Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chương 40: Lễ Bái Sư (3)
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tề lão thái thái giả bộ nổi giận, Phó Dung vừa định lên tiếng thì bên dưới có nha hoàn bước vào bẩm báo: “Thưa lão thái thái, Vương tiên sinh đã đến rồi ạ.”
Lão thái thái nghe vậy liền cười nói: “Vậy mời Vương tiên sinh vào, mời người uống chén trà, tiện thể ra mắt mấy đứa nhỏ.”
Nha hoàn lui ra, chưa bao lâu đã dẫn vào một vị lão giả tóc bạc phơ, râu trắng, thân hình gầy gò. Thẩm Tây Linh nấp sau mọi người, len lén nhìn qua, thấy vị Vương tiên sinh ấy tuy tuổi đã cao nhưng tinh thần vẫn minh mẫn, khỏe mạnh, chỉ có gò má cao, vẻ mặt nghiêm nghị, ít khi cười, khiến nàng thoáng rùng mình. Trong lòng nàng thầm hạ quyết tâm, từ nay về sau nhất định phải chăm chỉ học hành, tuyệt đối không dám làm điều gì khiến tiên sinh không hài lòng.
Vương tiên sinh bước vào chính sảnh, lão thái thái đích thân đứng dậy nghênh đón, tất cả hậu bối trong sảnh đều cung kính hành lễ. Lão thái thái tươi cười: “Cuối cùng tiên sinh cũng đến, mau ngồi, mau ngồi!”
Sau một hồi khách sáo, hai người cùng ngồi xuống. Nghiêu thị nói với Vương tiên sinh: “Tiên sinh vẫn luôn hết lòng dạy dỗ Kính An, Kính Khang, nay lại thêm hai vị nữ sinh nữa, quả thật vất vả cho người. Tề gia chúng ta lấy làm áy náy lắm.”
Vương Thanh điềm tĩnh đáp: “Phu nhân không cần khách sáo. Việc này là do Kính Thần ủy thác. Ta xưa nay rất coi trọng hắn, chút nhờ vả này tự nhiên không thể chối từ. Chẳng hay hai vị tiểu thư hiện giờ đang ở đâu?”
Nghiêu thị nghe vậy liền mỉm cười, gọi: “Dao Nhi, Văn Văn, hai con còn không mau ra mắt tiên sinh?”
Thẩm Tây Linh vội bước lên cùng Triệu Dao hành lễ, rồi theo lời Nghiêu thị dâng trà bái sư.
Trong các gia đình thế gia, việc nữ nhi đi học vốn không có gì lạ. Suy cho cùng, nữ nhi đâu cần thi cử làm quan, chỉ cần đọc thơ, học văn, rèn luyện phẩm hạnh, đừng trở thành kẻ ngu dốt là được. Vương Thanh tuy chọn học trò cực kỳ khắt khe, nhưng việc thu nhận nữ sinh thì không đến mức quá câu nệ, nên ông cũng dễ dàng nhận chén trà của hai người, nhẹ giọng dạy rằng: “Học vấn văn chương, nếu không khổ tâm rèn luyện thì khó mà thành công. Mong hai vị tiểu thư tinh tấn, ham học hỏi, ngày sau ắt sẽ có thành tựu.”
Thẩm Tây Linh cùng Triệu Dao đồng thanh đáp lời, rồi lui xuống đứng hầu.
Lúc này, lão thái thái kéo tay Phó Dung, cười nói với Vương tiên sinh: “Tiên sinh thử nhìn xem, còn nhận ra tiểu nữ này không?”
Vương Thanh quay sang, ngắm nhìn một hồi rồi lộ vẻ chợt tỉnh ngộ: “Phải chăng là muội muội của tiểu Phó đại nhân?”
“Chính là nó đấy!” Lão thái thái gật đầu: “Lỗi cũng ở ta, tuổi già nên lú lẫn. Trước kia nghe Kính Thần cầu tiên sinh nhận dạy Dao Nhi cùng tiểu thư Phương gia, ta nghe xong lại quên mất, chẳng nghĩ đến chuyện cầu cho cô bé này. Nay chẳng hay tiên sinh có thể nể chút thể diện, nhận thêm Dung Nhi của ta làm học trò không?”
Ở bên dưới, Triệu thị đứng im lặng, trong lòng dấy lên những suy nghĩ miên man. Bà vốn là thứ nữ của Tề gia, không phải con do chính thất sinh ra. Mẫu thân là thiếp, từ bé bà đã phải sống nhún nhường dưới tay lão thái thái. Triệu thị sớm đã biết lão thái thái tính tình cứng rắn, giỏi toan tính, chỉ không ngờ tuổi tác đã cao mà vẫn khéo léo xoay chuyển tình thế như vậy.
Bà làm sao không nhìn ra? Kéo Phó Dung về phủ, nay lại lấy thân phận trưởng bối mà thỉnh cầu Vương tiên sinh thu nhận, chẳng qua là muốn lôi kéo nữ nhi Phó gia về làm dâu nhà mình mà thôi! Tốt nhất là nếu được gả cho Kính Thần thì Phó gia đang chao đảo kia chẳng phải sẽ vững như bàn thạch sao? Đúng là tính toán như thần!
Vương Thanh không ngờ lão thái thái lại thỉnh cầu như vậy, trầm ngâm một lúc rồi nói: “Lão phu từng nghe nói tiểu thư Phó gia từ nhỏ đã học cùng tiểu Phó đại nhân, học vấn đã có nền tảng vững chắc, nếu học chung với hai tiểu thư khác, e rằng không mấy thỏa đáng.”
Lão phu nhân liền đáp lời: “Điều đó thì có sao? Được nghe tiên sinh chỉ dạy là phúc phần lớn lao, dù phải học lại từ đầu cũng chẳng ngại.”
Rồi bà quay sang Phó Dung, hỏi: “Dung Nhi, ý con thế nào?”
Phó Dung có vẻ cũng chẳng ngờ lão thái thái lại làm vậy, thoáng lúng túng, nhưng thấy ánh mắt bà nghiêm nghị nhìn sang, thì biết tâm ý bà đã quyết, đành cúi người hành lễ: “Nếu tiên sinh không chê, vãn sinh nguyện theo học từ đầu, cùng hai vị muội muội trau dồi đạo học, một lòng cầu tiến.”
Nữ sinh thì dạy một người cũng là dạy, ba người cũng vẫn là dạy, thêm một Phó Dung cũng chẳng phiền phức gì. Vương Thanh thấy lão thái thái cố ý, Phó tiểu thư lại cung kính, ngoan ngoãn, cũng không tiện từ chối, liền khẽ gật đầu nhận lời.
Lão thái thái lập tức mặt mày hớn hở, gọi nha hoàn: “Mau, mau dâng trà.”
Nha hoàn lại dâng một chén trà, Phó Dung cung kính mời, Vương Thanh khẽ nhấp một ngụm, xem như chính thức thu nhận.
Việc đã thành, lão thái thái vui mừng khôn xiết, mời Vương tiên sinh ở lại dùng bữa trưa. Vương Thanh từ chối, nói còn việc nhà chưa xử lý, ngày mai tới phủ giảng dạy cũng được, hôm nay không tiện lưu lại. Lão thái thái nài nỉ, ông khách sáo từ chối, khiến bà cũng đành thôi.
Vương Thanh quay sang dặn các học trò: “Ngày mai khai giảng, trước tiên sẽ có một bài khảo thí. Kính An, Kính Khang cần chuẩn bị chu đáo, các vị tiểu thư thì không cần lo lắng quá, chỉ cần tận tâm là được.”
Tề Ninh và Tề Lạc nghe xong đều rầu rĩ. Mấy cô nương tuy biết Vương tiên sinh khảo thí cũng chỉ để dò xét trình độ, dù làm không tốt cũng chẳng bị trách phạt, nhưng ‘khảo’ đã thành nỗi ám ảnh trong thiên hạ, nghe đến chữ ấy ai cũng nơm nớp lo sợ. Thành thử bất kể nam nữ, trong lòng đều như bị nghẹn lại.
Vương tiên sinh chẳng để ý, nói lời nhẹ tênh, rồi chào từ biệt lão thái thái và Nghiêu thị, lại từ chối để người Tề gia tiễn ra cửa, cứ thế rời khỏi.
Nghiêu thị cười nói: “Thế là tốt rồi. Lão thái thái ngày nào cũng nhớ nhung con, không gặp một ngày là ngẩn ngơ. Nay con đến phủ học cùng các huynh muội, chẳng phải ngày nào cũng được gặp rồi sao?”
Phó Dung cúi đầu cảm tạ lão thái thái và Nghiêu thị. Lão thái thái lại nói: “Việc tốt thế này, đêm nay con cứ ở lại phủ, sáng mai sẽ tiện theo học.”
Phó Dung hơi lúng túng, khẽ thưa: “Việc này đến hơi đột ngột, con vẫn chưa kịp bẩm báo với song thân. Hôm nay, dù sao cũng nên về phủ thưa qua một tiếng…”
Tề lão thái thái lập tức nói không cần, bảo chỉ cần sai một người đến Phó phủ báo tin là được. Nghiêu thị thấy Phó Dung khó xử, liền mỉm cười thay nàng tháo gỡ, nói với lão thái thái: “Dung Nhi đã chịu tới học thì tất cũng chẳng chạy đâu được. Hôm nay để nàng về nhà một chuyến cũng chẳng sao, ngày mai lại gặp rồi mà.”
Có Nghiêu thị hòa giải, lão thái thái cũng khó mà cứng giọng thêm, đành miễn cưỡng gật đầu, rồi lại quay sang hỏi: “Kính Nguyên với Kính Thần có ở nhà không? Cũng lâu rồi chưa gặp biểu muội của chúng nó rồi.”
Nghiêu thị đáp: “Kính Nguyên cùng phu nhân đã ra ngoài rồi, chỉ có Kính Thần hôm nay tình cờ ở nhà. Mẫu thân có cần con sai người gọi nó vào không?”
Lão thái thái nghe vậy thì phấn khởi hẳn lên: “Mau, mau đi gọi nó đến, để nó tiễn muội muội ra phủ.”
Nghiêu thị liền bảo nha hoàn đi, còn Triệu thị ngồi một bên, trong lòng đã có những toan tính riêng.
Bà ta hiểu Nghiêu thị xưa nay thương mến Dao Nhi, nhưng không đoán được liệu bà ta có muốn gả Dao Nhi cho Kính Thần hay không. Giờ xem ra, Nghiêu thị cũng không hề phản cảm gì với Phó Dung. Chẳng lẽ bà ta thấy Dao Nhi tuổi còn nhỏ, chưa tính đến việc đó?
Nhưng Triệu thị lại cảm thấy có gì đó không đúng. Nghiêu thị xem chừng càng thêm yêu mến tiểu thư Phương gia kia, mà cách thương ấy lại chẳng giống cách thương Dao Nhi. Liệu bà ta có thật sự không có ý riêng? Triệu thị liếc mắt nhìn về phía Thẩm Tây Linh, thấy tiểu cô nương kia lúc này vẫn cúi đầu ngồi yên lặng ở một góc, không hề tỏ vẻ thất thố. Chỉ là khi lão thái thái vừa nhắc tới Kính Thần, ánh mắt nàng thoáng hiện nét vui, tuy vụt qua nhanh nhưng Triệu thị vẫn nhận ra.
Triệu thị âm thầm cười nhạt: “Lũ mèo hoang chó hoang gì cũng muốn leo cao bám víu Tề gia này sao? Thế gia là nơi nào? Chuyện hôn sự là thứ có thể đùa giỡn được ư? Nhất là hôn sự của Kính Thần, chẳng phải thứ hắn có thể tự mình định đoạt.”
“Dù nha đầu cô nhi kia có được Kính Thần và Nghiêu thị thương mến đến mấy, chỉ riêng thân phận ấy thôi, cũng chẳng thể bước qua cánh cửa nhà này.”
Đang mải suy nghĩ, nha hoàn bước vào bẩm báo: “Nhị công tử đã đến rồi ạ.”
Tề lão thái thái vui vẻ: “Tốt lắm, mau bảo nó vào.”
Từ lúc bước vào chính sảnh, Thẩm Tây Linh luôn cung kính, không ai gọi tên thì chẳng dám ngẩng đầu, càng không dám nhìn đông nhìn tây. Nhưng khi nghe đến người ấy đến, tim nàng không khỏi run lên. Cố nhịn rồi lại không nhịn được, nàng khẽ ngẩng mắt, lặng lẽ nhìn về phía cửa.
Tề nhị công tử vừa vòng qua bình phong, thong thả bước vào. Những ngày gần đây nàng ít được gặp chàng, dù có chạm mặt cũng chẳng có dịp trò chuyện. Tưởng như hai người đã gần gũi thêm đôi chút, mà mới mấy ngày không gặp lại thấy xa cách hẳn. Trong căn phòng đầy rẫy người quyền quý, nàng chỉ là kẻ ngồi nép ở một góc, càng cảm thấy cách chàng thật xa xôi.
Nàng vừa định cụp mắt xuống, đã không ngờ lại chạm phải ánh nhìn của chàng. Đôi mắt phượng kia vẫn là vẻ thanh lạnh quen thuộc. Từ lúc vào, chàng không nhìn nơi nào khác, chỉ duy nhất nhìn về phía nàng. Cái nhìn ấy cũng chỉ thoáng qua, nhanh như một cái chớp mắt, như để xác nhận nàng vẫn ổn.
Ánh mắt giao nhau, thoáng chốc liền rời đi. Thẩm Tây Linh cúi đầu. Tề Kính Thần bước ngang qua nàng, vào chính sảnh hành lễ với trưởng bối. Tề lão thái thái phấn khởi hẳn, cười hỏi Phó Dung: “Dung Nhi, con cũng đã lâu không gặp nhị ca rồi phải không?”
Phó Dung mỉm cười gật đầu: “Quả là đã ít lâu rồi. Hồi đầu năm, ca ca nhà con đến Phong Hà Uyển dự tiệc, nhưng không khéo hôm đó con lại bệnh nên không tới được.”
Lão thái thái vui vẻ nói: “Vậy thì tốt rồi. Sau này ngày nào cũng được gặp mặt.”
Tề Kính Thần nghe vậy, khẽ nhướng mày. Lão thái thái thấy vậy thì cười nói: “Vừa rồi Vương tiên sinh đã đến, cũng đã thu nhận Dung Nhi làm học trò. Ta nhớ con bé quá, bèn định đưa về phủ ở vài ngày, sau này con với mấy đứa nhỏ đều ở bên ta, để ta ngày nào cũng được nhìn thấy.”
Tề Kính Thần nghe vậy thì không khỏi nhíu mày. Chàng nhớ ra, đêm giao thừa năm trước, tổ mẫu từng lấp lửng gán ghép chàng với Phó Dung. Nay mọi chuyện rõ ràng, chàng tất nhiên hiểu dụng ý trong đó, không khỏi thấy đau đầu.
Chàng đưa mắt nhìn mẫu thân, Nghiêu thị chỉ lặng lẽ cúi đầu ngắm móng tay, làm như không thấy nhi tử đang oán thầm mình. Chàng biết bà hiểu mình đang nghĩ gì, nhưng trong nhà này, lời của tổ mẫu là nhất ngôn cửu đỉnh, ngay cả phụ thân cũng khó mà trái ý, huống hồ là mẫu thân?
Tề lão thái thái lời đã nói ra, Tề Kính Thần cũng không tiện làm ngơ. Nhìn thấy mẫu thân ra dáng khoanh tay mặc kệ, chàng chỉ đành đáp: “Như vậy cũng tốt.”
Tề lão thái thái nghe chỉ có bốn chữ thì hơi không hài lòng, nhưng cũng biết cháu đích tôn tính vốn trầm lặng, chẳng thể ép thêm. Dù sao về sau ngày ngày gặp mặt, với tài mạo như Phó Dung, bà chẳng lo Kính Thần không động lòng.
Ý đã quyết, bà lại dặn: “Con bé sắp về phủ, Kính Thần, con tiễn con bé một đoạn.”
Thẩm Tây Linh vẫn cúi đầu ngồi dưới sảnh, nghe chàng buông nhẹ một chữ “vâng.”