Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chương 67: Hội hoa (3)
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi thuộc thể loại Linh Dị, chương 67 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sự việc này sau một hồi xôn xao, cuối cùng cũng truyền đến tai Tề Lạc.
Hắn xưa nay vẫn luôn yêu thương che chở muội muội Dao Nhi, đương nhiên muốn thay nàng xin được một tấm thiệp mời. Chỉ tiếc, nhị ca thường ngày khó gặp, khiến chuyện cứ trì hoãn mãi, đến tận ngày diễn ra hoa hội. Dao Nhi đã hết hy vọng được dự hội, Tề Lạc lúc này chỉ mong có thể nói vài lời biện bạch với nhị ca, để năm sau muội muội không bị gạt ra ngoài nữa. Nào ngờ, nhị ca vừa ngồi dưới gốc anh đào chưa được bao lâu đã cùng vài công tử khác rời đi, giờ lại không thấy bóng dáng đâu, khiến Tề Lạc phải khó nhọc tìm kiếm khắp nơi, vô cùng vất vả.
Tề Ninh thấy tứ đệ nhà mình ngốc nghếch đến vậy, nhất thời cũng không còn tâm trạng mắng hắn là đồ ngốc, chỉ khoát tay cho hắn đi tìm, bản thân cũng chẳng buồn để ý nữa.
Khi ấy, dưới gốc anh đào của Tề gia, ngoài hắn ra không còn ai. Phụ thân đã đưa đích mẫu đi giao thiệp đó đây, hai vị huynh trưởng cũng đã rời đi tụ họp với bằng hữu, tứ đệ lại hăng hái như con trâu lạc đàn mà chạy khắp nơi tìm nhị ca. Chỉ còn mình hắn ngồi một mình dưới gốc cây, rảnh rỗi vô vị chẳng biết nên làm gì, cũng không có ai đến bắt chuyện. Trong một hội hoa náo nhiệt, ồn ào khắp nơi, hắn lại đơn độc ngồi một mình, nhất thời cảm thấy mấy phần cô quạnh.
Đang cảm thấy buồn chán, chợt nghe có tiếng người bên cạnh: “Ngươi cũng chỉ có một mình?”
Tề Ninh nghe thấy tiếng động, nghiêng đầu nhìn lại, thấy người lên tiếng là thứ tử Phó gia, Phó Nhiên. Dưới gốc anh đào bên phía Phó gia cũng không còn ai khác, chỉ còn mình hắn ngồi tựa vào thân cây.
Phó Nhiên, thứ tử Phó gia, thường ngày ít khi xuất hiện trong các yến tiệc. Nghe nói là vì chính thất Phó gia nghiêm khắc, đối xử với con thứ chẳng mấy hòa thuận, ít khi cho ra ngoài giao tiếp, khiến cuộc sống của họ vô cùng gian khổ.
Phó Nhiên mười bảy tuổi, lớn hơn Tề Ninh một chút, vóc dáng gầy gò, hai má lõm vào. Da dẻ hắn trắng bệch, gần như tái nhợt, đôi tay buông thõng, ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng. Khi nói chuyện, hắn hơi ngẩng cổ, ánh mắt lại cụp xuống, có một vẻ uể oải lạ lùng.
Tề Ninh trước giờ chưa từng trò chuyện với hắn, giờ đột nhiên nghe hắn hỏi mình, không khỏi hơi ngẩn ra, sau một hồi trầm mặc, hắn mới khẽ gật đầu, rồi hỏi: “Các ca ca, tỷ tỷ Phó gia cũng không ở đây sao?”
Phó Nhiên lười nhác liếc nhìn hắn một cái, lãnh đạm đáp: “Làm sao họ còn ở đây? Họ có nhiều bằng hữu lại có không ít kẻ muốn nịnh bợ, sao giống đám con thứ như chúng ta được?”
Tề Ninh nghe vậy, không kìm được mà khẽ nhíu mày.
Tuy hắn quả là con thứ, nhưng gia phong Tề gia xưa nay ngay thẳng, đích mẫu Nghiêu thị lại ôn hòa độ lượng, chưa từng bạc đãi hắn cùng Tề Lạc, cũng chẳng mấy khi nhắc đến thân phận thứ tử. Bởi vậy, từ trước đến giờ hắn không có cảm giác quá rõ ràng về thân phận đích thứ. Nay nghe Phó Nhiên nói vậy, trong lòng thoáng dâng lên một tia gai góc, không mấy dễ chịu.
Phó Nhiên thấy hắn nhíu mày, liền lộ ra một nụ cười mà theo Tề Ninh, vừa chua chát lại vừa châm biếm. Tề Ninh cảm thấy bị khinh miệt, hơi tức giận, hỏi: “Ngươi cười gì?”
Trên khuôn mặt trắng bệch của Phó Nhiên vẫn còn vương nụ cười uể oải quái dị, thong thả đáp: “Không gì cả, chỉ là thấy ngươi số tốt khi sinh ra ở Tề gia, nhưng cũng đáng thương vì lại sinh ra ở Tề gia.”
Tề Ninh càng nhíu mày chặt hơn, lập tức phản bác: “Ta có gì mà đáng thương? Đích mẫu nhân hậu, huynh trưởng ôn hòa, so với Phó gia các ngươi còn tốt hơn nhiều chứ.”
Phó Nhiên liếc hắn một cái, khẽ lắc đầu nói: “Sao lại không đáng thương? Họ ôn hòa nhân hậu, chẳng qua cũng là để mặc ngươi ngồi đây một mình buồn chán mà thôi. Phụ thân ngươi sẽ dẫn ngươi đi giao du với quyền quý? Huynh trưởng ngươi có từng vì tiền đồ của ngươi mà mở đường? Họ chỉ lo thân họ mà thôi, hơi đâu mà nghĩ đến một đứa con thứ như ngươi?”
Tề Ninh tức giận, muốn phản bác, nhưng nhất thời lại chẳng nghĩ ra lời nào để nói. Lại nghe Phó Nhiên khẽ cười một tiếng, nói thêm một câu: “Mọi thứ tốt đẹp đều là của huynh trưởng, còn chúng ta, chỉ có thể ăn đồ thừa, nhặt thứ bỏ đi của họ, chuyện này có gì mà không dám thừa nhận? Thứ tử trong thiên hạ, ai mà chẳng thế?”
Tề Ninh nghẹn họng, trong đầu bất giác hiện lên bao nhiêu cảnh tượng: Dao Nhi đối với Tề Lạc thì hờ hững, chỉ một lòng vây quanh nhị ca; Văn Văn muội đối với hắn thì khách khí hữu lễ, nhưng vừa nghe nhị ca sắp rời khỏi Kiến Khang liền hốt hoảng chạy đi tìm. Lại nhớ đến phụ thân thường trách mình và Tề Lạc không bằng đại ca và nhị ca, hai tay hắn liền siết chặt, không biết nên nói gì.
Nhưng hắn lúc này không thể im lặng, vừa im lặng liền như thể thừa nhận tất cả. Mà tính hắn lại hiếu thắng, không cam chịu bị Phó Nhiên đè đầu áp miệng, còn đang nghĩ xem phải đáp lời thế nào, thì chợt nghe phía xa vang lên tiếng xôn xao.
Tề Ninh ngoảnh đầu nhìn, thấy đám đông vây quanh, thấp thoáng thấy lục công chúa Tiêu Tử Dư và biểu tỷ Phó Dung của Phó gia, hai người khí thế như lửa với nước. Lục công chúa đứng sừng sững, mặt đầy vẻ giận dữ, còn biểu tỷ Phó gia thì ngã trên mặt đất, ôm mặt mà khóc, rõ ràng đã xảy ra tranh chấp!
Việc này, kể ra cũng lắm điều rắc rối. Hôm nay lục công chúa vừa đến, lập tức trở thành tiêu điểm của mọi ánh nhìn, ai ai cũng ngưỡng mộ. Các tiểu thư quý nữ khắp nơi đều mong được cùng nàng trò chuyện, nhân tiện nịnh hót cả tứ hoàng tử, vị ca ca chưa cưới chính phi của nàng. Chỉ là lục công chúa vốn tính kiêu căng, không mấy nể mặt đám khuê nữ đó, chỉ thân thiết duy nhất với đích nữ Phó Dung của Phó gia. Mấy vị quý nữ dù có nồng nhiệt đến mấy, về sau cũng ngại tiếp tục dán mặt nóng vào mặt lạnh, bèn lục tục tản đi.
Đám nam tử đều đã rời tiệc, Phó Dung bèn chủ động tiến lại trò chuyện cùng Tiêu Tử Dư, hai người thân mật như hình với bóng, cùng nhau tản bộ dưới những bụi hoa.
Phó Dung khoác tay Tiêu Tử Dư, cười nói thân thiết: “Nói ra thì đã lâu lắm rồi chúng ta không gặp tỷ, lần trước huynh trưởng tụ hội, muội bệnh nên không đến được, chúng ta cũng chẳng gặp nhau, tính ra lần cuối cùng thấy tỷ cũng là trước năm mới rồi.”
Tiêu Tử Dư mỉm cười đáp lại: “Cũng đã lâu rồi, ta thấy muội thay đổi nhiều lắm.”
“Thật sao?” Phó Dung mỉm cười. “Thay đổi ở điểm nào?”
Tiêu Tử Dư liếc nàng một cái, nói: “Không nói rõ được, chỉ là mơ hồ cảm thấy có điều gì đó không giống trước.”
Phó Dung nghe vậy, mơ hồ cảm thấy trong lời có ẩn ý, nhưng nhất thời cũng chẳng để tâm, chỉ cười nói: “Có lẽ vì quá lâu không gặp nên sinh ra cảm giác xa lạ. Muội thấy tỷ cũng đổi thay không ít, càng xinh đẹp rạng rỡ, khí sắc cũng tốt hơn trước nhiều.”
Lời tán tụng như vậy, Tiêu Tử Dư mỗi ngày chẳng biết nghe bao nhiêu lượt, tất nhiên không để vào tai, chỉ nhìn Phó Dung, hỏi: “Lâu ngày không gặp, nhất định có chuyện gì mới mẻ mà ta chưa hay biết. Trong cung tường cao không thú vị, ta chỉ trông vào muội mua vui giải sầu, hay là kể ta nghe một chút?”
Phó Dung nhìn về phía Tiêu Tử Dư, trong lòng chợt nảy sinh một cảm giác khó tả, vừa lạ lẫm mà cũng vừa cảnh giác, nghi ngờ nàng biết chuyện mình đến Tề gia học tập, đang cố ý thử mình.
Nhưng theo phỏng đoán của Phó Dung, Tiêu Tử Dư vốn tính tình thẳng thắn, khó giấu chuyện, đặc biệt là những chuyện liên quan đến Tề nhị ca. Nếu nàng biết được việc này chắc chắn đã giận dữ trách mắng Phó Dung, sao có thể im lặng đến tận bây giờ?
Thật ra Phó Dung cũng không định giấu Tiêu Tử Dư lâu, dù sao trên đời làm gì có bức tường nào không lọt gió, dù nàng có cố giấu đến đâu, rồi cũng sẽ bại lộ. Chỉ là hiện giờ giữa chàng và mình chưa có tiến triển gì, nếu để Tiêu Tử Dư biết được thì nàng ta sẽ chọc phá, chẳng còn hy vọng gì nữa, nên Phó Dung định trì hoãn. Có thể giấu được ngày nào hay ngày đó, đợi đến khi chàng và mình nảy sinh tình cảm rồi, dù Tiêu Tử Dư có biết cũng chẳng làm gì được.
Nghĩ ngợi một hồi, Phó Dung khéo léo che giấu nét suy tư trong mắt, nhẹ nhàng mỉm cười, nói với Tiêu Tử Dư một cách tự nhiên: “Có gì mới mẻ đâu? Tỷ không biết muội vốn tẻ nhạt vô vị sao? Có gì đáng nói, muội đều viết vào thư rồi, ngoài ra còn có thể có gì nữa?”
Vừa dứt lời, nghe Tiêu Tử Dư lạnh lùng cười nhạt, ánh mắt đào hoa sắc bén liếc nhìn, khiến Phó Dung giật mình, rồi nghe nàng mỉa mai: “Ồ? Vậy ngươi cho rằng, việc vào Tề gia để học là chuyện không có gì mới lạ sao?”
Nàng ta đã biết! Phó Dung chẳng ngờ chuyện lại ra nông nỗi này, trong lòng chợt dấy lên sự hoảng hốt, nhưng vẫn giữ vững bình tĩnh, không vội trả lời có hay không, chỉ hỏi: “Chuyện này ai nói với tỷ? Vào học ở Tề gia đâu phải nơi dễ vào như vậy?”
Tiêu Tử Dư thấy Phó Dung còn cố che giấu, giận dữ bùng lên, nói: “Ngươi còn giả vờ sao? Chính là Tề nhị ca tự mình nói với ta, có thể giả được sao?”
Phó Dung nghe vậy, trong lòng chùng xuống. Không ngờ chàng lại tự mình nói với Tiêu Tử Dư. Lúc nào? Chẳng phải lần trở về Nam Lăng rồi tiến cung sao? Tại sao lại nói? Là vô tình hay cố ý?
Phó Dung thông minh, lại được huynh trưởng chỉ điểm, biết tận dụng hoàn cảnh, dù trong lòng bất an, vẫn nhanh chóng nhận ra. Tề Nhị ca chắc là muốn mượn sức Tiêu công chúa để thoát khỏi chuyện hôn sự với nàng! Chàng không dám trái lời tổ mẫu cứng rắn, đành hy sinh danh dự của Phó Dung, để Tiêu Tử Dư đến mắng mỏ mình!
Tề Nhị ca… thật chẳng màng đến mình chút nào. Phó Dung chợt hiểu ra, vừa xấu hổ vừa tức giận, cảm thấy tất cả ý đồ đều bị nhìn thấu, vừa hổ thẹn vừa phẫn nộ. Nhưng nàng biết không thể nóng nảy, phải trấn an Tiêu Tử Dư trước, nếu không chuyện sẽ khó mà giải quyết.
Giữa bao người đang nhìn ngó, nàng không thể để bản thân rơi vào thế bất lợi hơn. Phó Dung vốn điềm tĩnh, khi bị Tiêu Tử Dư phơi bày trước mặt mà vẫn không đổi sắc, chỉ do dự một lúc, cau mày biểu lộ vẻ khó xử, rồi chân thành nhìn Tiêu Tử Dư nói: “Tử Dư, đừng giận, ít nhất hãy nghe muội giải thích trước rồi hẵng phán xét.”
Thấy Tiêu Tử Dư vẫn lặng lẽ nhìn mình, Phó Dung mừng thầm, nói tiếp: “Tỷ biết đấy, gia đình muội có quan hệ thân thích với Tề gia. Cô tổ mẫu của muội vốn thương muội, biết muội thích đọc sách lại nghe nói Vương tiên sinh ở Tề gia cần nhận thêm nữ sinh nên gọi muội đến để học cùng, muội chỉ là người ngồi nghe bên cạnh thôi, cũng chỉ đến cho đủ quân số, không phải việc làm riêng cho muội.”
Nàng ngừng một chút, nắm tay Tiêu Tử Dư, cau mày nói: “Việc chưa nói với tỷ là vì sợ tỷ nghĩ nhiều. Muội biết tỷ thích Tề nhị ca, làm sao có thể tranh với tỷ chứ? Tỷ đừng nghĩ linh tinh.”
Nói xong, nàng nhìn chằm chằm Tiêu Tử Dư, thấy nàng ta cũng không chớp mắt, Phó Dung biết lúc này không thể tỏ ra sợ hãi hay tránh né, nên cố giữ bình tĩnh, vẻ mặt vẫn vô cùng tự nhiên.
Tiêu Tử Dư im lặng một lúc, đôi mắt đào hoa sâu thẳm bỗng trở nên lạnh hơn, bất ngờ vung tay, một cái tát thật mạnh giáng xuống mặt Phó Dung!
Phó Dung không ngờ, bị đánh bất ngờ nên ngã ngửa, ngồi vật xuống đất, má nóng rát đau nhức. Nàng ngẩng đầu nhìn Tiêu Tử Dư, không thể tin nổi. Nàng công chúa này sao lại tùy tiện đánh người? Nàng là quý nữ xuất thân từ ba đại thế gia, sao nàng ta dám hành động như vậy?
Âm thanh cái tát vang rõ ràng khiến mọi người trong hậu viện sau núi Thanh Tế đều chú ý, họ khẽ xôn xao, lặng lẽ tiến lại xem chuyện lớn. Còn Tiêu Tử Dư đứng giữa đám đông, không chút giấu giếm, lạnh lùng nhìn Phó Dung, lạnh giọng mắng: “Đến lúc này còn dám lừa ta sao? Cô tổ mẫu của ngươi có ý gì, ngươi tưởng không ai đoán ra sao? Hay cho rằng Tiêu Tử Dư ta là đồ ngốc, không nhìn ra mưu mẹo thấp hèn của ngươi?”