Phong Thần Châu
Chương 102: Hoàng cung Bắc Minh
Phong Thần Châu thuộc thể loại Huyền Huyễn, chương 102 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhìn nụ cười bất chợt của Tần Ninh, Minh Vũ lại không thể hiểu nổi.
“Không ngờ, ngươi thú vị đấy!”
Tần Ninh vỗ vỗ vào vai Minh Vũ, nói: “Nếu có thể thay đổi vẻ mặt lo âu tiều tụy của ngươi thì làm hoàng đế cũng không tệ.”
Làm hoàng đế cũng không tệ!
Nghe câu nói này, Minh Vũ lập tức che miệng Tần Ninh lại, thấp giọng nói: “Chỉ câu nói này của công tử thôi là đã đủ để mất mạng cả ngàn lần rồi!”
“Đây là lãnh thổ hoàng thất của Bắc Minh đế quốc, chỉ cần hoàng gia còn vững mạnh thì lời nói của phụ hoàng ta chính là mệnh lệnh tối cao.”
“Đừng nói những lời đại nghịch bất đạo như thế nữa!”
Minh Vũ thở dài: “Lần này bị U Vương nhìn thấy, e rằng U Vương sẽ ghi hận ta lắm đây.”
“Có gì mà sợ!”
Tần Ninh cười nói: “Nếu ngươi muốn làm hoàng đế thì ta phong cho ngươi làm hoàng đế là được. Nếu ông già nhà ngươi không xứng đáng thì ta sẽ kéo ông ta khỏi ngai vàng.”
Nghe thấy vậy, Minh Vũ chỉ cười gượng.
E rằng lúc này Tần Ninh sợ quá hóa rồ rồi sao?
Hoàng đế, đối với một thân vương như hắn cũng là một sự tồn tại cao quý và ngoài tầm với.
Làm sao có thể như Tần Ninh nói, muốn kéo xuống là kéo xuống được?
Nếu Tần Ninh đứng trước mặt hắn là cao thủ đã vượt qua bốn cảnh giới Linh thì lời nói này mới có một chút đáng tin cậy.
Tần Ninh cũng không nói nhiều mà nhìn Minh Vũ rồi hỏi: “Phụ thân ngươi là đương kim hoàng đế Minh Ung, vậy mẫu thân ngươi là ai? Đến từ đâu?”
“Mẫu thân ta?”
Minh Vũ khẽ sững người, không rõ tại sao, nhưng vẫn thật thà đáp lời: “Mẫu thân ta là người Tần gia ở quận Thiên Nguyên. Bây giờ là Thư phi của phụ hoàng, tên là Tần Thư Nguyệt.”
“Quả nhiên là… họ Tần…”
Tần Ninh khẽ gật đầu nói: “Quận Thiên Nguyên à, xem ra Minh gia cũng coi như có phúc về sau, không tự sụp đổ. Có con cháu như ngươi, Tần gia cũng coi như không tệ.”
“Nhưng một hoàng tử như ngươi, khó tránh khỏi có chút mờ nhạt đấy nhỉ?”
“Ha ha, thành thật mà nói, tổ tiên bên ngoại Tần gia của mẫu thân ta là một vị tên là Tần Thiên Nguyên. Năm đó đi theo Minh Uyên đại đế nam chinh bắc chiến, lập được vô số chiến công.”
“Tần gia năm đó là gia tộc đầu tiên ngoài hoàng thất được phong tước Vương. Nhưng sau đó, Bắc Minh cương quốc suy yếu, Tần gia ta cũng dần dần suy tàn. Vật đổi sao dời, đến giờ, chỉ còn lớn bằng một quận mà thôi!”
“Tên nhóc Tần Thiên Nguyên đó…”
Tần Ninh khẽ gật đầu, nói: “Ngươi yên tâm, dòng dõi tổ tiên bên ngoại của mẫu thân ngươi rất lợi hại, nếu đã như vậy thì vừa hay ta giúp ngươi một tay!”
“Tần công tử đồng ý phò tá ta?”
Nhưng vừa dứt lời, vẻ mừng rỡ trên mặt Minh Vũ chợt tắt hẳn, thở dài rồi nói: “Đáng tiếc, bây giờ đã muộn, tính mạng của Tần công tử e rằng khó giữ.”
“Ai nói với ngươi là mạng ta không giữ được nữa?”
Tần Ninh thản nhiên bật cười, nói: “Không chỉ mạng ta vẫn giữ được mà còn đảm bảo sẽ giúp ngươi trở thành thái tử của triều đình!”
“Nếu phụ hoàng ngươi không thức thời thì ta sẽ phế bỏ ông ta, đưa ngươi lên làm hoàng đế mới.”
“Được không?”
Nghe thấy câu nói này, Minh Vũ chỉ cảm thấy người đang đứng trước mặt mình không phải là Tần Ninh mà là một kẻ điên.
Những lời Tần Ninh nói bây giờ, mỗi một câu, đều… hoang đường, ngông cuồng.
“Nhưng, với gia thế của Tần gia, lẽ ra bây giờ chưa đến nỗi phải dựa vào Minh gia mới đúng chứ?”, Tần Ninh không hiểu hỏi: “Tổ tiên Tần gia của mẫu thân ngươi chính là Tứ Linh hoá thân kinh, đã đủ để Tần gia tự mình lập quốc rồi!”
Nghe vậy, trong ánh mắt Minh Vũ lần đầu tiên tỏ vẻ kinh ngạc.
Nhà mẹ Tần thị, tổ tiên Tần Thiên Nguyên, năm đó chính là cánh tay đắc lực của đại đế Minh Uyên. Tứ Linh hoá thân kinh chính là bí kíp gia truyền của Tần gia. Tại sao Tần Ninh lại biết?
“Cái đó…”
“Hả?”
“Chắc công tử sẽ không phải là con rơi rớt bên ngoài của Tần gia bên ngoại ta chứ?”
“…”
Khi mọi người tiến về phía trước thì cổng thành đồ sộ của hoàng cung đã hiện ra.
Bước chân của U Vương dừng lại, nhìn về phía những người phía sau.
“Đi vào!”
Ánh mắt của U Vương rơi xuống Tần Ninh, trong đó tràn đầy sát khí.
Tần Ninh coi như không nhìn thấy ánh mắt ấy mà ung dung bước thẳng vào hoàng cung.
Mấy vạn năm rồi, hắn mới trở lại nơi này một lần nữa.
Hoàng cung Bắc Minh!
Tần Ninh nhìn quanh, mọi thứ vẫn rất quen thuộc.
Sải bước vào trong cung, đi trên những con đường lát gạch đỏ, ngói xanh rộng lớn, nhìn quanh những hộ vệ mặc thiết giáp đi lại tấp nập như con thoi.
Trong lòng Tần Ninh bỗng dâng lên chút cảm xúc.
“Tâm huyết của thằng nhóc Minh Uyên, tuy rằng đã thực hiện được nhưng con cháu đời sau lại không giữ nổi!”
Sau đó, mọi người đặt chân lên một quảng trường rộng lớn.