Phong Thần Châu
Chương 64: Đến Đế Đô
Phong Thần Châu thuộc thể loại Huyền Huyễn, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hắn cứ nghĩ rằng nếu không thuyết phục được Vân Sương Nhi thì cô ấy sẽ rời đi.
Nào ngờ, Vân Sương Nhi dường như chẳng bận tâm gì đến cuộc trò chuyện tối hôm đó, ngược lại còn thân thiết với hai huynh đệ Tần Ninh, trò chuyện vui vẻ cùng họ.
Điều này khiến vị công tử kia tức đến sôi máu.
Lúc này, trong một ngọn núi, nhóm Tần Ninh đang nghỉ ngơi.
Tề Hạo đang ăn chim quay, nhìn sang Tần Ninh và Vân Sương Nhi trò chuyện vui vẻ, lòng không khỏi tức tối vô cùng.
“Tên tiểu tử đó dựa vào cái gì mà lại chiếm được thiện cảm của Vân Sương Nhi chứ?”
Tề Hạo hừ lạnh nói: “Trần Phong, ngươi đã điều tra rõ về tên đó chưa?”
“Bẩm thiếu gia, Tần Ninh là tam thiếu gia của Tần gia Lăng Vân thành, nghe nói đã bị đoạt mất Tinh Môn, nhưng lại có thiên phú giúp Tần gia thống trị cả Lăng Vân thành.”
“Ồ?” Nghe vậy, Tề Hạo lại càng thêm tò mò.
“Đường đường một Lăng Vân thành nhỏ bé, dân số chưa đến một triệu, sao sánh được với quận thành lớn như Thiên Thủy quận? Chắc hẳn trong đó cũng chẳng có nổi võ giả cảnh giới Linh Hải nào đâu?”
Tề Hạo khịt mũi: “Ta không tin tên tiểu tử này lại đẹp trai hơn cả ta?”
Nghe lời này, Trần Phong chỉ đành cười khổ. Công tử nhà mình lúc nào cũng cực kỳ tự cao, nếu cứ giữ thái độ đó khi đến Đế Đô thì e rằng sẽ không hay chút nào.
Mấy ngày sau đó, Tần Ninh và Tần Hải cùng Lăng Tiểu Phi tiếp tục hành trình. Cô nhóc này đi được vài bước đã kêu mệt, cứ đòi trèo lên lưng Tiểu Thanh.
Ban đầu Tiểu Thanh còn không chịu, nhưng về sau, cứ ngày nào Lăng Tiểu Phi không ngồi lên thì nó lại giận dỗi.
Bốn, năm ngày sau, cuối cùng một bóng dáng mờ mờ cũng xuất hiện trước mắt nhóm người.
Bắc Minh Đế Đô, với lịch sử hàng ngàn năm, cuối cùng cũng hiện ra trước mắt.
Cả tòa Bắc Minh thành vuông vức, dân số hàng chục triệu người, được bao bọc bởi tường thành kiên cố. Nhìn kỹ, nó tựa như một con mãnh thú đen kịt đang há miệng nuốt chửng bất kỳ ai tiến vào.
Tường thành đen ngòm được làm từ huyền thiết kiên cố, cao hàng trăm mét, dày chắc. Duy nhất một cổng thành rộng mười mấy mét, hai bên có hộ vệ hoàng gia của Bắc Minh đế quốc canh gác.
“Cuối cùng cũng đến rồi...” Tần Ninh thở phào nhẹ nhõm, chậm rãi nói: “Đế Đô, lần này sắp phải thay đổi rồi!”
Nhóm người tiếp tục tiến lên, dù đã nhìn thấy bóng dáng Bắc Minh thành nhưng vẫn phải đi thêm nửa ngày mới đến được cổng thành.
Để vào thành, mỗi người phải nộp 100 lượng. Sau khi bước vào, Tần Ninh hoa cả mắt. Hắn nhìn khắp bốn phía, nhất thời không biết phải làm gì.
“Nghe nói Bắc Minh thành giống như một quốc gia trong quốc gia, quả nhiên đúng là như vậy!”
Đường phố phồn hoa, rộng đến mức xe mười sáu ngựa cũng có thể đi lại dễ dàng.
Ngựa xe như nước, áo quần như nêm, cảnh tượng sầm uất vô cùng.
“Đồ nhà quê!” Tề Hạo khịt mũi nói: “Lần đầu đến Đế Đô à? Đã biết nên ở đâu chưa?”
“Gần đây Thiên Thần học viện đang chiêu mộ đệ tử ngoại viện, đang là lúc đông người, nếu không đặt trước thì còn lâu mới tìm được chỗ ở!”
Tề Hạo khinh bỉ nhìn Tần Hải và Tần Ninh. Hai người này căn bản không xứng lọt vào mắt hắn ta!
Đúng là mấy kẻ nhà quê mới lên, chắc cũng chẳng biết nên ở đâu. Giờ muốn tìm chỗ ở còn khó hơn lên trời.
“Nói vậy Tề công tử đã có chỗ ở rồi sao?”, Tần Hải bất mãn hỏi.
Trên đường đi, Vân Sương Nhi cứ đi theo thì thôi, dù gì có mỹ nữ bầu bạn ai mà chê, nhưng tên Tề Hạo này đã đi cùng rồi lại còn châm chọc suốt cả chặng đường.
Tính Tần Ninh tốt, không chấp nhặt, nhưng hắn ta thì không.
“Đương nhiên rồi!” Tề Hạo kiêu ngạo nói: “Mẫu thân ta là em gái của trưởng tộc Diệp gia, lần này ta còn chưa đến nhưng Diệp gia đã đặt trước chỗ cho ta rồi!”
Tề Hạo nói xong liền quay sang nhìn Vân Sương Nhi: “Vân tiểu thư chắc chưa có chỗ ở nhỉ? Hay là ở chung với ta nhé? Ta đảm bảo tiểu thư sẽ được an toàn!”
“Chúng ta đi thôi!” Tần Ninh xua tay: “Tìm chỗ ở trước đã, rồi mai đến Thiên Thần học viện!”
“Ừm!” Tần Hải cũng mặc kệ Tề Hạo, quay người bỏ đi.
“Tần công tử, chúng ta đi cùng đi!”, Vân Sương Nhi cười nhạt nhưng lại tựa như trăm hoa đua nở: “Vừa hay ta cũng cần tìm chỗ ở!”
Nàng đã từ chối lời mời của Tề Hạo!
Tần Ninh gật đầu, cũng không từ chối.
Thật ra hắn cũng có thiện cảm với Vân Sương Nhi. Nhưng chỉ vì tài năng của nàng!
Vân Sương Nhi sở hữu Hỗn Độn Thể, nếu lãng phí thì vô cùng đáng tiếc.