155. Chương 155: Một Buổi Sáng Đầu Năm

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi

Chương 155: Một Buổi Sáng Đầu Năm

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 155 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng hôm sau.
Sau khi Dung Từ ăn sáng xong và lên lầu, cô thấy Phong Cảnh Tâm đang gọi video với Phong Đình Thâm.
Thấy mẹ vào, Phong Cảnh Tâm ngẩng đầu, reo lên: “Mẹ ơi!”
Dung Từ đáp lại, rồi ngồi xuống mở máy tính.
Bên kia màn hình, Phong Đình Thâm hỏi: “Hôm nay hai mẹ con có dự định gì không?”
Phong Cảnh Tâm nằm sấp trên giường, hớn hở nói: “Con muốn đi xem phim, trưa nay mẹ dẫn con đi nhé!”
Dung Từ đang mải xem lại tài liệu đã sắp xếp tối hôm trước.
Một lúc sau, Phong Cảnh Tâm cầm điện thoại chạy tới: “Mẹ ơi, ba bảo con đưa máy cho mẹ.”
Dung Từ khựng lại, nhận điện thoại, liếc nhanh Phong Đình Thâm trong màn hình. Cô không muốn nhìn anh, liền đặt máy lên bàn, hướng camera lên trần nhà, giọng nhạt nhẽo: “Có chuyện gì?”
Phong Đình Thâm nói: “Thời gian này, em vất vả vì chăm sóc Tâm Tâm rồi.”
Dung Từ không đáp, vẫn chăm chú vào màn hình máy tính, tay gõ bàn phím ghi lại những ý tưởng còn thiếu hôm qua, hỏi lại: “Còn gì nữa không?”
“Không.” Phong Đình Thâm dứt lời, lại thêm một câu: “Chúc mừng năm mới.”
Dung Từ “ừ” một tiếng, tắt máy rồi đưa điện thoại lại cho Phong Cảnh Tâm.
Gần trưa, khi Dung Từ đang chuẩn bị đưa Phong Cảnh Tâm ra ngoài thì điện thoại reo.
Là Úc Mặc Huân gọi tới.
Cô vừa nhếch môi cười, vừa nghe máy, liền nghe thấy giọng Úc Mặc Huân thì thầm: “Ui chà, lại đụng độ hai người đó!”
Dung Từ lập tức hiểu “hai người đó” là ai.
Chưa kịp nói gì, Úc Mặc Huân đã thấy Phong Đình Thâm và Lâm Vu phát hiện ra mình, đang bước tới.
Úc Mặc Huân: “...”
Anh nhanh nhảu nói: “Họ tới rồi, anh cúp máy trước đây.”
Dung Từ giọng thản nhiên: “Ừ, được.”
Vừa cúp máy, Phong Đình Thâm và Lâm Vu đã đứng trước mặt Úc Mặc Huân.
Phong Đình Thâm hỏi: “Úc tổng đi đâu vậy?”
Úc Mặc Huân không trả lời, chỉ cười khẩy: “Phong tổng, cô Lâm, chúng ta đâu thân thiết đến mức chào hỏi nhau mỗi lần gặp đâu. Lần sau nếu thấy tôi, hai người cứ làm như không thấy là được.”
Lâm Vu cười bảo: “Úc tổng đùa vui thật.”
Úc Mặc Huân bĩu môi, định nói gì đó thì Lâm Vu chợt để ý chiếc vali dưới chân anh, liền hỏi: “Úc tổng cũng đi du lịch nước ngoài à?”
Úc Mặc Huân nhếch mép: “Xin lỗi, tôi không thân với cô, miễn trả lời.”
Nói xong, chẳng đợi hai người mở miệng, anh kéo vali bước thẳng ra khỏi phòng chờ hạng nhất sân bay.
Đi được một đoạn, Úc Mặc Huân mới gọi lại cho Dung Từ: “Đang làm gì đấy?”
Dung Từ vừa thay đồ xong, nghe máy đáp: “Chuẩn bị đi xem phim.”
“Kế hoạch hay đấy.” Anh lại hỏi: “Đi một mình à?”
“Đi cùng Tâm Tâm.”
Úc Mặc Huân: “...”
“Chẳng phải bảo năm nay con bé ăn Tết bên nhà họ Phong sao? Sao tự dưng lại sang chỗ em rồi?”
Dung Từ vừa trang điểm, vừa thản nhiên: “Tối qua mới đưa sang.”
Úc Mặc Huân thật sự không ngờ tới, cười khẩy: “Hóa ra là Phong Đình Thâm muốn đi hưởng tuần trăng mật riêng với Lâm Vu, sợ con gái vướng chân nên tống sang cho em? Ha ha, đúng là mặt dày không biết xấu hổ!”
Dung Từ nghe xong cũng chẳng phản ứng.
Lúc này, Phong Cảnh Tâm đã chuẩn bị xong, chạy tới nắm tay Dung Từ, vui vẻ nói: “Mẹ ơi, con xong rồi, mình đi thôi!”
Dung Từ: “Ừ.”
Cô quay sang nói với Úc Mặc Huân: “Đừng để ý tới họ. Anh cứ đi chơi vui vẻ là được.”
Úc Mặc Huân: “... Biết rồi.”
Rồi anh lại nói thêm: “Anh sẽ về sớm, không để em phải lo hết mọi việc ở công ty một mình đâu.”
Dung Từ cười nhẹ: “Được.”