209. Chương 209: Cuộc hội ngộ đáng lạnh người

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi

Chương 209: Cuộc hội ngộ đáng lạnh người

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 209 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thang máy đưa Dung Từ đến tầng cần đến, cô chẳng thèm nhìn nhóm Lâm Vu lấy một cái, bước thẳng ra ngoài. Chẳng buồn để tâm đến họ, cô vùi đầu vào công việc bận rộn suốt khoảng thời gian dài.
Một lúc sau, khi Dung Từ đang thảo luận công việc với tổng giám đốc Toàn, cô ngẩng đầu lên thì thấy bóng dáng bà cụ Lâm, bà cụ Tôn, Tôn Nguyệt Thanh và Tôn Lệ Dao xuất hiện ở cửa phòng làm việc. Tổng giám đốc Toàn cũng nhìn thấy họ.
Thấy Dung Từ chỉ lướt qua rồi quay mắt đi, ông tưởng Dung Từ không biết họ, bèn thì thầm: “Họ là bà nội, bà ngoại và mẹ của giám đốc Lâm đấy.”
Dung Từ hạ thấp mắt, lạnh nhạt gật đầu “ừ” một tiếng.
Nhóm bà cụ Lâm cũng nhìn thấy Dung Từ. Có lẽ vì biết Trường Mặc và Tấn Độ có hợp tác nên khi bất ngờ thấy Dung Từ ở Tấn Độ, họ cũng không tỏ ra ngạc nhiên.
Khi bà cụ Lâm và Tôn Nguyệt Thanh nhìn thấy Dung Từ, ánh mắt đều rất lạnh nhạt, như thể không quen biết cô, họ nhanh chóng quay mặt đi.
Thấy Dung Từ gián tiếp làm thuê cho Lâm Vu, Tôn Lệ Dao tỏ vẻ đắc ý. Bà cụ Tôn cũng mỉm cười, tâm trạng khá tốt.
Tôn Lệ Dao dẫn bà cụ Lâm và mọi người đi về phía Dung Từ.
Vào chiều hôm Phong Đình Thâm chính thức tặng Tấn Độ cho Lâm Vu, nhóm bà cụ Lâm, bà cụ Tôn và Tôn Nguyệt Thanh đã đến Tấn Độ tham quan. Họ muốn xem công ty Phong Đình Thâm tặng Lâm Vu rốt cuộc như thế nào. Vì vậy, toàn thể nhân viên Tấn Độ đều biết mặt họ.
Thấy họ đi tới, tổng giám đốc Toàn dừng công việc, lịch sự chào hỏi: “Chào lão phu nhân Lâm, lão phu nhân Tôn, bà Lâm.”
Bà cụ Lâm và bà cụ Tôn đều cười hiền hậu, tỏ vẻ quan tâm đến sự phát triển của Tấn Độ, hỏi: “Nghe nói hệ thống xe không người lái xảy ra chút vấn đề, hiện tại xử lý thế nào rồi?”
Tổng giám đốc Toàn đáp: “Khá thuận lợi ạ, chiều nay là xử lý xong thôi.”
Bà cụ Lâm cười nhưng không nhìn Dung Từ, chỉ nói với tổng giám đốc Toàn: “Vậy thì tốt, vất vả cho các anh rồi.”
“Đây là việc chúng tôi nên làm mà, lão phu nhân khách sáo quá.” Nói rồi, ông ta định giới thiệu Dung Từ với nhóm bà cụ Lâm.
Lúc này, Tôn Lệ Dao nhìn Dung Từ, mở miệng đầy châm chọc: “Tôi đến Tấn Độ làm việc chưa được bao lâu nhưng trong thời gian ngắn như vậy, hệ thống của các người lại xảy ra vấn đề mấy lần liền. Không biết là do năng lực của ai đó không đủ, hay không tận tâm tận lực với Tấn Độ chúng tôi nên mới khiến hệ thống cứ phải bảo trì và nâng cấp liên tục như thế.”
Lời này của Tôn Lệ Dao rõ ràng là nhắm vào Dung Từ.
Tổng giám đốc Toàn nghe vậy thì sững sờ. Ông ta cũng hiểu đôi chút về Tôn Lệ Dao, biết cô ta hoàn toàn không hiểu gì về nội dung công việc của họ. Ông ta đang định giải thích thì nghe Dung Từ bất ngờ lên tiếng: “Cảm thấy năng lực chúng tôi không đủ, hoặc không đủ tận tâm tận lực, các người hoàn toàn có thể trực tiếp đề nghị chấm dứt hợp đồng.”
“Cô...” Tôn Lệ Dao chỉ định sướng miệng nhất thời mà thôi.
Tuy cô ta không hiểu về AI nhưng ở Tấn Độ lâu như vậy cô ta cũng không ngốc, biết hai chữ “Trường Mặc” đã trở thành quyền uy trong lĩnh vực AI trong nước. Nghi ngờ gì cũng được nhưng nếu nghi ngờ kỹ thuật của Trường Mặc, chọc giận Úc Mặc Huân thì người chịu thiệt chỉ có Tấn Độ.
Cô ta hừ một tiếng: “Cô mạnh miệng thật đấy, người không biết còn tưởng cô có thể làm chủ được Trường Mặc cơ đấy!”
Dung Từ lạnh lùng nói: “Tôi có làm chủ được hay không, cô Tôn cứ cho người soạn hợp đồng hủy bỏ ra đây, xem tôi có dám ký hay không là biết ngay.”