Phong Thần Châu
Chương 41: Một đàn lợn mà thôi
Phong Thần Châu thuộc thể loại Huyền Huyễn, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Ca ca, thứ huynh cho đệ là đan dược gì vậy?”
“Uẩn Cốt Đan!”
“Hả?”
Nghe vậy, sắc mặt Tần Hâm Hâm lập tức thay đổi.
Uẩn Cốt Đan là linh đan nhị phẩm. Nghe đồn, người bình thường chỉ cần dùng một viên đan dược này là có thể lập tức đạt tới Khai Môn cảnh, chính thức bước vào con đường tu hành võ đạo. Đan dược này có lợi ích cực lớn đối với xương cốt và cơ thịt của võ sĩ, vậy mà Tần Ninh lại cứ thế cho đệ ấy dùng.
“Phí phạm quá, phí phạm quá. Cánh tay đệ bị gãy thì dùng một viên Tiếp Cốt Đan là đủ rồi, Uẩn Cốt Đan thì…”
“Để tránh di chứng về sau. Dùng Tiếp Cốt Đan vẫn có khả năng để lại mầm họa, khiến con đường võ đạo của đệ khó mà thăng tiến được!” Tần Ninh nghiêm túc nói.
Tần Ninh không giải thích thêm, nhìn Tần Hâm Hâm rồi nói: “Cả người toàn mùi rượu, sao lại bị người ta đánh ra nông nỗi này?”
“Đúng rồi!”
Tần Hâm Hâm chợt vỗ trán, vội vàng nói: “Đỗ Tư Viễn vẫn còn ở bên trong!”
“Là ngươi à, Tần Ninh!”
Tần Hâm Hâm vừa dứt lời, ngoài cửa lớn của tửu lầu, một bóng người bước ra, dẫn đầu bốn kẻ khác, vẻ mặt kinh ngạc.
Lăng Độc nói thẳng: “Ngươi vẫn chưa bị Lăng Thiên Vệ giết chết sao?”
“Lăng Thiên Vệ là cái gì?”
Tần Hâm Hâm vội vàng giải thích: “Đó là lực lượng nòng cốt của Lăng gia, từng người đều ở cảnh giới tầng thứ bảy, tầng thứ tám. Chính lão quỷ Lăng Thế Thành đã phái bọn họ đi giết huynh!”
“Không gặp…”, Tần Ninh hết lời để nói.
“Không gặp?”, sắc mặt Lăng Độc tái mét.
Chết tiệt, đúng là trời giúp, Lăng Thiên Vệ lại không tìm thấy Tần Ninh.
Thật đáng hận!
“Ngươi nên thấy may mắn vì không gặp ta!” Tần Ninh cười nhạt nói: “Nếu không, e rằng bọn chúng đã chết không còn thấy xác rồi.”
Nghe thấy lời này, cả bốn người bỗng chốc sững sờ, trố mắt nhìn nhau.
Nghe nói Tần Ninh bị phế Tinh Môn, nhưng chưa từng nghe nói tên này... bị phế cả não bộ đâu?
“Ngươi không phải là bị ngu đấy chứ?”, Lăng Độc không biết nói gì: “Nếu gặp Lăng Thiên Vệ thì cái mạng thối của Tần Ninh ngươi đã bay từ đời nào rồi!”
“Ninh ca, đừng dây dưa với bọn chúng nữa, Đỗ Tư Viễn vì giúp đệ mà đã bị đánh trọng thương rồi.”
“Yên tâm đi!”, Tần Ninh xua tay nói: “Dù sao hắn ta cũng là con trai của đại sư Đỗ Triết. Mấy kẻ này dù có điên cuồng ngang ngược đến đâu cũng không dám giết hắn ta đâu.”
Lúc này, Đỗ Tư Viễn run rẩy bước ra từ trong đám người. Bốn kẻ Lăng Độc quả thật không dám đối phó với Đỗ Tư Viễn, dù sao cha hắn ta cũng chính là đại sư Đỗ Triết.
“Tần thiếu gia!”
Nhìn thấy Tần Ninh, Đỗ Tư Viễn còn kích động hơn cả khi nhìn thấy cha ruột mình.
Thánh Tâm Duệ đã ra lệnh, nếu Tần Ninh xảy ra chuyện gì, cha con hắn ta sẽ phải chôn theo. Đỗ Tư Viễn nhìn thấy Tần Ninh bình an vô sự thì quên bẵng cả những đau đớn trên người.
“Không chết chứ?”
“Không sao, không sao, chỉ là vết thương ngoài da thôi, có đáng gì đâu!”, Đỗ Tư Viễn nhìn Tần Ninh, hận một nỗi không thể chạy đến mà hôn một cái.
Tần Ninh không xảy ra chuyện gì, vạn sự đại cát rồi!
“Tần công tử, nếu đã không có chuyện gì thì chúng ta quay về Tần gia thôi. Ta sẽ đi cùng huynh!”
“Trở về?”
Tần Ninh cau mày nói: “Sao được chứ? Cứ thế mà về thì mất mặt lắm. Chưa thấy Tần Hâm Hâm bị đánh ra nông nỗi nào sao?”
“Hả, cái đó, Ninh ca…”, lúc này, Tần Hâm Hâm ngượng ngùng nói: “Bọn chúng đông người lắm, chúng ta về trước đi, nếu không sẽ chịu thiệt đó!”
“Đông người?”
Tần Ninh thản nhiên nói: “Đông người thì có ích gì? Chỉ là một bầy lợn mà thôi.”
Ba người cứ anh một câu, tôi một lời, khiến bốn kẻ kia nghe thấy lời này thì đã hoàn toàn phát điên.
Tần Ninh không chết đã khiến bốn kẻ bọn chúng không tài nào chịu nổi, giờ lại còn không coi bọn chúng ra gì.
“Xem ra, ngươi không chỉ bị hủy Tinh Môn mà còn hỏng cả não rồi!”
Lúc này, Lâm Ngọc Uyên bước lên phía trước, lạnh lùng nói: “Tần Ninh, Tần gia của ngươi sắp tiêu đời rồi. Hôm nay, gặp phải bọn ta thì coi như ngươi xui xẻo. Kể cả bây giờ bọn ta giết chết ngươi thì cha ngươi cũng không cứu được đâu!”
“Lên đi!”
Tần Ninh đứng nguyên tại chỗ, móc móc tai, nói: “Ngươi đến mà giết ta đi!”
Lời này vừa thốt ra, sắc mặt bốn tên kia lập tức thay đổi.
Tên này, dựa vào đâu mà khiêu khích bọn chúng? Dựa vào đâu mà mắt lại để trên đỉnh đầu?
“Không cần Lâm huynh phải tốn công giết thằng nhóc này, để ta!”
Đúng lúc này, một bóng người bỗng nhiên bước ra, chính là Thẩm Hoạt, một trong bốn tên đó.
Thẩm Hoạt thuộc Tử Môn cảnh tầng thứ bảy, thường xuyên giải quyết công việc tại một trọng trấn của Thẩm gia. Lần này, Thẩm Uyên, Thẩm Lâm Phong đã chết, khiến hắn ta có thêm cơ hội trở thành tộc trưởng đời tiếp theo.
Bây giờ, nếu giết được Tần Ninh thì lại lập được một công lao to lớn.
Thẩm Hoạt vung tay, trong hai tay xuất hiện hai đoản đao.
“Bá Đao Quyết!”
Hai tay vung lên, hai thanh đoản đao mang theo lực đao bá đạo, cuồn cuộn lao thẳng tới Tần Ninh.
“Lùi về sau!”
Tần Ninh hô lên, Đỗ Tư Viễn và Tần Hâm Hâm không dám chậm trễ, lập tức lùi về sau.