Chương 100: Giết chết hoàng tử

Phong Thần Châu

Chương 100: Giết chết hoàng tử

Phong Thần Châu thuộc thể loại Huyền Huyễn, chương 100 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tần Ninh đạt tới cảnh giới Linh Hải tầng ba, các huyệt đạo ở hai tay, hai vai và hai chân đều đã ngưng tụ linh hải.
Khác với võ giả bình thường, mỗi lần hắn ngưng tụ linh hải đều cần chín luồng tiểu linh hải mới có thể đạt đến viên mãn.
Với cách ngưng tụ như vậy, cảnh giới Linh Hải tầng ba của hắn có thể bộc phát ra sức mạnh vượt xa võ giả Linh Hải tầng năm thông thường.
“Aaaaaa...”
Trong giây phút ấy, đạo ấn ký kia bùng lên. Tiếng cháy xèo xèo cùng tiếng xương gãy vang lên, cánh tay trái của Minh Hiên đã đứt lìa, rơi xuống đất rồi tan biến thành tro bụi.
Tu La Viêm ấn là linh quyết cấp nhất phẩm, vốn dĩ mang theo sát khí hủy diệt. Tần Ninh lại hấp thụ Thiên Hỏa Linh Tinh, trong cơ thể ẩn chứa phàm hỏa, khi kết hợp lại đương nhiên uy lực càng mạnh hơn gấp bội!
“Aaaaaaaaaa....”
Lúc này, Minh Hiên đã hoàn toàn gào thét.
Advertisement
Tần Ninh lại dám chặt đứt tay hắn!
Cánh tay này đã biến mất, trừ phi tìm được thần dược giúp mọc xương mọc thịt, bằng không đời này hắn ta sẽ trở thành một kẻ tàn phế!
“Giết chết hắn, giết chết hắn đi cho ta!”
Minh Hiên đã hoàn toàn hóa điên vì phẫn nộ.
Mà Minh Vũ đứng bên cạnh cũng chết sững người.
Tần Ninh... đã phế một cánh tay của Minh Hiên!
Chuyện này không thể nhẹ nhàng hóa giải như việc đánh gãy tay Minh Triệt lần trước!
Dù sao cánh tay của Minh Triệt vẫn còn đó, có thể nối lại được, nhưng Minh Hiên thì đã mất hẳn rồi.
Nếu để Hoàng đế Minh Ung biết chuyện này, Tần Ninh e rằng khó thoát khỏi tội chết!
Advertisement
Minh Vũ lúc này hoàn toàn đứng chết trân.
Nhưng mười mấy võ giả cảnh giới Linh Hải phía sau Minh Hiên đã xông tới tấn công, Minh Vũ không kịp nghĩ nhiều, liền xông thẳng lên.
Tần Ninh chắc chắn biết bí mật của kiếm Thanh Nguyệt và Thanh Dương, hắn tuyệt đối không thể chết được!
Một tiếng “soạt” vang lên, Minh Vũ đã xông tới chặn trước người Tần Ninh.
“Thanh Long ấn!”
Một tay vung ra, sức mạnh khổng lồ tuôn trào.
Ầm...
Ấn ký đó bùng nổ, hóa thành một luồng ánh sáng mạnh mẽ phóng thẳng ra ngoài.
“Tần công tử đi đi, để ta ứng phó cho!”
“Đi?”
Tần Ninh cười lạnh: “Bọn chúng sắp giết cả nhà ta rồi, ta bỏ đi làm gì?”
Minh Vũ nghe vậy chỉ thấy đau đầu nhức óc.
Phải làm sao mới tốt đây?
Tần Ninh này thật sự là kẻ không sợ trời không sợ đất mà!
Chẳng lẽ hắn không biết mình đang muốn giết một vị hoàng tử sao?
“Bạch Hổ ấn!”
Nhìn mấy người xông tới, Minh Vũ lại chém ra một ấn, nhưng mục tiêu của chúng lại là Tần Ninh.
“Muốn chết à!”
Nhìn đám người xông về phía mình, Tần Ninh hừ lạnh một tiếng rồi bước ra, hơi thở sát phạt tràn ngập.
Trong tay hắn xuất hiện một thanh côn mảnh, tên võ giả cảnh giới Linh Hải tầng ba kia chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại.
Thanh côn mảnh xuyên qua trường kiếm của đối thủ, đâm thẳng vào ngực tên đó, xuyên thủng lồng ngực gã.
Cho đến chết, gã vẫn không biết thứ Tần Ninh nắm chặt trong tay là gì.
Sáng sớm không có mấy ai qua lại, nhưng việc giết chóc giữa đường đương nhiên sẽ thu hút không ít ánh nhìn hiếu kỳ.
Từng cỗ thi thể ngã xuống, lúc này Tần Ninh đã hoàn toàn bộc lộ sát ý.
Dám uy hiếp người nhà hắn?
Cho dù Hoàng đế Minh Ung có đứng đây, thì đáng tát vẫn phải tát.
Vụt vụt....
Đột nhiên, lại có người xuất hiện vào lúc này.
Vài bóng người bay ra từ góc đường.
Diệp Viên Viên dẫn đầu, theo sau là Khô lão và nhóm Diệp Lượng, tất cả xông đến với sát khí bừng bừng.
Soạt...
Một cây roi dài vung ra, Diệp Viên Viên quất tới, một tên hộ vệ lập tức ngã xuống.
Nàng đứng bên cạnh Tần Ninh, cẩn thận nhìn quanh.
“Công tử, ta tới muộn!”
“Cũng không tính là quá muộn đâu!”
Tần Ninh dừng tay rồi nói: “Đám này vẫn chưa uy hiếp nổi ta đâu!”
Nghe vậy, rồi nghĩ đến thủ đoạn Tần Ninh đã dùng đêm đó, Diệp Viên Viên cũng hiểu rằng dù nàng không đến, Tần Ninh vẫn có thể dễ dàng giải quyết mọi chuyện.
Nhưng lần này, nhìn Minh Hiên đang nằm vật vã dưới đất, mất một cánh tay, Diệp Viên Viên chẳng hề kinh ngạc.
Tần Ninh làm ra chuyện gì, nàng cũng thấy... rất đỗi bình thường!
Mười mấy tên võ giả ban đầu bị Minh Vũ chặn lại, giờ đây cũng bị Diệp Viên Viên chặn đứng.
Tần Ninh cầm cây côn mảnh trong tay, bước đến trước mặt Minh Hiên.
“Ngươi... Ngươi định làm gì?”
Minh Hiên sợ hãi nói: “Ta là hoàng tử của Đế quốc Bắc Minh, là con trai của Minh Ung Đại đế, ngươi dám giết ta sao?”
“Đương nhiên là dám rồi!”
Tần Ninh khom người, nhấc chân lên, lạnh nhạt nói: “Ta không giết Minh Triệt là vì niệm tình hắn ta là hậu nhân của Minh Uyên Đại đế. Ta đã tha hắn ta hai lần, nhưng thêm ngươi nữa, đây đã là lần thứ ba rồi!”
“Người xưa có câu, quá tam ba bận. Nếu không, người ta thật sự sẽ cho rằng ta sợ Minh gia mất?”