Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi
Chương 126: Gia Đình Quây Quần
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 126 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dung Từ không hề ngạc nhiên khi thấy con bé, nhẹ nhàng xoa đầu: “Tan học là con tới đây luôn hả?”
“Vâng ạ!” Phong Cảnh Tâm vui vẻ đáp, rồi quay sang lễ phép chào bà cụ Dung: “Bà cố ngoại.”
Bà cụ Dung chỉ “ừ” khẽ một tiếng, đúng lúc ấy Phong Đình Thâm từ trong phòng bệnh bước ra.
Thấy mọi người, anh gật đầu chào.
Bà cụ Dung lạnh mặt, nhưng không nói gì.
Dung Từ liếc anh một cái rồi lặng lẽ dời mắt.
Nhận ra Phong Cảnh Tâm có vẻ muốn trò chuyện riêng, cô nhẹ nói: “Mẹ và bà cố ngoại vào thăm bà cố nội trước đã.”
“Dạ…”
Phong Cảnh Tâm đành gác lại tâm sự, nắm tay Dung Từ bước vào phòng.
Phong Đình Thâm nhận lấy bó hoa và giỏ trái cây Dung Từ mang đến, lặng lẽ đi theo sau vào trong.
Bà cụ Phong thấy Dung Từ và bà cụ Dung đến, mừng rỡ cười: “Sao hai người lại tới đây?”
Bà cụ Dung thấy bà cụ Phong cố ngồi dậy, vội ngăn lại: “Bà còn nói nữa, chuyện lớn thế này mà không báo tôi một tiếng.”
Nghe vậy, nụ cười trên môi bà cụ Phong nhạt dần. Bà liếc nhìn Phong Đình Thâm đang rót nước cho Dung Từ và bà cụ Dung, nói nhỏ: “Tôi… không còn mặt mũi nào gặp hai người nữa…”
Dung Từ và bà cụ Dung nhận cốc nước từ tay Phong Đình Thâm.
Bà cụ Dung lúc này mới lên tiếng: “Chuyện này là của bọn trẻ, sao lại trách bà được?”
“Nhưng mà tôi…”
Thấy Phong Cảnh Tâm đang ở đó, bà cụ Phong đành im lặng, không tiện nói rõ hơn.
Bà cụ Dung nhẹ vỗ mu bàn tay bà: “Tôi hiểu cả, bà đừng lo.”
Hai bà cụ trò chuyện một hồi, bà cụ Phong chuyển ánh mắt sang Dung Từ.
Từ sau buổi ngoại khóa ở trường, Phong Cảnh Tâm chưa gặp lại mẹ.
Nên lúc này, cô bé cứ quấn quýt Dung Từ, len vào khe hở giữa hai người, đòi trèo lên lòng cô.
Dung Từ đành đặt cốc nước xuống, bế con bé lên ngồi trên đùi.
Thấy bà cụ Phong nhìn sang, cô nhẹ gọi: “Bà nội.”
“Ừ.” Bà cụ Phong cười rạng rỡ.
Có Phong Cảnh Tâm ở đây, mọi người không tiện nói chuyện sâu về mối quan hệ giữa Dung Từ và Phong Đình Thâm.
Bà cụ Dung và Dung Từ chủ yếu hỏi thăm sức khỏe bà cụ Phong.
Bà kể lại chi tiết, khi biết ngày mai sẽ phẫu thuật, bà cụ Dung nói: “Vậy mai tôi qua đây với bà.”
“Phiền bà chị già quá.”
Có bà cụ Dung đến thăm, tinh thần bà cụ Phong rõ ràng phấn chấn hơn nhiều.
Trò chuyện một lúc, bà cụ Phong chợt nhớ ra, hỏi: “Chưa ăn cơm chứ? Đình Thâm, cháu sắp xếp đưa…”
“Không cần đâu.” Bà cụ Dung ngắt lời: “Tôi và Tiểu Từ ăn xong rồi mới tới.”
Nói xong, bà lạnh nhạt nhìn Phong Đình Thâm: “Anh và Tâm Tâm chưa ăn thì đi ăn trước đi.”
Phong Cảnh Tâm đã lâu chưa được ăn cơm cùng Dung Từ, nghe vậy liền ôm cổ mẹ nài nỉ: “Mẹ ơi, con nhớ mẹ quá, mẹ đi cùng chúng con đi mà.”
Nhớ lại hình ảnh tối qua, nghe con bé nói nhớ mình, Dung Từ cúi mắt, khẽ cười rồi từ chối: “Mẹ làm cả ngày mệt rồi, không muốn đi lại nhiều. Hai cha con đi ăn đi.”
Dung Từ đã nói vậy, Phong Cảnh Tâm cũng không tiện nài nỉ thêm.
Nhưng được nằm trong lòng mẹ, ngửi mùi hương quen thuộc trên người cô, cô bé không nỡ rời xa.
Cô bé quay sang Phong Đình Thâm đang ngồi bên cạnh, chăm chú nhìn hai mẹ con: “Ba ơi, con muốn ăn ở đây, mình gọi đồ về ăn được không ạ?”
Phong Đình Thâm gật đầu: “Được.”
Phong Cảnh Tâm lập tức vui vẻ, ôm mẹ chặt hơn.
Bà cụ Dung và bà cụ Phong có nhiều chuyện để tâm sự.
Dung Từ ngồi một bên, thỉnh thoảng mới góp vài câu.
Một lúc sau, Phong Cảnh Tâm thấy mệt, hỏi Dung Từ: “Mẹ ơi, bao giờ mẹ xong việc ạ?”
Dung Từ không muốn bà cụ Dung nghe thấy, liền bế con ra ghế sofa ở xa, mới nhẹ giọng nói: “Mẹ cũng chưa rõ, nhưng nếu không có gì thay đổi, mẹ sẽ càng lúc càng bận.”
“Hả?”
Phong Cảnh Tâm không ngờ lại như vậy, gương mặt lập tức buồn thiu.
“Vậy bao giờ mẹ mới rảnh đưa con đi trượt tuyết ạ?” Cô bé vẫn nhớ lời hứa.
Dung Từ suy nghĩ một chút rồi nói: “Tháng sau nhé.”
“Thật vậy ạ?”
“Ừ.” Dung Từ nói: “Khi nào mẹ rảnh, mẹ sẽ báo con.”
“Vâng ạ!” Phong Cảnh Tâm lại tươi cười rạng rỡ.
Bỗng cô bé nhớ ra chuyện tối qua, vội hỏi: “À đúng rồi mẹ, tối qua mẹ có đi dạo phố không ạ?”
Dung Từ khựng lại, nhưng vẫn gật đầu: “Ừ.”
“Hả? Vậy là tối qua con nhìn thấy mẹ thật ạ?”
“Chắc vậy.”
Vừa dứt lời, Dung Từ chợt nhận ra Phong Đình Thâm đang nghiêng người, chăm chú nhìn cô.
Phong Cảnh Tâm đã lâu chưa được dạo phố cùng mẹ, trước kia cô từng nghĩ chỉ đi dạo thì chán, nhưng giờ lại thấy nhớ da diết.
Cô bé nói: “Vậy lần sau mẹ rảnh, mẹ đưa con đi dạo phố nhé? Mình còn đi khu vui chơi, lái xe điện đụng nữa.”
Dung Từ thu hồi ánh mắt: “Được.”
Phong Cảnh Tâm hí hửng nói liên tục, lúc này Phong Đình Thâm cầm cốc nước Dung Từ vừa uống, đổ đi nước nguội, rót lại một cốc nước ấm rồi đặt lên bàn trà trước mặt cô.
Dung Từ thấy vậy, khẽ cảm ơn một cách thờ ơ.
Phong Đình Thâm: “Không có gì.”
Anh nhân tiện ngồi xuống ghế sofa bên cạnh.
Bà cụ Phong và bà cụ Dung đang trò chuyện vui vẻ, chợt nhìn thấy cảnh ba người ngồi gần nhau, bà cụ Phong im bặt giữa câu nói.
Bà cụ Dung theo ánh mắt bà, nhưng không biểu lộ gì, nhanh chóng dời mắt đi.
Bà cụ Phong thở dài: “Bà xem…”
“Đã là lựa chọn của bọn trẻ rồi thì đừng ép nữa.” Bà cụ Dung nói.
Bà cụ Phong nghe vậy lại thở dài.
Chẳng bao lâu sau, đồ ăn Phong Đình Thâm gọi đã tới.
Một bàn đầy ắp, rõ ràng không chỉ đủ cho hai người.
Phong Đình Thâm nói với Dung Từ: “Cùng ăn chút đi.”
Dung Từ nhận ra một nửa số món là những món cô thích.
Hơn nữa, Phong Đình Thâm còn dặn người ta bày hết về phía cô.
Sau đó, anh bảo Phong Cảnh Tâm: “Tâm Tâm, ra gọi bà cố ngoại vào ăn cơm.”
“Dạ.”
Phong Cảnh Tâm lúc này mới chịu buông mẹ, chạy ra kéo tay bà cụ Dung vào bàn.
Bà cụ Phong cũng nài nỉ: “Bà qua ăn chút đi, không tôi ngại lắm, mai tôi không dám để bà sang thăm nữa đâu.”
Bà cụ Dung đành ngồi xuống bàn ăn.
Thấy trước mặt Dung Từ toàn là những món cô thích, bà cụ Dung khựng lại, ánh mắt liếc nhanh về phía Phong Đình Thâm.