Phong Thần Châu
Chương 99: Vậy thì e là ngươi không còn cơ hội nữa đâu!
Phong Thần Châu thuộc thể loại Huyền Huyễn, chương 99 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tần Ninh không màng đến những chuyện đang xảy ra trong cung, cũng chẳng có hứng thú đi tìm hiểu. Sau một đêm tu luyện, mãi đến khi trời sáng, hắn mới vươn vai ngồi dậy.
Tiểu Phi ngủ ngon lành đến sáng. Thấy Tần Ninh thức trắng đêm, nàng thầm nắm chặt tay, tự nhủ phải cố gắng tu luyện. Nhưng vừa thề xong thì... bụng đã réo ầm ĩ!
Sáng sớm, hai người rời khỏi quán Phong Diệp. Đành chịu thôi, cái miệng nhỏ của Tiểu Phi đã bị đầu bếp ở Thánh Tước quán chiều chuộng đến mức giờ nàng chẳng thèm liếc mắt đến đồ ăn của Phong Diệp quán nữa.
Hai người vừa bước xuống lầu thì một bóng người đã chậm rãi tiến tới.
“Lại là ngươi?”
Thấy người này, Tần Ninh nhíu mày, lộ rõ vẻ khó chịu.
“Tần công tử!”
Minh Vũ lúc này cực kỳ cung kính, cười nói: “Tần công tử, lần trước là lỗi của ta. Tần công tử đã tìm được bảo vật của hoàng thất ta, đáng lẽ ta nên cảm tạ chứ không nên bỏ qua như vậy!”
“Ngươi biết mình sai là được rồi, ta cũng chẳng cần ngươi phải xin lỗi!”
Tần Ninh phất tay: “Giờ ta cần đi ăn sáng, ngươi tốt nhất đừng làm ta mất hứng vào lúc này.”
“Ngươi làm sao thế hả!”
Thống lĩnh Đỗ Khiết bên cạnh hừ lạnh: “Hoàng tử nhà ta giờ đã là Vũ thân vương rồi đó!”
“Thì sao?”
Tần Ninh lộ vẻ khinh miệt.
“Tổ tiên của Bắc Minh đế quốc các ngươi là Minh Uyên Đại Đế đã tạo dựng nên hoàng thất Bắc Minh, mở ra Cương quốc Bắc Minh. Giờ các ngươi nhìn lại xem Bắc Minh còn lại gì?”
“Đời nào cũng làm cho sản nghiệp tổ tiên suy tàn, giờ vẫn còn mặt mũi khoe khoang thân phận của mình à?”
“Cái gọi là đế quốc cũng chỉ là chút thể diện xưa cũ của tổ tiên mà các ngươi không nỡ vứt bỏ. Hiện tại, các ngươi chỉ được tính là một nước thôi, còn xa lắm mới đạt đến đế quốc, chứ đừng nói gì đến Thượng quốc hay Cương quốc!”
Nghe những lời này, sắc mặt Minh Vũ cứng đờ.
Trên Cửu U Đại Lục hiện giờ có vô số tông môn lớn và rất nhiều bá chủ. Những quốc gia chỉ đứng sau các tông môn được gọi là Cương quốc. Năm đó, tổ tiên của họ đã kiến tạo nên một thế lực hùng mạnh, chỉ đứng sau các tông môn đỉnh cấp hiện tại. Sau Cương quốc là Thượng quốc, rồi đến Đế quốc, và cuối cùng mới là Quốc gia. Bắc Minh đế quốc của họ nhìn thì đúng là chỉ có thể coi là một quốc gia mà thôi. Gọi là đế quốc thì thật sự gượng ép.
Thế nhưng, những chuyện Tần Ninh thuận miệng nói ra lại khiến Minh Vũ kinh ngạc. Càng ngày càng có ít người biết về lịch sử hàng vạn năm của Bắc Minh đế quốc. Tần Ninh mới 16 tuổi mà đã hiểu rõ đến vậy, quả thật đáng kinh ngạc.
“Cho nên, đừng có khoe khoang thân phận hoàng tử hay thân vương trước mặt ta nữa. Dù các ngươi có mạnh mẽ như Cương quốc Bắc Minh năm đó thì ngươi, cũng không có tư cách này!”
Lời Tần Ninh nói quả thật quá ngông cuồng. Cương quốc Bắc Minh hưng thịnh đến mức nào, có nơi nào khác dám làm càn? Trên Cửu U Đại Lục này, ai dám phản nghịch? Thế mà lại có người coi thường? Thật sự là ngông cuồng đến mức mất trí. Nhưng đối với Tần Ninh thì điều đó lại hoàn toàn đúng. Cương quốc Bắc Minh dù có hùng mạnh đến mấy thì cũng chỉ do đồ tôn của hắn tạo ra, lại còn có bàn tay hắn âm thầm giúp đỡ nữa. Huống chi Bắc Minh đế quốc hiện tại còn không xứng với cái danh đế quốc. Tần Ninh thật sự không tài nào coi trọng nổi!
“Ngươi...”, Đỗ Khiết tức giận đến cực điểm.
“Câm miệng!”
Minh Vũ cũng hét lên, rồi quay sang Tần Ninh cười nịnh nọt: “Thật sự xin lỗi Tần công tử, ta quản giáo thuộc hạ không nghiêm!”
Tần Ninh mặc kệ, quay người rời đi.
“Chậc chậc...”
Đúng lúc này, lại có mấy người khác xuất hiện.
“Đây chẳng phải Vũ thân vương sao? Sao lại phải hạ mình trước mặt một thằng nhãi ranh như vậy?”
Một giọng nói đột nhiên vang lên. Mười mấy người khác lại xuất hiện. Thấy cảnh này, Tần Ninh nhướng mày.
Người dẫn đầu ăn mặc hoa lệ, khí độ bất phàm, mang theo vẻ kiêu ngạo. Cả hành động của hắn cũng toát lên sự tự cao tự đại.
“Tam đệ, đệ đến đây làm gì?”
Tam đệ? Xem ra lại là một vị hoàng tử khác!
Tần Ninh đứng bên cạnh, im lặng quan sát.
“Nhị ca, đệ nghe nói thanh kiếm kia huynh mua từ một người. Ta nghĩ hắn chắc cũng có hiểu biết về thanh kiếm này!”
Người thanh niên kia bước lên trước, nhìn Tần Ninh, mỉm cười: “Đúng là một thanh niên có chút khí chất đấy.”
“Đi theo ta đi!”
Hắn ta nói thẳng luôn, không hề vòng vo.