũng là đất thế gia. Ngươi nếu chẳng có giao tình với ai, chỉ là một kẻ qua đường, vậy nha hoàn ấy vì sao phải tốn công chăm sóc ngươi? Tất nhiên là nên bỏ mặc đi cho xong.”
Thẩm Tây Linh trầm mặc không đáp. Nam tử nọ vẫn chăm chú nhìn nàng, thấy nàng tuy im lặng nhưng vẻ mặt không hề tỏ ra ngạc nhiên hay phẫn nộ, ngược lại rất bình tĩnh, như thể trong lòng đã sớm thấu hiểu. Hắn hơi nhướn mày, trong lòng càng thêm hứng thú, tiểu cô nương này trông còn nhỏ tuổi mà đã sớm thông suốt đến thế sao?
Hắn bật cười, hỏi: “Sao vậy, ngươi sớm đã nhận ra rồi?”
Thẩm Tây Linh ngẩng đầu liếc nhìn hắn một cái, lặng lẽ suy nghĩ chốc lát, rồi nhẹ giọng đáp: “Ta vốn chẳng cần người khác tốn tâm sức chăm sóc, tự mình cũng có thể xoay sở. Huống chi tỷ ấy nói cũng không sai, ta thật sự chẳng có giao tình với ai, chỉ là người qua đường. Nếu tỷ ấy đối với ta quá tốt, ta mới thấy khó xử.”
Nàng ngẩng đầu nhìn lên, động tác vô cùng bình thường, nhưng nàng vốn xinh đẹp xuất trần, chỉ một cái ngước mắt thôi cũng khiến người đối diện không khỏi động lòng. Nốt ruồi son nơi mi tâm, dưới tán bạch mai lại càng trở nên nổi bật.
Nam tử nọ nhìn nàng với dung nhan như vậy, lại thốt ra lời lẽ lạnh nhạt, trong lòng chỉ thấy càng thêm thú vị. Hắn đưa tay đỡ nhẹ cành mai, cười nói: “Lời thì đúng là như thế, nhưng nha đầu kia cũng thật chẳng có mắt nhìn người. Không chịu nghĩ xem công tử nhà mình là người thế nào, sao lại vô cớ giữ lại một tiểu nha đầu không liên quan trong biệt viện để dưỡng bệnh?”
Nói đến đây, ánh mắt hắn lại mang vẻ thâm sâu dò xét. Hắn đi đến gần Thẩm Tây Linh, cúi người nhìn nàng, nửa cười nửa không mà hỏi: “Ngươi và nhị công tử, tất nhiên là có mối quan hệ không đơn giản. Bằng không… chẳng lẽ là vì ngươi xinh đẹp nên hắn mới giữ ngươi lại?”
Người kia dù miệng thì cười, nhưng ánh mắt lại lộ vẻ sắc bén khiến người ta rợn người. Thẩm Tây Linh nhất thời có phần hoảng sợ, muốn tránh đi nhưng lại không tìm thấy đường lui, đang bối rối thì phía sau chợt vang lên tiếng bước chân.
Nam tử nọ liền đứng thẳng người, ngoảnh đầu nhìn lại. Thẩm Tây Linh cũng theo bản năng đứng dậy khỏi băng đá, ngẩng đầu nhìn theo, thì thấy giữa rặng bạch mai lặng lẽ, người đến không ai khác chính là Tề Anh.
Tính đến nay, đây là lần thứ ba Thẩm Tây Linh gặp chàng. Nàng không nhớ gì về việc Tề Anh đến thăm mình vào đêm Trừ Tịch, chỉ nhớ lần đầu gặp là giữa đêm tuyết nơi cổng thành, lần thứ hai là trong Vong Thất cũng chỉ thoáng qua. Nay là lần thứ ba.
Trong lòng nàng thật ra có chút sợ Tề Anh, có lẽ vì lần gặp thứ hai, ánh mắt của chàng quá lạnh lùng mang theo cả vẻ khinh miệt khiến nàng khó quên. Nhưng ngoài lần ấy ra, những ký ức khác về chàng đều là tốt đẹp, hơn nữa mỗi lần gặp nhau, dường như chàng đều là người cứu nàng.
Thẩm Tây Linh không ngờ sẽ gặp lại chàng ngay lúc này, trong lòng chưa hề có sự chuẩn bị. Mà chính vì thế, lúc trông thấy bóng chàng, nàng không hiểu sao lại bỗng nhẹ lòng, nỗi sợ hãi trong tim cũng dần tan đi.
Hôm nay chàng mặc một thân bạch y, phong thái tuấn nhã, thanh tĩnh. Lần đầu tiên nàng thấy chàng mặc màu trắng, bất giác có phần thất thần. Tề Anh chỉ như có như không liếc nhìn nàng một cái, sau lưng là Bạch Tùng và thiếu niên tên Thanh Trúc, song cả hai đều không nhìn nàng, mà cùng quỳ xuống trước mặt nam tử kia, hành lễ nói: “Tham kiến tứ điện hạ.”
Thẩm Tây Linh ngẩn người ra. Tứ điện hạ? Nàng chợt bừng tỉnh, thì ra người nọ không phải công tử Hàn gia nào cả, mà là tứ hoàng tử đương triều, Tiêu Tử Hành.
Nàng quay đầu nhìn vị điện hạ kia, chỉ thấy hắn sau khi bị lộ thân phận cũng không hề tức giận, ánh mắt vẫn mang ý cười, giống như một con hồ ly vừa trộm được gà, cong khóe môi nhìn Tề Anh: “Đến cũng đúng lúc, đang làm lỡ chuyện ta nói chuyện với tiểu nha đầu ngươi giấu kỹ đấy.”
Thẩm Tây Linh vẫn còn ngơ ngẩn, nghe vậy lại thấy xấu hổ. Nàng len lén liếc Tề Anh, chỉ thấy chàng nhàn nhạt mỉm cười, không đáp lời, chỉ nói: “Mọi người đều đã đến, điện hạ không bằng theo ta sang bên kia.”
Tiêu Tử Hành cười khẽ, quay đầu liếc nhìn Thẩm Tây Linh, rồi lại nhìn Tề Anh, cười trêu: “Hôm nay ta lại bắt gặp một chuyện hay ho. Ngươi nhớ nghĩ kỹ nên giải thích với nha đầu Tử Dư thế nào cho ổn đấy.”
Tề Anh chỉ cười khẽ, lắc đầu không đáp. Tiêu Tử Hành đã khoanh tay bỏ đi, Tề Anh liền dặn dò Thanh Trúc: “Đưa tứ điện hạ đến hậu viên.”
Thanh Trúc cúi đầu nhận mệnh, nhanh chóng theo sau Tiêu Tử Hành, thân ảnh hai người dần bị cây cối che khuất.
Bạch Tùng lặng lẽ liếc nhìn giữa Tề Anh và Thẩm Tây Linh, rồi cũng cúi mình lùi lại, thoáng chốc, nơi đây chỉ còn lại hai người bọn họ.
Thật lạ là khi có người khác bên cạnh, sự xuất hiện của Tề Anh luôn khiến Thẩm Tây Linh thấy yên tâm. Nhưng chỉ cần còn lại một mình với chàng, nàng lại không khỏi căng thẳng. Lúc này nàng đứng ngây người ra đó, hai tay đan vào nhau, cúi đầu không dám ngẩng lên.
Tề Anh lặng lẽ nhìn nàng. Sau đêm Trừ Tịch, chàng luôn bận rộn phải vào cung chúc Tết, tiếp đãi thân thích, xử lý chính vụ… mãi đến hôm nay mới có được chút thời gian rảnh, quay về Phong Hà Uyển gặp gỡ bằng hữu. Chỉ mấy ngày không gặp, tiểu cô nương trước mắt lại gầy đi một chút, so với đêm đầu tiên đến Phong Hà Uyển còn tiều tụy hơn, nhưng cũng đã tốt hơn đêm Trừ Tịch rất nhiều. Ít nhất, nàng đã có chút sinh khí, có thần sắc hơn.
Hôm nay trời nắng đẹp, trên trán nàng lấm tấm mồ hôi, chắc là vì đi lại nhiều nên mệt, má hơi ửng hồng, nhìn qua lại thấy sắc mặt tươi tắn hơn hẳn.
Nàng dường như vẫn có chút sợ chàng, đầu luôn cúi thấp. Tề Anh nghĩ, có lẽ là mấy lần gặp trước bản thân đã quá nghiêm khắc khiến nàng khắc sâu trong lòng.
Chàng khẽ thở dài một hơi, rồi bước về phía nàng.