Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chốn thiền môn (4)
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi thuộc thể loại Linh Dị, chương 92 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hắn vỗ nhẹ lên vai Tề Anh, khẽ nở nụ cười chua chát, nói: “Vậy là tốt nhất rồi. Phụ hoàng tin tưởng ngươi nên mới giao trọng trách chủ khảo kỳ thi xuân, ngươi hãy làm thật tốt.”
Câu này nghe thì có vẻ thản nhiên giao phó, nhưng ẩn chứa vài phần chua chát. Nếu hỏi điều Tam điện hạ bận tâm nhất lúc này là gì thì đương nhiên chính là ý định của Phụ hoàng, liệu có muốn lập hắn làm Thái tử hay không.
Ban đầu hắn cho rằng Hoàng đế có ý lập mình, nhưng giờ lại giao việc trọng đại như chủ khảo kỳ thi cho Tề Anh, một người xuất thân thế gia, thì hành động ấy thật khó mà không khiến người ta nghi ngờ. Chẳng lẽ ý Phụ hoàng đã đổi thay? Người muốn lập Tứ đệ? Giờ đây, chẳng phải là đang dùng kỳ thi xuân để dọn đường sao? Tiêu Tử Hoàn nghĩ mãi không ra, cũng chẳng dám đào sâu suy nghĩ.
Tề Anh đương nhiên đã nghe ra ẩn ý trong lời nói ấy, trong lòng khẽ mỉm cười. Chàng hiểu rõ Tam điện hạ lúc này bất an, nản lòng, nhưng theo chàng thấy thì Tiêu Tử Hoàn lại suy nghĩ quá nhiều rồi.
Bệ hạ của họ là người thâm sâu khó lường, dù cả đời bị thế gia kiềm chế, nhưng chưa bao giờ đánh mất quyền lực triều chính. Điều ấy không phải kẻ ngu độn hèn nhát có thể làm được.
Mọi người đều cho rằng việc chủ khảo kỳ thi xuân lần này là do Mặc Vũ Phong khéo léo dâng hiến để lấy lòng, nhưng theo Tề Anh, sự tình lại không đơn giản như vậy. Mặc Vũ Phong chỉ là một Hàn Lâm cung phụng nhỏ bé. Trọng trách lớn như chủ khảo kỳ thi xuân, há lại là việc hắn muốn đổi là đổi được? Chắc chắn sau lưng có thánh ý của Hoàng thượng.
Chuyện này căn bản không phải Mặc Vũ Phong xúi giục Bệ hạ, mà là Bệ hạ mượn tay hắn để giao quyền chủ khảo này vào tay Tề Anh.
Kỳ thi xuân tuyển chọn sĩ tử, liên quan đến căn cơ quốc gia. Thánh thượng giao phó việc lớn đến vậy ắt hẳn có toan tính. Theo suy xét của Tề Anh, e rằng trong đó hàm ý bức ép, Thánh thượng muốn ép chàng, lấy danh nghĩa Tề gia mà biểu thị thái độ trong việc chọn người kế vị.
Tề gia bao năm qua vẫn giữ lập trường mơ hồ trong chuyện lập Thái tử, không như Hàn gia và Phó gia đã công khai. Hàn gia là ngoại thích của Tứ điện hạ, Phó Dung lại trở thành chính phi của Tiêu Tử Hành. Hai nhà ấy đã hoàn toàn đứng về phía Tứ điện hạ, không thể thay đổi được nữa.
Chỉ có Tề gia là gia tộc quyền thế bậc nhất, căn cơ vững chắc, đến nay vẫn chưa tỏ rõ thái độ. Đó là chủ ý của Tề Chương, phụ thân của Tề Anh, và chàng hiểu rõ tâm ý của phụ thân mình. Tề gia đã ở đỉnh cao quyền thế, dù chẳng có công phò tá tân đế cũng vẫn là đệ nhất thế gia đất Giang Tả. Không cần mạo hiểm đặt cược, chỉ cần khoanh tay đứng ngoài mà nhìn.
Đó chính là khí độ của Tề gia, cũng là sự kiêu ngạo của Tề gia. Song Tề Anh vẫn thấy cách nghĩ của phụ thân là không thỏa đáng. Bởi lẽ, Tề gia đã ngồi ở ngôi cao như thế, dù muốn đứng ngoài, e rằng cuối cùng cũng khó thoát khỏi liên lụy. Ví như việc làm chủ khảo kỳ thi xuân lần này, chẳng phải là Thánh thượng đang mượn cớ ép Tề gia phải chọn phe sao? Nếu chàng đánh rớt thứ dân, ắt sẽ bị cho là ngả về phe Tứ điện hạ. Còn nếu chàng hạ thấp sĩ tộc, dù chỉ vì công bằng mà xét, cũng sẽ bị coi là nghiêng về phía Tam điện hạ.
Dù Tề gia không muốn nhúng tay vào cuộc tranh đoạt ngai vị, thì cuối cùng vẫn chẳng thể bảo toàn danh tiếng. Đáng tiếc, phụ thân vẫn chưa nhìn thấu điểm này.
Tề Anh tâm trí sáng tỏ như gương, từ lâu đã thấy rõ mọi điều, nhưng đoán ý quân vương vốn là điều cấm kỵ nơi triều đình. Chàng càng không thể nói thẳng với Tam điện hạ, lúc này chỉ đành để mặc hắn đắm chìm trong hoang mang lo sợ, không tiện nói nhiều lời.
Một lúc sau, hai người mỗi người một tâm sự, một kẻ như chìm trong mây mù, một người mắt lạnh nhìn thấu mọi sự.
Bên trong Phật các, Thẩm Tây Linh cùng Thủy Bội đang thành kính cầu phúc trước thần Phật. Nói đến, lòng hướng Phật của Thẩm Tây Linh vốn là do phụ thân nàng mà có.
Phụ thân nàng ưa đọc kinh Phật, thường nói với nàng những lời huyền diệu sâu xa. Khi ấy nàng không hiểu, phụ thân cũng chẳng bận lòng. Ông chỉ kể thêm cho nàng những câu chuyện nhỏ trong bảo điển, giảng về nhân quả luân hồi, thiện ác nghiệp chướng, bản tâm thanh tịnh.
Trong Phật các có một trăm lẻ tám pho La Hán dát vàng, lại có Phật Vô Lượng Thọ ngự chính vị, mày mắt từ bi, cúi nhìn chúng sinh, như thể có thể độ hết mọi khổ nạn. Thẩm Tây Linh thành kính quỳ trước Phật, khấn ba điều nguyện.
Điều nguyện thứ nhất, nàng cầu cho phụ mẫu vãng sinh suôn sẻ, vĩnh viễn không ưu lo, cuối cùng viên mãn.
Điều nguyện thứ hai, nàng cầu cho Tề Anh thân thể khỏe mạnh, mọi điều như ý, gia tộc hưng thịnh.
Điều nguyện thứ ba… lại là điều tư tâm, nàng cầu… được ở bên Tề Anh mãi mãi. Thậm chí nàng còn mong… chàng có thể trở thành người yêu bên cạnh nàng.
Nàng tự biết điều nguyện này quá mức tham lam, nhưng lại chẳng thể kiềm lòng. Nhất là mấy ngày trước ở Vọng Viên, hai người cùng nhau ăn cua khiến nàng dấy lên hy vọng, biết đâu… biết đâu chàng cũng chẳng hoàn toàn vô tâm…
Nàng mong mãi mãi như ngày hôm ấy, tựa vào bên chàng, hưởng lấy sự quan tâm chăm sóc của chàng. Cho dù cuối cùng chàng chẳng yêu nàng, nàng cũng nguyện mãi mãi ở bên. Dẫu sau này nàng đã lớn, đã tới tuổi cập kê, chàng cũng đừng đuổi nàng đi.
Thủy Bội đứng bên nhìn, thấy tiểu thư nhà mình quỳ mãi trước Phật mà gương mặt xinh đẹp lại đỏ hồng, tự nhiên đoán ra nàng đang nghĩ đến ai. Chốn thanh tịnh trước Phật, nha đầu này muốn cười mà chẳng dám. Đợi ra khỏi Đại Phật Các mới dám trêu ghẹo, bụm miệng cười rằng: “Tiểu thư cầu điều gì thế? Mặt đỏ như gấc ấy!”
Thẩm Tây Linh đỏ bừng hai má, vốn đã xinh đẹp, nay e thẹn thêm vài phần càng khiến người ta mến mộ. Thủy Bội là nha hoàn mà cũng ngẩn ngơ, chỉ nghe nàng nhỏ giọng đáp: “Không thể nói cho người ta nghe, nói rồi là không linh nghiệm nữa.”
Thủy Bội nghe vậy lại cười: “Nói cho bọn nô tỳ nghe thì chưa chắc linh nghiệm, nhưng nói cho công tử nghe thì khác. Chuyện của tiểu thư dù Phật Tổ không quản, công tử chắc chắn sẽ quản.”
Lời ấy tuy là đùa, nhưng lại cũng là thật. Vài năm gần đây, chàng đối với nàng ngày càng tốt, chỉ cần là điều nàng muốn, chàng gần như đều thuận theo. Dĩ nhiên, trừ việc ăn cơm và cưỡi ngựa…
Chàng rất thương nàng, song Thẩm Tây Linh chẳng rõ, liệu có thương đến mức như nàng hằng mong hay không. Mặt nàng lại đỏ thêm.
Nàng tự biết mặt mình đã nóng bừng, sợ bị Thủy Bội chọc thêm, bèn vội vàng nói sang chuyện khác: “Chúng ta đi nhanh thôi, công tử chắc đang sốt ruột chờ rồi…”
Thủy Bội biết tiểu thư xấu hổ, cũng hiểu rõ đạo lý ‘dồn kẻ cùng đường thì sinh phản’, bèn mỉm cười đáp một tiếng, rồi cùng Thẩm Tây Linh xuống bậc đá trước Đại Phật Các.
Xuống đến nơi, lại không thấy Tề Anh đâu, chỉ thấy Bạch Tùng ôm kiếm đứng đó. Thẩm Tây Linh lấy làm lạ, bèn bước tới hỏi: “Bạch đại ca, công tử đâu rồi?”
Bạch Tùng gật đầu với nàng, khẽ nghiêng cằm chỉ về phía Xá Lợi Tháp. Thẩm Tây Linh ngoảnh nhìn, thì thấy Tề Anh đang cùng một nam tử mặc cẩm bào tím sậm đi sóng vai. Người ấy mặt mũi lạ lẫm, nàng không nhận ra.
Nàng bên này nhìn thấy Tề Anh và Tiêu Tử Hoàn, hai người bên kia cũng đã trông thấy nàng.
Không chỉ Thẩm Tây Linh chưa từng gặp qua Tam điện hạ, mà Tam điện hạ cũng chỉ nghe danh nàng mà chưa từng thấy mặt. Lúc này, dưới Xá Lợi Tháp từ xa nhìn lại, cuối cùng hắn cũng lần đầu tiên thấy được ‘tiểu tình nhân’ mà Tề Anh nuôi dưỡng, người từng khiến bao kẻ bàn tán trong thiên hạ.
Quả thực là… một tuyệt sắc giai nhân.
Tam điện hạ từ trước tới nay đã gặp vô số mỹ nhân, nhưng thật sự chưa từng gặp ai xinh đẹp đến mức này. Dù lúc này hai người cách nhau một khoảng khá xa, nhưng hắn vẫn có thể thấy được vóc dáng duyên dáng của nàng. Nàng có đôi mắt sáng long lanh như mưa phùn giăng nhẹ trên mặt hồ, đôi lông mày như vẽ, giữa mày còn ẩn chứa một nốt ruồi son nhỏ. Nàng còn đẹp hơn cả khu rừng lá phong đỏ rực trên núi Tây Hà. Quả thật khiến người ta phải sửng sốt.
Hắn nhìn ngây người một lúc, đang mải mê ngắm nhìn thì bỗng nghe thấy tiếng của Tề Anh: “Điện hạ.”
Tiêu Tử Hoàn lập tức tỉnh lại, nghiêng đầu nhìn sang, thấy sắc mặt Tề Anh vẫn không có gì thay đổi, nhưng khí tức xung quanh chàng bỗng trở nên nặng nề. Lúc này hắn hiểu ra mình vừa vô tình nhìn nàng tiểu mỹ nhân quá lâu, khiến Tề Anh cảm thấy bị xúc phạm.
Chàng vốn là người không biểu lộ cảm xúc, vậy mà lúc này lại rõ ràng bộc lộ sự không vui, khiến Tiêu Tử Hoàn vừa ngạc nhiên lại vừa cảm thấy thú vị.
Tiểu mỹ nhân kia thật sự đẹp đến mức khiến cho ngay cả người như Tề Anh cũng không thể tránh khỏi quyến luyến. Chàng đã giấu giếm suốt bao năm, nay lại còn dám mang nàng ra ngoài. Nhưng việc Lục muội của hắn yêu mến Tề Anh đã là chuyện công khai, với tính cách của muội ấy, làm sao có thể dễ dàng chấp nhận được?
Tiêu Tử Hoàn đương nhiên không muốn nhìn thấy Tề Anh trở thành muội tế. Nếu người này thật sự kết hôn với Tiêu Tử Dư, thế cục của Tề gia sẽ vững vàng, chẳng thể nào thay đổi được nữa. Mà nếu cuộc hôn nhân của họ bị hủy, thì…
Tiêu Tử Hoàn trong lòng thầm động, vừa hy vọng rằng tiểu mỹ nhân kia có thể khiến Tề Anh mê muội đến mức làm hỏng chuyện hôn nhân giữa Tề Anh và Tiêu Tử Dư, lại vừa âm thầm suy tính rằng, có lẽ đã đến lúc phải tự mình đi gặp Tiêu Tử Dư một chuyến rồi.
Hắn đang suy tính, thì bỗng nghe Tề Anh xin phép ra về, bèn nhanh chóng che giấu tâm trạng trong lòng, cười nói: “Là bổn vương quấy rầy ngươi nghỉ ngơi, mong ngươi chớ để tâm.”
Hai người qua lại mấy câu khách sáo rồi chia tay. Tề Anh nhìn Tiêu Tử Hoàn đi qua phía sau Xá Lợi Tháp, đoán rằng hắn sẽ rời đi qua cửa sau của ngôi chùa. Cho đến khi bóng dáng hắn khuất hẳn, Tề Anh mới thu ánh mắt lại, quay người bước về phía Thẩm Tây Linh.
Từ dưới Xá Lợi Tháp đi tới Đại Phật Các, khoảng cách chỉ tầm vài chục bước, nhưng lúc này Tề Anh trong lòng đã suy nghĩ rất nhiều.
Chàng bỗng nhận ra mình đã sai lầm. Chàng không nên mang Thẩm Tây Linh ra ngoài. Vị trí hiện tại của chàng, tình huống mà chàng đang phải đối mặt đều không thích hợp để có bất kỳ liên quan nào với nữ tử, huống chi là nàng, con gái của Thẩm tướng.
Nhưng ngày hôm ấy ở Vọng Viên, chàng đã mất kiểm soát. Họ đã nửa tháng không gặp, trong lòng nhớ nhung, lại thêm lúc đó hơi say. Khi nàng tựa vào đùi chàng, dung mạo như tiên khiến chàng trong phút chốc xúc động, sai lầm đề nghị đưa nàng ra ngoài thưởng thu.
Mãi đến khi gặp Tiêu Tử Hoàn, chàng mới thật sự tỉnh táo lại, nhận ra sự bất hợp lý trong hành động của mình. Càng sai lầm hơn nữa, chàng càng cảm thấy mình thật nực cười.
Vừa rồi, chàng nhận thấy Tiêu Tử Hoàn nhìn nàng, không phải là cái nhìn của một bậc trưởng bối đối với một đứa trẻ, mà là cái nhìn của một nam nhân đối với một nữ nhân. Chàng nhận ra trong mắt Tiêu Tử Hoàn có sự tò mò và khát khao, điều này lại dễ dàng khiến chàng nổi giận đến vậy.
Đó là cảm giác gì? Bị người ta dòm ngó? Bị người ta xâm phạm?
Nàng chỉ là cô nhi do Thẩm tướng gửi gắm cho chàng nuôi dưỡng, sớm muộn gì cũng sẽ lớn lên, sẽ rời xa chàng. Chẳng phải chàng đã sớm định tâm lý như vậy sao? Vậy tại sao giờ đây lại tức giận? Chàng rốt cuộc muốn nàng ra sao? Hay là, chàng muốn làm gì với nàng…?
Khi chàng bước tới gần, Thẩm Tây Linh ngay lập tức cảm nhận được sự thay đổi trong tâm trạng của chàng.
Nàng ngày càng hiểu rõ Tề Anh hơn. Lúc nhỏ chỉ có thể mơ hồ đoán được tâm trạng của chàng, nhưng bây giờ, nàng đã có thể hiểu rõ hơn. Như lúc này, nàng biết rõ tâm trạng chàng không tốt, có lẽ là vấn đề nghiêm trọng, bởi vì khí tức của chàng trở nên nặng nề.
Vừa rồi Bạch Tùng đã nói với nàng rằng người mặc áo tím kia là Đoan Vương. Thẩm Tây Linh cũng có chút hiểu biết về tình thế trong triều. Nàng biết rõ hắn và Tề Anh có lập trường đối nghịch. Lúc này thấy sắc mặt Tề Anh nghiêm nghị, nàng đoán chắc rằng chàng đã gặp phải điều gì không vui trong chốn hoàng cung.
Nàng cảm thấy lo lắng cho chàng, bèn hỏi: “Công tử… Có chuyện gì vậy ạ?”
Tề Anh liếc mắt nhìn nàng, thấy nàng đang nhíu mày, đôi mắt tuyệt đẹp chứa đầy sự lo lắng và dè dặt, khiến chàng trong lòng càng thêm nặng nề. Chàng im lặng một lúc, rồi mỉm cười an ủi nàng, đáp: “Không có gì đâu. Nàng đã làm xong lễ chưa?”
Chàng nhanh chóng chuyển chủ đề. Thẩm Tây Linh nhận ra chàng không muốn nói thêm nên cũng không dám hỏi thêm gì nữa, chỉ nhẹ gật đầu. Rồi nàng nghe thấy chàng đáp lại một tiếng, tuy sắc mặt bình thản, nhưng vẻ mặt vẫn không tươi tắn, nói: “Vậy chúng ta về thôi.”
Thẩm Tây Linh hơi sửng sốt. Hiếm khi hai người mới có dịp ra ngoài, giờ chỉ mới giữa trưa. Nàng vốn nghĩ rằng họ có thể đi nơi khác tham quan, ít nhất là ăn một bữa chay ở chùa thiền. Không ngờ chàng lại đề nghị về ngay lúc này. Nàng cảm thấy bất ngờ và hơi thất vọng, nàng thực sự muốn ở bên chàng lâu hơn nữa.
Nhưng Thẩm Tây Linh luôn hiểu chuyện. Nàng nhận thấy chàng đang phải lo nghĩ chuyện quan trọng, những chuyện ấy đều là đại sự, nàng không thể vì ích kỷ của bản thân mà trì hoãn chàng. Vì vậy, nàng chỉ dừng lại một chút, rồi ngoan ngoãn đáp: “Vậy thì, chúng ta về thôi.”