Phong Thần Châu
Chương 105: Bốn bức tượng điêu khắc
Phong Thần Châu thuộc thể loại Huyền Huyễn, chương 105 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lúc này Minh Vũ ôm lấy U Vương, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Chuyện này cũng coi như kết thúc rồi.
Xem ra kết quả cũng không tệ.
Ít nhất thì phụ hoàng... không có sát ý với Tần Ninh.
Sau khi vội vàng giao U Vương cho các vị thống lĩnh, Minh Vũ cũng nhanh chóng chạy theo.
Trong hoàng cung lúc này, Tần Ninh chắp tay thong thả bước đi. Dáng người cao gầy của hắn nhìn ngắm hoàng cung rộng lớn, lòng không khỏi thổn thức.
Hoàng đế Minh Ung đứng bên cạnh, im lặng với thái độ cung kính.
Thánh Đăng Phong, Thánh Tâm Duệ, Diệp Viên Viên và Minh Vũ đi theo sau họ cách đó chừng trăm bước.
Bốn người lúc này vẫn chưa hoàn toàn lấy lại được sự bình tĩnh, không ai lên tiếng.
Tần Ninh dừng trước cửa một tòa cung điện.
Nhìn cung điện này, Tần Ninh hơi nhíu mày.
“Tần công tử!”
Hoàng đế Minh Ung cất lời: “Nơi đây là trọng địa của hoàng cung Bắc Minh. Suốt hàng vạn năm qua, hoàng thất Bắc Minh từ suy yếu đến cường thịnh, rồi lại từ cường thịnh quay về suy yếu, nhưng mỗi đời hoàng đế đều phải đến đây để tiếp nhận di chí của tổ tiên. Ngoài hoàng đế ra, không ai được tự ý bước vào.”
“Các ngươi cũng coi như có lòng.”
Tần Ninh gật đầu, nói: “Mở ra đi, ta muốn vào xem!”
Nghe vậy, hoàng đế Minh Ung không chút do dự tiến lên.
Ông ta kết ấn, những ấn chú phức tạp tỏa ra, bao phủ lên cánh cửa lớn kia.
Cánh cửa lớn từ từ mở ra, phát ra những âm thanh cót két, để lộ vẻ cổ xưa của nó.
“Mời công tử!”
Hoàng đế Minh Ung vô cùng cung kính, không chút do dự nói.
Tần Ninh hít sâu, bước vào bên trong.
Cánh cửa lớn mở ra, để lộ cả tòa đại điện nằm sâu bên trong. Bốn phía còn có huyền thiết kiên cố bao phủ. Cho dù là cường giả vượt qua Tứ Linh cảnh cũng không thể lẻn vào được.
Tần Ninh bước vào đại điện, ánh đèn bên dưới chiếu sáng khắp nơi.
Cả tòa đại điện lúc này tỏa ra một khí tức khác biệt.
Nghiêm trang, yên tĩnh, hào hùng.
Bước vào đại điện, người ta có cảm giác như lạc vào sâu thẳm hàng vạn năm về trước.
Tần Ninh lúc này đi dạo quanh đại điện. Cả tòa đại điện có diện tích hàng trăm mét vuông, nhưng lại không có quá nhiều kiến trúc.
Mà chỉ có bốn pho tượng.
Bốn pho tượng đó được sắp đặt theo thứ tự cao thấp vô cùng tỉ mỉ.
Thấy Tần Ninh đang nhìn bốn pho tượng, Minh Ung Đại đế lập tức tiến lên giới thiệu: “Pho tượng cao trăm mét này là tổ tiên của ta, Minh Uyên Đại đế!”
“Bên trái tượng tổ tiên ta là một pho tượng cao tám mươi mét, đó là Tần Nguyên Thiên, tổ tiên của Tần gia, người đã theo tổ tiên ta sát phạt khắp nơi, giành lấy thiên hạ!”
“Vị bên phải này là sư đệ của tổ tiên ta, Thiên Thanh Thạch, cũng là người sáng lập Học viện Thiên Thần.”
“Vị ở giữa này lại chính là sư tôn của tổ tiên ta và lão tổ Thiên Thanh Thạch, Thanh Vân Tôn giả!”
Minh Ung Đại đế còn định nói tiếp thì Tần Ninh đã cắt lời: “Ta biết!”
Minh Ung Đại đế nghe vậy thì cũng im lặng không nói.
Ánh mắt ông ta không hề có chút mất kiên nhẫn hay bất mãn nào, ngược lại còn tỏ ra hết sức tự nhiên.
Lúc này, bên ngoài đại điện, Minh Vũ lại tiến lên ngăn cản ba người Thánh Đăng Phong.
“Minh Vũ, ngươi có ý gì?”, Diệp Viên Viên chau mày hỏi.
“Ba vị, nơi này chỉ có đế vương mới được vào, ba vị không thể!” Minh Vũ khổ sở nói.
“Vậy tại sao Tần huynh vào được?”
Thánh Tâm Duệ lo lắng cho sự an nguy của Tần Ninh: “Chẳng lẽ ngươi lừa chúng ta?”
Nghe vậy, Minh Vũ cười khổ: “Chư vị, nơi này thật sự không thể vào được. Còn Tần huynh… Ta nghĩ, nếu huynh ấy muốn vào thì phụ hoàng cũng không thể ngăn nổi đâu?”
Minh Vũ nói xong, ba người do dự một lát rồi gật đầu.
Mãi một lúc sau, Thánh Đăng Phong mới lên tiếng: “Tương truyền năm xưa Minh Uyên Đại đế lập quốc, không một ai trên Cửu U Đại lục có thể sánh bằng. Sau khi Minh Uyên Đại đế thành danh, ông đã xây dựng một tòa đại điện trong Bắc Minh Đế quốc, dựng nên bốn pho tượng, nghe nói là… để trấn giữ mệnh mạch của Bắc Minh Đế quốc!”
Lúc này Minh Vũ cũng lộ ra vẻ kinh ngạc.
Bí mật này chỉ có số ít con cháu hoàng thất mới biết. Nếu không phải vì mẹ hắn là người Tần gia thì hắn cũng không thể biết được chuyện này.
Nhưng không ngờ Thánh Đăng Phong lại biết.
Xem ra Thánh Đan Các không hổ là một thế lực đứng đầu Cửu U Đại lục.
Bốn người yên tĩnh chờ bên ngoài đại điện.