Chương 39: Cưỡi bò quay về

Phong Thần Châu

Chương 39: Cưỡi bò quay về

Phong Thần Châu thuộc thể loại Huyền Huyễn, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Sao? Mùi vị được không?”
Tần Ninh nhìn Kình Nguyên đang hậm hực trước mặt, cười nhạt: “Lần sau mở to mắt ra mà nhìn cho rõ. Không phải ai ngươi cũng có thể đắc tội đâu!”
“Ngươi chết chắc rồi.”
Kình Nguyên lúc này dính đầy vết thương.
“Nhà họ Vương mà biết thì, Tần Ninh, ngươi... chắc chắn phải chết. Ngươi đã đắc tội nhà họ Vương ở Đế đô rồi đấy...”
Ầm...
Nhưng Kình Nguyên còn chưa nói xong thì Tiểu Thanh đã đá tới. Một tiếng ầm vang lên, óc Kình Nguyên văng tung tóe.
Máu tươi tung tóe, Tần Ninh bất mãn nhìn Tiểu Thanh.
“Lần sau lịch sự hơn chút được không?”
Nghe vậy, Tiểu Thanh lại nước mắt lưng tròng.
“Thôi thôi, mày biết làm nũng quá đấy. Tao không nói nữa được chưa?”
Lúc này, những kẻ khác cũng đã bị Tiểu Thanh hạ gục.
Mà trên vách núi, cơ thể của Vương Nguyên Dụ bị kiếm xuyên qua, trừng mắt nhìn Kình Nguyên bị giết. Còn hắn ta thì cũng hoàn toàn không còn hy vọng sống nữa.
Diệp Viên Viên thu kiếm lại, nhìn Tần Ninh, im lặng không nói.
“Cô không hợp luyện kiếm đâu.”
Tần Ninh bất ngờ nói: “Roi thì hợp hơn đấy!”
Nghe vậy, Diệp Viên Viên ngơ ngác không hiểu.
“Thôi, chuyện này đã kết thúc rồi. Giờ ta phải quay về nhà, vẫn còn chút phiền phức cần giải quyết!”
Tần Ninh lạnh nhạt nói: “Diệp Viên Viên, vẫn là câu nói cũ, độc Cửu U Tý Hiết mà dùng Thiên Hỏa Linh Tinh sẽ không giải trừ được đâu.”
Nói xong, Tần Ninh ngồi lên lưng Thanh Ngưu rồi rời khỏi khe núi.
“Tiểu thư, kẻ này rốt cuộc là ai?”, Khô lão ngơ ngác hỏi.
“Nhà họ Tần thành Lăng Vân, Tần Ninh!”
Diệp Viên Viên bình tĩnh nói: “Khô lão, lần này quay về, ta cần biết mọi thông tin về Tần Ninh.”
“Rõ!”
“Chúng ta đi!”
Diệp Viên Viên cũng nói tiếp.
“Đi?”, Diệp Lượng vội vàng nói: “Tiểu thư, nơi này có rất nhiều thiên tài địa bảo, như một kho báu khổng lồ vậy. Chúng ta cứ đi như thế...”
Diệp Viên Viên đột nhiên liếc Diệp Lượng, lạnh lùng đáp: “Nếu ngươi chán sống rồi thì cứ ở đây mà thăm dò đi!”
Lời này nói ra khiến Diệp Lượng kinh ngạc.
Không sai, lần này nếu không có Tần Ninh thì e rằng bọn họ đã gặp phải họa sát thân ở bất cứ đâu!
Nơi này, quá tà ác!
Nhưng Tần Ninh còn đáng sợ hơn!
...
Tần Ninh thong thả cưỡi Tiểu Thanh, rời khỏi thung lũng. Lúc này hắn mới thở phào nhẹ nhõm, sắp xếp lại mọi suy nghĩ.
Lần này đạt đến Kinh Môn cảnh, phiền phức về ba đại gia tộc coi như có thể dễ dàng giải quyết.
Cha và nhị thúc dùng Tụ Nguyên đan có lẽ sẽ đột phá được đến Thiên Môn cảnh.
Còn vết thương của nhị ca thì có Thiên Hỏa Linh Tinh, sẽ ổn thôi.
Sau khi giải quyết xong những chuyện này, hắn sẽ rời khỏi thành Lăng Vân và đến Đế đô.
Sở Ngưng Thi!
Lăng Thiên!
Hai người này hắn sẽ không bao giờ quên.
Tất cả những vết thương trên người hắn đời này đều sẽ bắt hai kẻ đó đền gấp trăm lần.
“Tiểu Thanh này, sao mà ngươi đi chậm thế hả!”, nhìn Tiểu Thanh còn thong thả hơn cả mình, Tần Ninh bất mãn nói: “Với cái tốc độ của ngươi thì 3 ngày sau mới đến được thành Lăng Vân!”
“Bòoo...”
Nghe vậy, Tiểu Thanh đáp lại rồi dồn hết sức lực, biến thành một làn khói vụt đi trong nháy mắt.
Vốn dĩ cần hơn nửa ngày nhưng vì Tiểu Thanh chạy nhanh nên chưa đến hai canh giờ sau thì thành Lăng Vân đã xuất hiện ngay trước mắt.
Nhìn thấy cổng thành Lăng Vân, Tần Ninh thở phào, duỗi eo, từ từ nằm xuống lưng của Tiểu Thanh.
“Đi, vào trong thành!”
“Bòooo...”
Một người một trâu đi thẳng vào trong thành.
Cảnh tượng này cực kỳ thu hút sự chú ý của người dân thành Lăng Vân.
Vẻ ngoài của Tiểu Thanh nhìn rất giống một con Thanh Ngưu bình thường.
Nhưng nếu võ giả ngồi thú cưỡi thì thường toàn là hổ, sói, báo gì đó. Nhìn vừa uy phong lại còn có sát thương mạnh.
Nhưng Tần Ninh lại cưỡi một con Thanh Ngưu về thành Lăng Vân.
Nhất thời, đám người đều chê cười tam thiếu gia nhà họ Tần này.
Mà lúc này, tại Lăng Yên Các, tửu lầu lớn nhất thành Lăng Vân.
Lăng Yên Các là quán rượu lớn nhất thành Lăng Vân.
Kiến trúc vô cùng hào nhoáng, phong cách phóng khoáng, tạo cảm giác thoải mái tuyệt đối. Nơi này chỉ dành cho quan chức hoặc con cháu các gia tộc lớn.
Trong một nhã gian của Lăng Yên Các.