Chương 38: Dừng mồm

Phong Thần Châu

Chương 38: Dừng mồm

Phong Thần Châu thuộc thể loại Huyền Huyễn, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vương Nguyên Dụ nhìn con linh thú Thanh Ngưu lông xanh biếc, cười lớn nói: “Tốt lắm, chấp sự Kình Nguyên, ngươi đã giúp ta bắt được một linh thú làm thú cưỡi. Về đến nhà, ta sẽ bẩm báo cha để xin thưởng cho ngươi!”
“Giờ thì thả con súc sinh này ra để giết Tần Ninh cho ta”.
“Rõ!”
Vẻ mặt Kình Nguyên cũng tràn đầy kiêu ngạo.
Gã không biết vì sao Diệp Viên Viên lại ở cạnh Tần Ninh, nên gã không dám tùy tiện ra tay.
Nhưng đây là một con linh thú vừa mới bắt được, có thể thăm dò quan hệ của Tần Ninh và Diệp Viên Viên.
“Aaaa...”
Vương Nguyên Dụ vừa nói xong thì một vết cắt sắc nhọn đã xé toạc da nó, khiến máu tươi chảy ồ ạt.
Kình Nguyên lập tức nói: “Súc sinh, mày mà không nghe lệnh tao thì tao sẽ giết chết mày đó. Mau giết thằng khốn đó đi!”
Con linh thú Thanh Ngưu này đạt tu vi đến tầng bốn Linh Hải cảnh, không rõ chủng loại, nhưng chắc chắn rất thần kỳ.
Gã cũng phải tốn rất nhiều công sức mới bắt được con súc sinh này, thậm chí phải hy sinh hai tên hộ vệ.
Con Thanh Ngưu đó cao một mét tám, cơ thể to lớn, vừa nhìn đã biết là chưa thành niên.
Nhưng các con cháu nhà gia tộc lớn khi bắt linh thú làm thú cưỡi thì thường thích những loại còn nhỏ, để tiện huấn luyện về sau.
Lúc này, con Thanh Ngưu kia nước mắt lưng tròng, như bị bắt nạt. Nó nhìn về phía Tần Ninh, khẽ cào móng vuốt.
“Bòooo....”
Con Thanh Ngưu kêu lên rồi xông lên trong nháy mắt.
Nhìn thấy cảnh đó, Diệp Viên Viên cũng lập tức bước ra.
“Lùi lại!”
Tần Ninh lại lạnh lùng ra lệnh.
Lùi lại?
“Nhưng con Thanh Ngưu này ít nhất cũng ở Linh Hải cảnh, ngươi...”
“Ta bảo cô lùi lại mà!”
Giọng nói của Tần Ninh càng thêm lạnh lùng.
“Ta không thích phải lặp lại mệnh lệnh của mình đâu”.
Diệp Viên Viên cảm giác rất tủi thân. Nàng vốn lo lắng cho sự an toàn của Tần Ninh, thế mà lại bị phớt lờ.
Đường đường là đại tiểu thư nhà họ Diệp, nàng có bao giờ phải chịu ấm ức như vậy đâu?
“Tốt lắm, không biết tự lượng sức mình”, nhìn thấy cảnh này, trong lòng Kình Nguyên vô cùng hưng phấn.
Gã đã từng nếm trải sự khó thuần hóa của con súc sinh này. Với tu vi tầng bốn Linh Võ cảnh thì đơn thương độc mã còn không thể chế phục được nó.
Tần Ninh muốn tự mình đối đầu với nó thì khác nào tự sát.
“Bòoooo...”
Con Thanh Ngưu đó tăng tốc đến cực đại, trong nháy mắt đã cách Tần Ninh chưa đến 100 mét. Vài giây sau, nó đã đến trước mặt Tần Ninh.
Trong lúc ấy, Tần Ninh bước lên trước, nhìn con Thanh Ngưu rồi đột ngột dang hai tay ra.
Cảnh này khiến tất cả mọi người đều ngơ ngác.
Cái tên này muốn làm gì vậy?
Đây là linh thú Linh Hải cảnh, thế mà hắn không phản kháng, lại còn đón lấy, làm ra... tư thế ôm?
“Bòoooo...”
Hai chân trước của Thanh Ngưu đột nhiên giơ lên, sau đó nó cũng đạp thẳng vào ngực Tần Ninh.
Diệp Viên Viên lúc này không thể kiên nhẫn nữa, vội vàng bước lên, linh khí hùng hậu ngưng tụ thành một quyền tấn công tới.
Nhưng một giây sau, Diệp Viên Viên đã sửng sốt.
Con Thanh Ngưu đó lại đặt hai chân trước lên vai Tần Ninh.
Rồi Tần Ninh ngã xuống đất cái “rầm”, hai chân trước của Thanh Ngưu đặt lên ngực hắn, đầu lưỡi to lớn liếm mặt hắn.
“Dừng mồm lại!”
Tần Ninh đột nhiên lên tiếng: “Mày dám liếm tao thì tao sẽ xé da của mày làm quần áo đó”.
“Bòoo...”
Thanh Ngưu ngoan ngoãn như một đứa trẻ, kêu lên một tiếng nũng nịu.
Sau đó hơi nóng từ người nó tỏa ra, nó thân thiết cọ lên ngực Tần Ninh.
“Tiểu Thanh, sao mày lại không nghe lời dạy của tổ tông mà tự ý rời khỏi uyên cốc?”
Giọng nói của Tần Ninh mang theo ý giáo huấn.
“Bòoo...”
Nghe vậy, Thanh Ngưu kêu nhỏ, càng ấm ức hơn.
“Đừng có đổi chủ đề như thế. Mày bị người ta bắt còn không phải vì trốn ra ngoài chơi à? Giờ còn dám làm nũng với tao, nói mày tủi thân... Tao đến đây, lật cả cái uyên cốc lên mà không tìm thấy mày...”
Nghe vậy, Thanh Ngưu càng thân mật cọ sát với Tần Ninh, dáng vẻ có đánh chết cũng không chịu thừa nhận.
Giây phút đó, tất cả mọi người đã hoàn toàn hóa đá.
Nhất là đám Kình Nguyên, bọn họ tốn bao nhiêu sức lực, bị thương nặng nề mới bắt được con Thanh Ngưu kỳ lạ này. Thế mà bây giờ nó lại ngoan ngoãn như... như một con chó nhỏ với Tần Ninh như vậy?