Phong Thần Châu
Chương 5
Phong Thần Châu thuộc thể loại Huyền Huyễn, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thẩm Uyên đã bị Tần Ninh giết chết? Các vị trưởng lão và những người quản sự đều kinh hãi đến chết sững, không biết phải làm sao, chỉ còn biết xì xào bàn tán.
Trong lòng Tần Thương Sinh lúc này vừa lo lắng vừa mừng rỡ.
Thẩm Uyên bị Tần Ninh giết chết, điều này cũng chứng tỏ rằng Tần Ninh không những không chết mà giờ đây còn phục hồi thực lực, thậm chí còn mạnh hơn trước kia?
“Tần Ninh, ngươi quá hỗn láo!”
Nhị trưởng lão run rẩy chỉ ngón tay vào mặt Tần Ninh, gào lên: “Lăng gia và Sở gia đã trở thành kẻ thù của Tần gia ta rồi. Giờ đây, ngươi giết Thẩm Uyên thì chẳng phải là đẩy Thẩm gia về phía đối địch với chúng ta sao?”
“Nhị trưởng lão!”
Tần Ninh cũng liếc nhìn Nhị trưởng lão, thản nhiên nói: “Vốn dĩ Thẩm Uyên hủy hôn là để liên kết với Lăng gia, giết hay không giết Thẩm Uyên thì Thẩm gia của hắn đều sẽ trở thành kẻ thù của Tần gia chúng ta!”
“Đúng đúng, ta có thể làm chứng, ta…”, Tần Hâm Hâm vội vàng giơ tay nói.
Nhưng nhìn thấy ánh mắt của cha mình là Tần Viễn Sơn, giọng nói của Tần Hâm Hâm bỗng lí nhí: “Thẩm Uyên đó không chỉ chế giễu Ninh ca là kẻ vô dụng, mà còn chặn đường bắt Ninh ca chui qua háng, nói nếu không sẽ giết Ninh ca, nên Ninh ca mới giết hắn…”
“Hỗn láo, quá hỗn láo!”
Đại trưởng lão vỗ ngực thùm thụp, tức giận nói: “Tần Ninh à, ngươi quá cuồng vọng. Dù sao thì Thẩm gia cũng là một đại gia tộc ở thành Lăng Vân”.
“Chính vì chuyện này, ngươi giết người thừa kế của Thẩm gia thì Thẩm Thừa Phong nhất định sẽ phát điên, lỡ họ liên kết với Lăng gia và Sở gia đối phó Tần gia ta thì ngươi chịu nổi trách nhiệm không?”
“Hình như chuyện này chẳng liên quan gì đến ông nhỉ?”
Tần Ninh hờ hững đáp: “Nếu Thẩm Thừa Phong tới thì ai làm nấy chịu. Chuyện này ta sẽ chịu trách nhiệm, hình như ta cũng không bảo ông phải chịu trách nhiệm thay ta đâu, đại trưởng lão!”
“Ngươi ngươi ngươi…”
Lúc này, đại trưởng lão tức đến nghẹn lời.
Hôm nay Tần Ninh làm sao thế? Cứ như trở thành một người khác vậy.
Tuy rằng trước đây Tần Ninh cũng là thiên tài, nhưng dù sao cũng chỉ là một thiếu niên 16 tuổi, sự hiểu biết về thế sự còn nông cạn.
Nhưng Tần Ninh hôm nay lại khiến người ta có cảm giác lão luyện, thành thục và thâm sâu, không có gì có thể khiến hắn phải sợ hãi.
Thật kỳ lạ!
“Được!”
Ngũ trưởng lão lúc này cũng đứng lên, bực tức nói: “Tần Ninh, nếu ngươi đã có thể chịu trách nhiệm vậy thì cứ đi mà đối phó với người Thẩm gia tới. Nhưng nếu vì thế mà khiến Tần gia tổn thất dù chỉ một xu một hào nào thì sẽ đuổi ngươi ra khỏi Tần gia!”
Tần Ninh mất kiên nhẫn xua xua tay nói: “Đừng có cứ mở miệng là nói đuổi này đuổi nọ. Ngũ trưởng lão, việc bị đuổi ra khỏi Tần gia là do trưởng tộc quyết định, chứ không phải do lời ông nói!”
Hắn chỉ đến để thông báo tình hình với cha, còn đối với mấy vị trưởng lão này, hắn cũng chẳng buồn giải thích.
“Ngươi…”
Vào lúc này, mọi người trong đại sảnh đều cảm nhận được sự khác lạ của Tần Ninh hôm nay.
Nhìn thì thấy hắn rất bình tĩnh, thậm chí giọng nói còn vô cùng thoải mái.
Nhưng mỗi câu nói đều thể hiện thái độ không chút nhượng bộ, thậm chí ánh mắt nhìn bọn họ như nhìn một đám chó đất gà sành…
“Trưởng tộc!”
Mà đúng lúc này, bên ngoài cửa vang lên một âm thanh hoảng hốt, lo lắng.
“Chuyện gì vậy?”, Tần Thương Sinh bực bội nói.
“Bên ngoài cửa là Lăng Thế Thành, trưởng tộc Lăng gia; Sở Sơn Hà, trưởng tộc Sở gia và Thẩm Thừa Phong, trưởng tộc Thẩm gia. Thẩm Thừa Phong nói… phải đòi lại công bằng cho con trai lão ta!”
Lời vừa dứt, đại sảnh bỗng chốc bùng nổ.
“Ngươi xem đi, ngươi xem đi, giết Thẩm Uyên rồi, Thẩm Thừa Phong đã giương cung bạt kiếm, dẫn theo Lăng gia và Sở gia tới rồi. Bây giờ làm thế nào?”, đại trưởng lão căm giận nói.
“Đại trưởng lão, ông rất sợ họ hả?”
Tần Ninh vừa nói, hai mắt vừa nhìn đại trưởng lão, khóe miệng hơi nhếch lên.
Bị Tần Ninh nhìn chăm chú, đại trưởng lão cũng thầm thấy rợn người, ấm ức nói: “Ta… ta không sợ!”
“Vậy thì được rồi còn gì!”
Lời vừa dứt, Tần Ninh không nói gì thêm nữa mà sải bước rời khỏi đại sảnh.
Tần Thương Sinh đương nhiên không thể để con trai mình đơn độc đối mặt nguy hiểm nên lập tức hạ lệnh: “Tần Viễn Sơn, đệ lập tức mang tinh nhuệ hộ vệ của Tần gia, dàn sẵn thế trận. Ta muốn xem thử, ba đại gia tộc kia muốn làm gì!”
“Vâng!”
Ngay sau đó, Tần Thương Sinh sải bước đi ra, đi tới cửa thì ông chợt dừng lại.
“Dù nói thế nào, thì Tần Ninh cũng là con cháu Tần gia ta, là con trai của Tần Thương Sinh ta. Ta sẽ không để bất cứ ai tiếp tục làm tổn hại đến nó, bất cứ ai!”
Bỏ lại câu này xong, Tần Thương Sinh vung tay áo mà đi thẳng.
Tinh Môn của Tần Ninh bị cướp mất đã là sự thất trách của một người làm cha như ông. Bây giờ, cho dù có chết thì cũng phải bảo vệ Tần Ninh cho thật tốt!
Mà lúc này, đại trưởng lão, nhị trưởng lão, ngũ trưởng lão đưa mắt nhìn nhau.
“Đại ca, làm thế nào bây giờ?”
“Hừ, ra ngoài xem thử!”, đại trưởng lão càu nhàu nói: “Nếu Tần Thương Sinh thật sự không ngại phát động chiến tranh với ba đại gia tộc thì chúng ta đành phải luận tội ông ta. Khi cần thiết, thậm chí có thể liên kết với ba đại gia tộc, phế truất ông ta. Cùng lắm là bồi thường tổn thất cho ba đại gia tộc, nhưng lúc đó, Tần gia… chính là của chúng ta rồi!”
Lời này vừa nói ra, nhị trưởng lão và ngũ trưởng lão thi nhau gật gù.
“Hơn nữa, Tần Thương Sinh chỉ đang ở Kinh Môn cảnh giới thứ tám. Ta không phải là đối thủ của ông ta, nhưng không có nghĩa Lăng Thế Thành cũng không phải đối thủ của ông ta. Nếu đánh nhau, Tần Thương Sinh bị Lăng Thế Thành giết chết rồi thì Tần gia cũng là của chúng ta…”