Phong Thần Châu
Chương 106: Tụ Linh trận cấp bốn
Phong Thần Châu thuộc thể loại Huyền Huyễn, chương 106 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hắn đâu có nói thế với mấy vị đồ tôn của mình đâu.
Minh Uyên là một tiểu tử cực kỳ thông minh, nhưng lại ôm trong mình hoài bão lớn lao, muốn xây dựng một cường quốc hùng mạnh, bao trùm khắp Cửu U Đại Lục.
Còn Thiên Thanh Thạch thì lại ổn định hơn nhiều, chỉ muốn lập một học viện để bồi dưỡng nhân tài.
Tần Ninh rất tán đồng với hướng đi này.
Minh Uyên tự tay xây dựng nên một thế lực hùng mạnh như cường quốc Bắc Minh, Tần Ninh đều chứng kiến và thậm chí còn hết lời tán thưởng.
Cũng bởi vì tiểu tử Minh Uyên quá nhanh trí nên Thanh Vân mới suốt ngày phải dạy dỗ nó.
Mỗi khi nó cảm thấy uất ức, liền lập tức chạy đến khóc lóc với vị sư tổ là hắn đây, kết quả là Thanh Vân lại bị hắn trách phạt một trận.
Thanh Vân bị mắng, ấm ức, lại trút giận lên Minh Uyên. Vòng luẩn quẩn cứ thế tiếp diễn, cặp thầy trò kỳ lạ này suốt ngày khiến hắn đau cả đầu.
Cũng chính vì thế mà Minh Uyên lại cực kỳ tôn kính vị sư tổ này.
Hôm nay, nhìn thấy pho tượng này, Tần Ninh càng thấu hiểu, vị đồ tôn năm nào của mình đã tôn kính hắn đến nhường nào.
“Đế quốc Bắc Minh đi đến ngày hôm nay, suy cho cùng, đây có phải là sự suy thoái của hoàng thất Bắc Minh hay không, các ngươi có lỗi với tổ tiên của mình ra sao, những chuyện đó ta cũng chẳng bận tâm.”
Tần Ninh xua tay: “Vả lại, việc muốn thay đổi đế quốc cũng không phải chuyện một sớm một chiều.”
Nghe vậy, sắc mặt Minh Ung trở nên ảm đạm.
Năm đó, tổ tiên đã truyền lại di huấn cho đời sau rằng, bất kỳ ai, ở bất kỳ thời điểm nào, khi mở được Bát Hoang Viêm Long Hộ, đều phải được đối xử cung kính như với chính tổ tiên.
Suốt hàng vạn năm qua, chưa từng có ai có thể mở được Bát Hoang Viêm Long Hộ.
Thế nhưng hôm nay, Tần Ninh đã làm được điều đó.
Điều này đủ để chứng minh Tần Ninh chính là người mà tổ tiên đã nhắc đến.
Ông ta không dám có chút nào bất kính.
Thế nhưng, Tần Ninh rõ ràng không có ý định giúp hoàng thất Bắc Minh của ông ta quật khởi trở lại.
Điều này khiến hoàng đế Minh Ung cảm thấy lạnh cả lòng.
Chẳng lẽ hoàng thất Bắc Minh sẽ phải suy tàn đến mức này sao?
“Tổ tiên của ông đã có thể biến Bắc Minh quốc, từ một quận nhỏ phát triển thành một cường quốc mà không một thế lực nào trên Cửu U Đại Lục dám bất kính. Vậy mà các đời sau các ông lại kém cỏi hơn đời trước, suy đồi đến mức này. Ta nghĩ các ông nên tự mình gánh vác trách nhiệm đi!”
Tần Ninh nói với giọng trầm trọng: “Nhưng chỉ cần ta còn ở đây, ta sẽ không để hoàng thất Bắc Minh các ông biến mất khỏi Cửu U Đại Lục. Ta đảm bảo với ông là như vậy! Cũng coi như là...”
Tần Ninh nói đến đây thì lại thở dài.
Nghe vậy, hoàng đế Bắc Minh cảm thấy vui mừng trở lại.
Ông ta không hề nghi ngờ lời đảm bảo của Tần Ninh chút nào.
Ở Cửu U Đại Lục, người có thể mở ra Bát Hoang Viêm Long Hộ, e rằng chỉ có mình Tần Ninh mà thôi.
Người này, tuyệt đối có mối liên hệ mật thiết đến tổ tiên.
Đúng như lời tổ tiên đã dặn, đế quốc phải đối xử với người mở được Bát Hoang Viêm Long Hộ y như với tổ tiên.
Điều đó có nghĩa là Tần Ninh trước mắt ông ta sở hữu một năng lực mạnh mẽ.
Mặc dù Tần Ninh mới chỉ ở cảnh giới Linh Hải tầng ba, nhưng việc mở được Bát Hoang Viêm Long Hộ đã đủ để chứng minh tất cả.
Lời hứa của Tần Ninh có thể khiến ông ta an tâm thực hiện những việc trước đây không dám làm.
Nói cách khác, nếu ông ta cố gắng thúc đẩy mọi thứ phát triển, sẽ mang đến đả kích hủy diệt cho đế quốc Bắc Minh.
Đó là điều mà đế quốc Bắc Minh không thể gánh chịu nổi.
Nhưng Tần Ninh đã đồng ý bảo vệ mệnh mạch của hoàng thất Bắc Minh, thì ông ta có thể mạnh dạn tiến bước. Kết quả tệ nhất sẽ không phải là bị hủy diệt, mà chỉ là bị đánh về nguyên hình mà thôi.
“Cảm ơn... Tần công tử!”
Minh Ung Đại Đế chắp tay.
“Ông không cần cảm ơn ta đâu. Nếu thật sự muốn trở nên mạnh hơn, thì phải dựa vào chính bản thân mình kìa!”, Tần Ninh ngừng một lát rồi nói: “Dù gì thì tổ tiên của ông năm đó cũng không hề dựa vào sư tôn hay sư tổ của mình để mở ra cương quốc Bắc Minh, mà hoàn toàn nhờ vào thực lực và kiến thức của bản thân!”
“Vâng!”
Tần Ninh nhìn bức tượng đó rồi nói: “Nơi này hãy để con cháu hoàng thất thường xuyên lui tới. Bỏ đi mấy cái quy định chỉ hoàng đế mới được vào đi. Nơi đây rất có lợi cho việc tu hành của con cháu hoàng thất!”
Minh Ung nghe vậy thì sửng sốt.
Ông ta cũng nhận ra điều này.
Nhưng di mệnh của tổ tiên là thế, ông ta không thể phản kháng.
Nhìn sắc mặt của Minh Ung, Tần Ninh cười nói: “Yên tâm đi, ta đã nói rồi, tổ tiên của ông sẽ không phản đối đâu.”
“Vâng!”
Tần Ninh phi thân xuống, từ từ rời khỏi đại điện.
Minh Ung cũng lập tức đi theo phía sau.
Bên ngoài đại điện, nhóm người Minh Vũ nhìn thấy Tần Ninh và Minh Ung an toàn bước ra thì mới thở phào nhẹ nhõm.
Bọn họ còn lo rằng hoàng đế Minh Ung sẽ có quỷ kế gì giống như U Vương kia chứ.
“Công tử, giờ chúng ta đi đâu?”, Diệp Viên Viên lên tiếng hỏi.
“Minh Ung!”
“Mời Tần công tử cứ nói ạ!”, Minh Ung cười nói.
“Ta muốn vào hậu cung, gặp... Thư phi nương nương, mẫu thân của Minh Vũ, được chứ?”