Phong Thần Châu
Chương 103: Bát Hoang Viêm Long Hộ
Phong Thần Châu thuộc thể loại Huyền Huyễn, chương 103 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
U Vương vốn dĩ không định gặp mặt hoàng đế Minh Ung để xử lý chuyện này.
Mà ông ta lừa bọn họ tới đây vì lo sợ Thánh Đăng Phong sẽ chặn đường.
Ông ta không chắc chắn có thể đánh bại được Thánh Đăng Phong, sợ Tần Ninh chạy thoát.
Cho nên lừa mấy người này tới đây, với số lượng cấm vệ quân này thì đã đủ để áp chế bọn họ, ngay cả khi Thánh Đăng Phong có thể rời đi, Tần Ninh cũng không thoát được.
Cho dù thế nào thì U Vương đã hạ quyết tâm phải giết bằng được Tần Ninh.
“U Vương, không ngờ ông đường đường là một thân vương mà lời nói lại không đáng tin chút nào!”, Thánh Đăng Phong cực kỳ phẫn nộ.
“Thánh các chủ!”
U Vương không chút nhượng bộ, nói: “Ta nói rồi, chỉ cần ông rời đi thì chuyện này sẽ không liên quan đến ông. Nếu ông cố tình xen vào, thì Minh Thương Vân ta dù có phải liều mạng cũng phải bảo vệ uy nghiêm của hoàng gia Minh gia!”
Nghe vậy, Tần Ninh phụt cười một tiếng.
Tiếng cười này quả thật là… quá chói tai trong tình cảnh căng thẳng như vậy.
“Ngươi cười gì?”
Ánh mắt U Vương nhìn Tần Ninh đầy sát khí.
“Cương quốc Bắc Minh kế thừa mấy vạn năm đến nay, giờ chỉ còn lại chút danh tiếng rỗng tuếch. Ông còn muốn bị đánh bại hoàn toàn sao?”
Tần Ninh lạnh lùng nói: “Mở miệng ra là nói đến uy nghiêm của hoàng gia. Gia tộc Minh gia các người còn có uy nghiêm hoàng gia sao?”
“Ngươi…”
“Tần huynh, huynh nói ít đi mấy câu đi!”
Lúc này Minh Vũ bước ra nói: “Vương thúc, vẫn nên bẩm báo lại phụ hoàng về chuyện này. Dù sao Thánh các chủ còn ở đây, làm tổn hại hòa khí thì không tốt…”
“Ngươi câm miệng!”
U Vương trách mắng: “Được phong thân vương rồi thì có thể cãi lại Vương thúc của mình sao?”
“Minh Vũ, nếu ngươi cố chấp không tỉnh ngộ, còn chưa chịu đứng về phía ta. Thì ta cũng không ngại giết luôn cả ngươi!”
Lời này vừa nói ra khiến sắc mặt Minh Vũ trắng bệch.
Giết luôn sao…
Nhưng đây là Vương thúc của hắn ta cơ mà!
“Minh Thương Vân, ông kiêu căng phách lối đến vậy sao. Ta lại muốn xem xem. Hôm nay, ông đối phó với ta ra sao!”
Lúc này, trong mắt Thánh Đăng Phong đã lóe lên sát ý.
Ông ta thật sự đã nổi giận.
Coi như Minh Thương Vân coi thường Tần Ninh, nhưng ít nhất ông ta vẫn đang ở đây, vậy mà giờ Minh Thương Vân lại không thèm nể mặt ông ta.
Thánh Đăng Phong bước lên, đứng chắn trước Tần Ninh.
Hôm nay, ông ta muốn xem xem, rốt cuộc là U Vương này có dám giết Thánh Đăng Phong ông ta hay không.
Thấy cảnh tượng này, Minh Thương Vân chấn động trong lòng.
Ông ta không ngờ, tới mức này rồi mà Thánh Đăng Phong vẫn còn bảo vệ cho Tần Ninh.
Tên nhóc này rốt cuộc có lai lịch gì mà khiến Thánh Đăng Phong lại bảo vệ hắn đến thế.
Nhưng chuyện đã đến nước này thì không còn đường lui nữa rồi.
Ông ta đường đường là U Vương, nếu ngay cả một Tần Ninh nhỏ bé mà cũng không giết được thì ông ta còn mặt mũi nào nữa?
Cùng lắm là trở mặt với Thánh Đan Các. Vốn dĩ Thánh Đan Các đã nắm giữ việc giao thương linh đan và linh khí của đế quốc Bắc Minh, nên vốn đã có quan hệ cạnh tranh với hoàng thất.
Giết thì giết thôi!
U Vương tức giận đến mức mất hết lý trí.
“Cung tiễn thủ, chuẩn bị!”
Ông ta vung tay, đám cấm vệ quân lập tức đứng thành hàng phía trước.
Những cung tiễn thủ này không phải là thợ săn bình thường mà là cung tiễn thủ cảnh giới Linh Hải, những mũi tên mà họ sử dụng đều là linh khí. Uy lực của một mũi tên đủ để ngay cả cường giả cảnh giới Linh Hải bình thường cũng không thể chịu nổi.
Cho dù là cường giả cảnh giới Linh Phách, khi đối diện với hàng ngàn mũi tên với lực tấn công khủng khiếp đó, chỉ cần một chút sơ suất cũng có thể bị thương.
Một khi bị thương thì sẽ không có cách nào chống đỡ!
Thánh Đăng Phong cau mày. Ông ta không ngờ U Vương lại điên cuồng đến mức này.
Ông ta thật sự không sợ chết sao?
“Thánh Đăng Phong, ta cho ông thời gian suy nghĩ!”
U Vương gằn giọng nói: “Nếu ông không tự nguyện rời đi, vậy thì đừng trách Minh Thương Vân ta ra tay vô tình.”
“Ông cứ thử xem!”
Lúc này, hai người đang đối đầu căng thẳng.
“Khoan đã!”
Ngay lúc này, một giọng nói chợt vang lên.
Tần Ninh bước ra, nhìn thẳng về phía trước.
“Nhóc con, nghĩ kỹ rồi à? Chuẩn bị chịu chết, không muốn liên lụy người khác sao?”, U Vương cười nham hiểm, nói: “Đáng lẽ nên như thế từ sớm rồi. Giết con cháu hoàng gia ta mà ngươi còn nghĩ có thể sống tiếp sao?”
“Nhưng bây giờ, cũng không tính là…”
“Chịu chết ư?”
Tần Ninh chợt mở miệng, nhe răng cười, nói: “Chịu chết ư? Ông! Đồ! Rác! Rưởi!”
Lúc này, từng câu từng chữ của Tần Ninh không hề khách sáo mà mắng thẳng vào mặt.
“Minh Thương Vân đúng không? Chỉ là một U Vương mà dám giết ta? Ông cũng xứng giết ta sao?”
Tần Ninh cười khẩy nói: “Ngay cả hoàng đế Minh Ung nếu đứng ở đây cũng phải cung kính gọi ta một tiếng Tần công tử!”
“Ông là cái thá gì?”
Ông là cái thá gì?
Lời này vừa thốt ra khiến mọi người có mặt ở đây đều chết lặng.
Đại ca à, muốn ra oai thì cũng phải xem tình hình chứ!