Phong Thần Châu
Chương 54: Tịch biên
Phong Thần Châu thuộc thể loại Huyền Huyễn, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Tần Ninh, chuyện này không liên quan đến ta, ngươi tha cho ta đi!”
Lúc này, Vạn Trường Sinh đã mất sạch vẻ uy phong lẫm liệt của một cao thủ vừa rồi, cầu xin nói: “Ta đảm bảo, ngươi tha cho ta thì Trường Thiên Minh của ta tuyệt đối sẽ không gây sự với ngươi.”
“Ông có tư cách để bàn điều kiện với ta sao?”
Tần Ninh không thèm quan tâm, vung tay một cái, một cây côn mảnh bay vút tới, nằm gọn trong lòng bàn tay. Hắn gần như không nhìn Vạn Trường Sinh, ánh mắt rơi xuống ba người Lăng Thế Thành, Sở Sơn Hà và Lâm Chiến Thiên.
“Sở Sơn Hà, đừng nói con gái ông đã đạt tới tầng một Linh Hải cảnh, cho dù đạt tới tầng ba Linh Hải cảnh thì Tần Ninh ta nói giết là giết!”
“Phập” một tiếng, cây côn mảnh đâm thẳng vào lưng Vạn Trường Sinh, máu tươi tuôn trào.
“Ông yên tâm, sau khi ông chết, Sở Ngưng Thi sẽ đi theo làm bạn với ông. Dù sao, con rể hờ như ta đây cũng hiếu thuận lắm đấy!”
Nghe câu nói này, trong lòng Sở Sơn Hà dâng lên nỗi xót xa và ân hận tột cùng.
Lúc đầu, Lăng Thế Thành tìm lão ta hợp tác. Lão ta nhất thời bị cám dỗ, đồng ý ngay.
Nhưng ai mà ngờ được, giờ lại đi tới con đường chết.
Dựa vào thiên phú của Tần Ninh, ngay cả khi không có Tinh Môn thì tương lai cũng sẽ trở thành một vị cường giả đỉnh cấp, chẳng kém gì Lăng Thiên.
Nhưng bây giờ hối hận… cũng đã muộn rồi!
Trong khoảnh khắc đó, Sở Sơn Hà chợt nhận ra, hối hận cũng đã vô ích. Đã đi tới đường cùng thì chỉ còn cách liều mạng mà chiến đấu thôi.
“Hối hận rồi sao?”
Tần Ninh lạnh lùng cười, cây côn mảnh được rút ra theo bóng người lao đi.
“Phập” một tiếng, Sở Sơn Hà, một cường giả Cửu Trọng Môn, không có đủ thời gian để phản ứng. Đối với hắn mà nói, bây giờ, lão ta chẳng đáng bận tâm đến!
Máu tươi bắn ra, côn mảnh đâm xuyên qua lồng ngực của Sở Sơn Hà.
“Chết tiệt!”
Lăng Thế Thành và Lâm Chiến Thiên muốn xông ra đánh giết nhưng lại không dám tiến lên. Chúng đã không còn dũng khí để chiến đấu nữa rồi. Sức mạnh của Tần Ninh đã mạnh hơn bọn chúng quá nhiều. Đánh thế nào được?
“Hai vị dắt tay nhau xuống Hoàng Tuyền nhé!”
Sắc mặt Tần Ninh lạnh lùng.
“Tần Ninh, ta sẽ đợi ngươi!”
Lăng Thế Thành gầm lên: “Con trai ta sẽ báo thù cho ta, báo thù cho Lăng gia, không lâu nữa, Tần gia của ngươi sẽ bị tiêu diệt!”
“Chuyện này không cần ông phải lo đâu!”
Tần Ninh lại một lần nữa rút ra cây côn mảnh. Nhìn thấy nó, Lăng Thế Thành như nhìn thấy lưỡi hái tử thần, trong lòng run rẩy.
“Ta nói rồi, ông cứ chờ con trai của ông. Ta sẽ để gã đi theo ông!”
“Con người ta, không thích nuốt lời!”
Âm thanh “vun vút” lại vang lên, tốc độ cái bóng của Tần Ninh quả thật nhanh tột độ. Đây là tốc độ mà con người khó tưởng tượng được. Thật sự quá nhanh!
So với vừa rồi, thực lực của Tần Ninh lúc này lại tăng vọt một cách khó tin.
Bụp bụp…
Trong chớp mắt, hai cái đầu của Lăng Thế Thành và Lâm Chiến Thiên đã rời khỏi cổ.
Tần Ninh siết chặt cây côn mảnh trong tay.
“Tiểu Thanh, giúp ta!”
“Bòooo…”
Nghe vậy, Tiểu Thanh xông thẳng lên ngay lập tức.
Lúc này, lực lượng của ba đại gia tộc đã hoàn toàn tan rã. Không có sự lãnh đạo của các tộc trưởng, lại thêm sự tấn công của Thanh Ngưu đáng sợ như thế, khiến chúng gần như không có cách nào tổ chức phản công hiệu quả, mỗi người một ngả, hoảng loạn tháo chạy.
Lúc này, Tần Ninh mới nghiêm giọng hét lớn: “Thành viên dòng chính của tam đại gia tộc, giết không thương tiếc. Còn những hộ vệ không thuộc dòng họ thì không cần đuổi giết, ai muốn ở lại thì ở, ai không muốn thì cứ việc rời đi!”
“Vâng!”
Hộ vệ Tần gia đồng thanh đáp lời ngay lập tức.
Tần Thương Sinh và Tần Viễn Sơn đều gật đầu.
Tần Ninh đã ra lệnh, đương nhiên họ sẽ không có ý kiến. Thành viên dòng chính của tam đại gia tộc thì phải giết không thương tiếc, nghe ra có vẻ tàn nhẫn nhưng nhổ cỏ phải nhổ tận gốc, nếu không sẽ để lại hậu họa cho mình.
Một thiếu niên 16 tuổi lại có thái độ kiên quyết như vậy thì có lẽ họ cũng không cần lo lắng tiền đồ võ đạo của hắn. Thực ra, đến giờ phút này, hắn đã không cần họ lo lắng nữa rồi.
“Cha, nhị thúc, đây là hai viên Cửu Chuyển Ngọc kim đan!”
Lúc này, Tần Ninh cười nói: “Hai người mỗi người dùng một viên, có lẽ trong vòng một tháng sẽ đạt tới Linh Hải cảnh cũng không có vấn đề gì, hơn nữa, linh đan này còn có thể giúp tăng tốc độ tu luyện khi đã đạt tới Linh Hải cảnh!”
“Cửu Chuyển Ngọc kim đan?”
Tần Thương Sinh sững sờ. Ông ấy chưa từng nghe đến tên loại linh đan này. Mà theo ý tứ của Tần Ninh thì có thể giúp võ giả Cửu Trọng Môn đạt tới Linh Hải cảnh, thậm chí trong Linh Hải cảnh còn tiếp tục nâng cao tu vi hơn nữa.
“Ninh Nhi, con lấy những linh đan này ở đâu vậy?”
Cộng thêm linh đan trước đây Tần Ninh đã đưa ra thì quả thật là… một giá trị khổng lồ!
“Cha quên rồi à?”
Tần Ninh cười thản nhiên: “Lần này con ra ngoài, thực ra là do vị Đại Đế kia chỉ dẫn. Trong núi Lăng Vân, có một con đường bí mật, con đã tiến vào đó và tìm thấy không chỉ những linh đan này đâu!”
“Ngọn núi bí mật!”
Tần Thương Sinh và Tần Viễn Sơn không khỏi sững sờ. Đây quả thật là một giá trị khổng lồ! Tần Ninh thật sự là trong họa có phúc đó!
“Cha, đệ tử của Tần gia ta cũng có thể tới đó tu luyện. Chuyện này sẽ nói cụ thể sau!”
Tần Ninh nói chi tiết: “Bây giờ, cần phái người canh giữ bốn cửa thành, không thể để ai chạy thoát, hơn nữa cũng phải… tịch thu gia sản của chúng!”
“Được!”
Tần Thương Sinh bỗng chốc lên tiếng.