Phong Thần Châu
Chương 7
Phong Thần Châu thuộc thể loại Huyền Huyễn, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một đòn đấm như vậy mà lại vô hiệu?
“Đệ đệ của ngươi, cũng chết vì chiêu này…”
Ngữ điệu lạnh lùng vang lên, Tần Ninh tung ra một cú đấm, lần này lực đạo lan tỏa, ra chiêu lần thứ hai.
Rắc.
Cú đấm này, Tần Ninh đánh thẳng vào lồng ngực Thẩm Lâm Phong.
Trong chớp mắt, linh khí trong lòng bàn tay theo đòn chưởng này, đánh mạnh vào vị trí trái tim của Thẩm Lâm Phong. Ngay lập tức, trái tim gã nổ tung, thân thể bị đẩy lùi về phía sau, phun ra một ngụm máu tươi, cả người đổ sụp xuống đất.
Chỉ một cú đấm đơn giản, dứt khoát đã giải quyết Thẩm Lâm Phong!
“Lâm Phong!”
Thẩm Thừa Phong lập tức xông tới, toàn thân hơi thở điên cuồng sục sôi.
“Thế nào?”
Tần Thương Sinh bật cười: “Trưởng tộc Thẩm, bây giờ hối hận rồi sao? Giao ước là chiến ba trận, bây giờ mới là trận đầu tiên thôi. Giờ còn ai muốn lên nữa không?”
Tần Thương Sinh không ngờ rằng, Tần Ninh không chỉ khôi phục tu vi mà hình như còn mạnh mẽ hơn trước rất nhiều!
“Ngươi…”
“Trưởng tộc Thẩm!”
Sở Sơn Hà lúc này kéo Thẩm Thừa Phong lại, thấp giọng nói: “Tên tiểu tử này tuy chỉ là Thương Môn cảnh cửa thứ tư, nhưng sức mạnh lại quái lạ. Hắn gặp đại nạn không chết, nhất định là đã gặp được kỳ ngộ nào đó, hoặc đã nuốt thần đan bí truyền của Tần gia, cho nên sức mạnh lạ thường, chỉ Cảnh Môn cảnh cửa thứ sáu mới có thể đánh bại hắn!”
Cảnh Môn cảnh cửa thứ sáu!
Võ sĩ Cảnh Môn cảnh cửa thứ sáu, sau khi mở huyệt Ngọc Chẩm sau gáy, sẽ khiến tứ chi, lục phủ ngũ tạng kết nối thông suốt, sức mạnh gia tăng mãnh liệt, đồng thời có thể thực hiện linh khí hóa hình, uy lực tăng gấp đôi.
“Trưởng tộc Thẩm, trận đấu này, đệ tử Sở gia chúng ta sẽ ra trận!”, hai mắt Sở Sơn Hà lóe lên tinh quang.
“Trưởng tộc Sở”, Thẩm Thừa Phong chắp tay nói: “Đa tạ!”
“Ngươi khách sáo rồi!”
Sở Sơn Hà bước ra, nhìn Tần Ninh, ánh mắt tràn đầy sát khí, sau đó quay người nói: “Ngọc Thanh, con lên đánh trận này!”
“Vâng thưa cha!”
Trong đám người Sở gia, một bóng người bước ra.
Ngọc thụ lâm phong, phong lưu phóng khoáng.
Sự xuất hiện này khiến mọi người lập tức liên tưởng đến mấy từ đó.
Sở Ngọc Thanh của Sở gia!
Anh trai của Sở Ngưng Thi, thiên tài nổi danh của Sở gia, người khiến biết bao thiếu nữ ở Lăng Vân thành đêm đêm tơ tưởng.
“Tần Ninh!”
Sở Ngọc Thanh điềm tĩnh nói: “Vốn dĩ, ngươi có thể trở thành con rể của Sở gia chúng ta. Nhưng muội muội xinh đẹp như tranh của ta đã có hôn ước với ngươi mà ngươi lại giở trò đê tiện với tiểu thư Lăng gia, quả thật khiến người ta vô cùng đau lòng!”
“Hôm nay, còn không biết xấu hổ mà ra tay giết chết Thẩm Uyên của Thẩm gia, phí công ta từng coi ngươi là thiếu niên thiên tài đệ nhất Lăng Vân thành, giờ đây thật khiến người ta khinh bỉ!”
Tần Ninh khẽ lắc đầu, mở miệng nói: “Ta không có thời gian nói chuyện phiếm với ngươi. Còn những chuyện mà ngươi nói, Sở Ngưng Thi ta khinh thường, Lăng Phi Phi ta cũng chẳng thèm để tâm. Loại nhan sắc đó mà còn đòi ta cưỡng bức sao? Trừ khi mắt ta bị mù, tai ta bị điếc, chứ không thì ta cảm thấy chưa đủ tư cách làm thị nữ cho ta đâu!”
Tần Ninh cũng lười giải thích, đúng sai thế nào thì sớm muộn cũng sẽ được phơi bày.
Nhưng lời nói này rơi vào tai người khác lại thành cực kỳ ngạo mạn.
Lăng Phi Phi, tam tiểu thư Lăng gia, tuy không xinh đẹp bằng Sở Ngưng Thi, nhưng ở Lăng Vân thành cũng được công nhận là mỹ nhân chỉ đứng sau Sở Ngưng Thi. Vậy mà tên này còn nói chưa đủ tư cách làm thị nữ?
Nếu là lúc trước, thì quả thật Tần Ninh đã bị nhan sắc của Sở Ngưng Thi mê hoặc.
Nhưng giờ nghĩ lại khuôn mặt của người phụ nữ độc ác như cô ta, hắn chỉ cảm thấy ghê tởm.
Hơn nữa, hắn là cửu mệnh thiên tử, ký ức dung hợp, nên những người con gái hắn từng gặp quả thật quá nhiều, nhan sắc như Sở Ngưng Thi, cũng chẳng có gì đặc biệt, còn Lăng Phi Phi thì càng không đáng nói tới.
Nhưng câu nói này của Tần Ninh khiến những cô gái đang vây xem xung quanh lớn tiếng trách mắng.
“Hừ, đúng là cái đồ trăng hoa, còn sỉ nhục Sở công tử. Sở công tử, hãy cho hắn một bài học đi!”
“Sở công tử, tên này thật vô sỉ. Chàng dạy cho hắn một bài, ta sẽ có thưởng cho chàng…”
“Tinh Môn bị hủy rồi mà còn điên cuồng như vậy, Sở công tử, tiểu nữ thật sự không thể chịu đựng hắn thêm nữa”.
Có thể nói, Sở Ngọc Thanh là thiên tài Sở gia, là hình mẫu bạch mã hoàng tử lý tưởng của Lăng Vân thành, Tần Ninh quả thật là tự tìm đường chết!
“Được, được, xem ra không thể làm cho ngươi tỉnh ngộ ra, vậy thì chỉ có thể giết ngươi thôi!”
Trong tay Sở Ngọc Thanh, bỗng nhiên xuất hiện một thanh kiếm dài.
“Woa… Sở công tử đẹp trai quá!”
“Đàn ông dùng kiếm là đẹp trai nhất, Sở công tử, ta nguyện sinh con cho chàng…”
“Xì, dựa vào nhan sắc của ngươi mà muốn Sở công tử để ý sao? Sở công tử, ta nguyện sinh song thai cho chàng, không, tam thai…”
Trong đám người vang lên những lời ngây dại.
Sở Ngọc Thanh cầm kiếm dài, nhìn Tần Ninh, trên mặt nở nụ cười, trong lòng lại ẩn chứa sát ý nồng đậm.
Tuy nói, muội muội Sở Ngưng Thi đã hủy bỏ hôn ước với Tần Ninh, nhưng dù sao cũng đã từng có hôn ước. Nếu sau này muội ấy thành danh ở Học viện Thiên Thần, việc từng có hôn ước với Tần Ninh sẽ là một vết nhơ khó gột rửa.
Nhưng, chỉ cần giết Tần Ninh, khi Tần Ninh biến mất, hôn ước này cũng sẽ dần bị người dân Lăng Vân thành lãng quên.
Cho nên hôm nay, Tần Ninh phải chết.