Chương 6

Phong Thần Châu thuộc thể loại Huyền Huyễn, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Tần Thương Sinh!”
Tuy Thẩm Thừa Phong là trưởng tộc của Thẩm gia nhưng thực lực lại kém xa Tần Thương Sinh, lúc này khí thế đã giảm đi đáng kể.
“Tần Thương Sinh, hôm nay Uyên Nhi của ta tới Tần gia hủy hôn, Tần gia các ngươi không đồng ý thì cứ từ chối, sao lại giết con của ta?”
“Trưởng tộc Thẩm, ông sai rồi!”
Tần Thương Sinh vẫn chưa lên tiếng thì Tần Ninh đã lắc đầu, giọng điệu lạnh nhạt: “Không phải Tần gia giết đâu, là ta giết đấy!”
Tần Ninh đi tới cửa lớn, bước lên quảng trường Tần phủ, đứng cách Thẩm Thừa Phong không tới 100 bước.
Khoảng cách 100 bước đối với một cường giả ở Kinh Môn cảnh tầng thứ tám như Thẩm Thừa Phong chỉ là khoảng thời gian hai hơi thở mà thôi, nhưng bây giờ, ông ta không dám manh động.
Bởi vì Tần Thương Sinh đang đứng sau lưng Tần Ninh.
“Muốn hủy hôn thì cũng được, nhưng Thẩm Uyên sai ở chỗ không biết tự lượng sức mình, lại còn đòi ta phải chui háng hắn, không còn cách nào khác, ta đành phải giết hắn thôi!”
Lúc này, Tần Ninh vẫn ung dung, thoải mái, nhưng ánh mắt và giọng điệu đã nhuốm vẻ lạnh lùng.
Trải qua chín đời chín kiếp, hắn đã là một nhân vật cấp Đại Đế lừng danh, ở kiếp thứ 10 này cũng không ngoại lệ, khi ký ức thức tỉnh, hắn tự nhiên sở hữu một sự kiêu ngạo riêng.
Những kẻ trước mắt muốn hắn phải cúi đầu thì hiển nhiên là điều không thể!
Lúc này, trong lòng Thẩm Thừa Phong đã vô cùng tức giận.
Cảm nhận được sát khí của Thẩm Thừa Phong, Lăng Thế Thành đứng một bên khẽ khuyên nhủ: “Dù sao, Tần gia cũng là một trong tứ đại gia tộc. Bây giờ ra tay thì khác gì giết địch một ngàn, tự tổn tám trăm. Chúng ta cần phải chuẩn bị thêm thời gian!”
“Huống hồ, vẫn còn một vài ngày Thiên Nhi sẽ tới đế đô, chúng ta phải xử lý xong Tần Sơn, đại thiếu gia nhà họ Tần, thì mới có thể ra tay với Tần gia!”
Nghe những lời này, Thẩm Thừa Phong cũng hiểu được, hôm nay không thể khai chiến công khai với Tần gia!
Nhưng cứ như vậy mà rời đi thì cũng không được!
Ông ta nhìn đệ tử Thẩm gia ở bên cạnh, bỗng nhiên hai mắt sáng lên.
“Tần Ninh!”
Thẩm Thừa Phong nhìn Tần Ninh, lớn tiếng nói: “Ngươi đã nói là cá nhân ngươi giết con trai ta, kẻ nào làm, kẻ đó chịu. Vậy được, ngươi giết con trai ta là vì thực lực của ngươi mạnh hơn nó. Nếu đã vậy, ngươi có dám giao đấu với con cháu ba gia tộc chúng ta không?”
“Ba gia tộc, mỗi gia tộc cử ra một người!”
“Nếu ngươi thắng, ba gia tộc sẽ lập tức rời đi. Nếu ngươi thua và chết thì Tần gia cũng đừng mong được gì!”
Lời nói này của Thẩm Thừa Phong rõ ràng là đang gây chiến.
Hôm nay không thể trở mặt hoàn toàn với Tần gia thì cũng đành chịu, nhưng nhất định phải giết Tần Ninh!
Thẩm Uyên là võ giả Sinh Môn cảnh tầng thứ ba, có thể nói là thiên tài kiệt xuất của Thẩm gia. Hôm qua, Tần Ninh đã bị Lăng Thế Thành đoạt mất Tinh Môn, không chết đã là một kỳ tích, dù có khôi phục thực lực thì nhiều nhất cũng chỉ đạt đến Thương Môn cảnh tầng thứ tư.
Không ít đệ tử của Thẩm gia có thể đối phó với hắn!
Phải xem Tần Ninh có dám nhận không!
“Thế nào? Không dám à?”, Thẩm Thừa Phong khinh bỉ cười nói: “Tần Ninh ngươi không phải là thiên tài số một Lăng Vân Thành sao? Thức tỉnh Tinh Môn, vạn người có một không hai. Bây giờ lại nhát gan như vậy?”
“Ông không cần kích bác ta!”
Tần Ninh chắp tay sau lưng, chậm rãi nói: “Tuy chuyện này rất nhàm chán, nhưng nếu ta không đồng ý thì chỉ sợ hôm nay các ông sẽ cứ bám riết lấy đây không chịu rời đi. Nếu đã vậy thì ta đồng ý vậy!”
Với toàn bộ ký ức được phong ấn trong Phong Thần Châu đã dung hợp, trong lòng Tần Ninh lúc này không hề có chút lo lắng nào.
“Nếu đã như vậy thì chuẩn bị chết đi!”
Đúng lúc này, một tiếng quát lớn vang lên.
Người đứng ra mặc y phục luyện võ màu xanh lam, sắc mặt hơi vàng, thân hình cường tráng.
Nhìn thấy người này, Tần Hâm Hâm lập tức lớn tiếng mắng: “Thẩm Lâm Phong, ngươi cũng muốn đứng ra à? Ngươi vẫn còn được xem là con cháu dòng chính sao?”
“Hừ, Thẩm Lâm Phong ta hôm nay đã mười chín tuổi, chưa đến tuổi cập quan, sao lại không phải là con cháu chứ? Thẩm Uyên là em họ của ta, Tần Ninh, hôm nay ta sẽ báo thù cho hắn!”
Lúc này, Thẩm Lâm Phong hăm hở đứng ra không chỉ vì báo thù cho Thẩm Uyên.
Thẩm Thừa Phong chỉ có một người con trai là Thẩm Uyên, bây giờ hắn đã bị Tần Ninh giết chết, thì khả năng cao hắn sẽ trở thành người kế nhiệm vị trí trưởng tộc của Thẩm gia.
Bây giờ, giết Tần Ninh, lập công lớn chắc chắn sẽ khiến ông bác phải nhìn hắn bằng con mắt khác.
Thẩm Lâm Phong nhìn Tần Ninh, khinh bỉ cười nói: “Tần Ninh, ngươi giết đệ đệ của ta. Thẩm Lâm Phong ta sao có thể để ngươi sống!”
Tần Ninh lắc đầu, thản nhiên nói: “Tới đây!”
“Chết đi!”
Thẩm Lâm Phong bước thẳng tới, khí thế bao trùm toàn thân, rõ ràng là một võ giả Đỗ Môn cảnh tầng thứ năm.
Trong chín Môn cảnh, Đỗ Môn cảnh tầng thứ năm, linh khí tưới khắp các huyệt vị lục phủ. Trong cơ thể ngưng tụ linh hải, lượng linh khí có thể nói là dày đặc gấp bội so với Thương Môn cảnh tầng thứ tư.
Khai Môn cảnh tầng thứ nhất, mở huyệt ở hai bàn tay.
Hưu Môn cảnh tầng thứ hai, mở huyệt ở hai cánh tay, linh khí tưới khắp.
Sinh Môn cảnh tầng thứ ba, mở huyệt ở hai chân.
Trong ba cảnh giới này, sức mạnh tăng dần, mở ra các đại huyệt ở tứ chi.
Mà hai cảnh giới tầng thứ tư, tầng thứ năm thì do tác động của linh khí, mở ra các huyệt vị lục phủ ngũ tạng.
Mà điều quan trọng hơn là, võ giả Đỗ Môn cảnh tầng thứ năm có thể dùng linh khí từ xa để gây thương tích cho đối thủ!
Cho dù không cần đến gần đối thủ thì vẫn có thể dựa vào linh khí để giết địch.
Đây là kỹ năng mà Thương Môn cảnh tầng thứ tư không thể nào sánh bằng.
Nhìn thấy tình cảnh này, Tần Thương Sinh đã chuẩn bị sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.
Lúc này, Thẩm Thừa Phong lại hừ lạnh nói: “Tần Thương Sinh, chính con trai ông đã chấp thuận trận đấu này, đã dám cược thì phải dám chịu, sống chết phải dựa vào thực lực. Nếu ông nhúng tay vào thì Thẩm Thừa Phong ta, cho dù thân tàn ma dại thì hôm nay cũng sẽ liều chết với Tần gia các ngươi!”
“Ông cứ thử xem!” Tần Thương Sinh hừ lạnh nói.