Phong Thần Châu
Chương 40: Phong ba tại quán rượu
Phong Thần Châu thuộc thể loại Huyền Huyễn, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lúc này, tại hành lang bên ngoài căn phòng, Tần Hâm Hâm đang lắc lư thân hình béo ục ịch của mình.
Bên cạnh cậu là Đỗ Tư Viễn đang cẩn thận dìu đỡ.
Từ khi Thánh Tâm Duệ rời Lăng Vân trở về Đế đô, Đỗ Triết và Đỗ Tư Viễn lo sợ không yên.
Khi biết được Tần Ninh đã rời khỏi thành Lăng Vân và đến dãy núi Lăng Vân thì hai cha con họ càng mất ăn mất ngủ.
Dãy núi Lăng Vân hiểm ác đến mức nào chứ?
Nếu Tần Ninh có mệnh hệ gì thì thảm rồi.
Làm sao họ dám quên lời dặn dò của Thánh công tử.
Tần Ninh mà gặp bất kỳ vấn đề nào thì hai cha con họ sẽ khó giữ được mạng.
Advertisement
Vì vậy, Đỗ Tư Viễn thường xuyên chạy đến nhà họ Tần hỏi thăm tin tức Tần Ninh.
Dần dần, Đỗ Tư Viễn và Tần Hâm Hâm cũng trở nên thân thiết hơn.
Hôm nay Tần Hâm Hâm uống quá chén, cậu vốn là người nói nhiều, nay càng được đà khoác lác.
“Đi nhầm rồi, đây là phòng tranh mà...”
Đỗ Tư Viễn kéo Tần Hâm Hâm, cười gượng.
“À... bên này... bên này... ta biết mà.”
Hai người đi ngang qua một nhã gian, cười đùa ầm ĩ.
Rầm...
Advertisement
Đúng lúc này, cánh cửa nhã gian bị đạp văng, mảnh gỗ bay tứ tung, bắn vào mặt hai người khiến họ dính đầy mảnh gỗ.
“Thằng nào mắt mù thế!”
Tần Hâm Hâm bất giác mở miệng mắng chửi.
“Tưởng ai, mồm mép luyên thuyên, hóa ra là tên vô dụng nhà họ Tần!”
Một giọng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên. Có người từ căn phòng bước ra, chính là Lăng Độc.
“Tần Hâm Hâm, ngươi không tự tè một bãi mà soi gương đi!”
“Tần Ninh trở thành thiên tài số một thành Lăng Vân từ khi nào? Mất đi Tinh Môn thì hắn ta còn là cái thá gì? Ngươi cũng chỉ là một con chó chạy theo hắn, vậy mà cũng dám ăn nói lung tung!”
“Lăng Độc!”
Nhìn thấy vẻ mặt hung tợn của Lăng Độc, Tần Hâm Hâm đang say cũng tỉnh táo lại phần nào.
“Ngươi... ngươi muốn làm gì?”
Tần Hâm Hâm đã đột phá Thương Môn, nhưng so với Lăng Độc thì chẳng là gì.
“Làm gì à? Hôm nay, ngươi sẽ phải trả giá vì cái mồm thối của ngươi! Tự tát vào mặt mình rồi cút khỏi Lăng Yên Các đi!”
“Lăng Độc!”
Đỗ Tư Viễn ở bên cạnh lên tiếng.
Tần Ninh cực kỳ quan trọng đối với hai cha con họ. Mà Tần Hâm Hâm lại là huynh đệ thân thiết từ nhỏ của Tần Ninh. Nếu Tần Hâm Hâm xảy ra chuyện, Tần Ninh biết chuyện mà không vui, quở trách cha con họ trước mặt Thánh công tử thì họ cũng khó thoát tội chết.
“Tần Hâm Hâm say nên ăn nói lung tung thôi, mong nể mặt ta mà bỏ qua chuyện này được không?”
“Bỏ qua? Đỗ Tư Viễn ngươi là cái gì?”
Lâm Ngọc Uyên lúc này cũng lên tiếng: “Ta thấy người nhà họ Tần đứa nào cũng ngang ngược, tát thằng nhóc này còn là nhẹ đấy!”
Lâm Ngọc Uyên nhìn sang Tần Hâm Hâm, hừ lạnh nói: “Đánh gãy tay hắn ta rồi ném ra ngoài!”
“Lâm Ngọc Uyên, ngươi đừng quá đáng!”
“Ta quá đáng thì ngươi làm gì được ta?”
Hiện giờ bốn đại gia tộc Lăng, Lâm, Sở, Thẩm đã liên minh. Dù có là Thánh Đan Các cũng chỉ ngang ngửa thôi.
Hơn nữa, Đỗ Tư Viễn chỉ mới mười sáu, mười bảy tuổi, vẫn còn là một đứa trẻ con so với bốn người kia. Bốn người họ chẳng coi Đỗ Tư Viễn ra gì.
“Lâm Ngọc Uyên!”, Tần Hâm Hâm không biết lấy đâu ra can đảm, nói: “Ninh ca của ta sắp về rồi, ngươi đừng có nói nhảm nữa!”
“Về?”, Lăng Độc cười khẩy: “Nhà họ Lăng bọn ta đã phái mười mấy vị Lăng Thiên Vệ đi chém giết Tần Ninh, ngươi cứ chờ mà nhặt xác đi!”
Cái gì!
Nghe đến đó, Đỗ Tư Viễn hoàn toàn chết lặng.
Lăng Thiên Vệ của nhà họ Lăng, hắn ta hoàn toàn hiểu rõ về họ.
Nhà họ Lăng phái cả Lăng Thiên Vệ ra giết Tần Ninh, chẳng trách, chẳng trách Tần Ninh nói mười ngày sẽ quay về mà đã mười mấy ngày rồi vẫn bặt vô âm tín.
“Lăng Độc, nhà họ Lăng các ngươi gặp rắc rối lớn rồi!”
Đỗ Tư Viễn hừ lạnh một tiếng, kéo Tần Hâm Hâm đứng dậy định rời đi.
“Muốn đi sao, ở lại đây!”
Lâm Ngọc Uyên cũng hừ lạnh, bước tới, tóm lấy Tần Hâm Hâm.
“Bỏ tay ra!”
Đỗ Tư Viễn quay lại giơ tay đỡ.
Nhưng hắn ta cũng chỉ mới mười sáu, mười bảy tuổi, Lâm Ngọc Uyên hơn hắn ta đến mười tuổi, mà Đỗ Môn cảnh và Kinh Môn cảnh cũng là một trời một vực.
Rầm...
Một tiếng rầm vang lên, Đỗ Tư Viễn đã ngã vật xuống đất.
Đỗ Tư Viễn cũng là con của đại sư Đỗ Triết, Lâm Ngọc Uyên không dùng toàn lực, chỉ đánh lui hắn ta.
Lâm Ngọc Uyên thuận thế tóm lấy thân hình béo tròn của Tần Hâm Hâm, nói: “Tần Ninh giết chết đệ đệ và muội muội của ta, hôm nay ta sẽ giết ngươi, Tần Hâm Hâm. Ta sẽ cho hắn biết, đừng hòng dây vào nhà họ Lâm!”
Lâm Ngọc Uyên đưa tay ra tóm lấy, hoàn toàn có thể đoạt mạng Tần Hâm Hâm.
“Hổ Ngâm Thức!”
Nhưng đột nhiên, không biết Tần Hâm Hâm lấy đâu ra sức mạnh mà thoát khỏi Lâm Ngọc Uyên rồi tung một quyền.
Mấy ngày trước, Tần Ninh đã ngẫu nhiên dạy cho cậu thức thứ tư, Hổ Gầm Thức, trong Hổ Gầm Long Ngâm Quyền.
Quyền này tung ra tạo thành một tiếng nổ lớn. Mặt Tần Hâm Hâm trắng bệch, phun máu ra, nghe tiếng "răng rắc", xương tay gãy lìa. Thân thể béo mập của cậu ta ngã văng khỏi hành lang, rơi từ tầng hai xuống.