21. Chương 21: Cô ấy chẳng đáng một xu trước mặt em

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi

Chương 21: Cô ấy chẳng đáng một xu trước mặt em

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngày hôm sau.
Sau khi Sở Tử Lam hoàn toàn hết sốt, Dung Từ mới trở về nhà.
Bộ lễ phục cho buổi tiệc tối mai cô vẫn chưa chuẩn bị xong.
Buổi chiều, Dung Từ ra ngoài mua sắm.
Tới cửa hàng đồ lễ phục cao cấp, cửa hàng trưởng và mấy nhân viên đang chăm chút tỉ mỉ một bộ lễ phục.
Mãi đến khi Dung Từ tiến gần, họ mới nhận ra cô.
“Xin lỗi quý khách, cô cần gì ạ?”
“Tôi xem trước đã.”
“Vâng ạ.”
Dẫu đã về nhà họ Phong mấy năm nhưng Dung Từ hầu như không tham gia mấy buổi tiệc tùng.
Phong Đình Thâm và Tang Thanh dù có đến những dịp quan trọng cũng chẳng bao giờ dẫn cô theo.
Còn bà cụ Phong, bà đã lui về sống ẩn dật từ lâu, chẳng còn mấy quan tâm đến chuyện danh lợi.
Dung Từ không nghiên cứu nhiều về lễ phục nhưng nhờ Sở Tử Lam làm trong ngành thời trang cao cấp, dần dà cô cũng có chút gu thẩm mỹ.
Chỉ là trong cửa hàng toàn những lễ phục quá đẹp khiến người ta hoa mắt.
Dung Từ cũng không định kén chọn quá kỹ, cứ cái nào vừa mắt là chọn.
Cô đang nghĩ ngợi thì chợt để mắt đến bộ lễ phục mà mấy nhân viên vừa chỉnh sửa.
Dung Từ đứng sững lại.
Đó là một bộ lễ phục thắt eo bằng voan mỏng màu tím nhạt, phần eo đính những đóa hoa tinh xảo độc đáo, kết hợp với chiếc vòng cổ cao sang trên cổ mannequin, tạo nên sự hòa quyện hoàn hảo giữa vẻ bay bổng và sang trọng.
Cô vô thức bước lại gần.
Vừa định đưa tay chạm vào để cảm nhận chất liệu, tay cô còn chưa kịp chạm đến đã bị cửa hàng trưởng giữ chặt.
Dung Từ cau mày vì đau.
Cửa hàng trưởng vội buông tay:
“Xin lỗi quý khách, tôi không cố ý. Bộ lễ phục này là sản phẩm thiết kế riêng cho khách VIP của chúng tôi, trên thế giới chỉ có duy nhất một bộ, giá trị vô cùng lớn. Nếu có sơ suất, chúng tôi không thể bồi thường nổi...”
“Không sao.”
Thấy đã có chủ, Dung Từ không khỏi thất vọng.
Trong cửa hàng, lễ phục rẻ thì vài chục nghìn tệ, trung bình mười mấy đến mấy chục nghìn, đắt thì trăm nghìn nhưng so với bộ lễ phục kia, ngay cả những bộ đắt nhất cũng trở nên tầm thường.
Cuối cùng, Dung Từ chọn một chiếc váy dài bằng lụa màu trắng gạo thêu hoa.
Lúc cô thanh toán và chờ gói đồ, cô nghe thấy hai nhân viên đứng gần đó thì thầm:
“Cả vòng cổ và lễ phục này, nghe nói tổng giá trị hơn ba mươi triệu tệ đấy, đúng là mặc cả căn biệt thự lên người, người giàu mới có cái xa xỉ như vậy.”
“Chứ còn gì nữa mà có khi người ta chỉ mặc đúng một lần thôi ấy chứ...”
Ba mươi triệu tệ...
Hóa ra đắt đến thế, dù chưa có chủ cô cũng chẳng đủ tiền mua.
Dung Từ lắc đầu, quay người rời đi.
Về đến nhà, Sở Tử Lam gọi điện bảo tối mai muốn mời cô ăn một bữa thịnh soạn.
Biết cô tối mai phải đi dự tiệc, chiều hôm ấy Sở Tử Lam đã hớt hải chạy sang, nhất quyết đòi tự tay trang điểm và làm tóc cho Dung Từ.
Gu thẩm mỹ của Dung Từ không tồi, lễ phục chọn rất ưng, kết hợp với lớp trang điểm tinh tế do Sở Tử Lam kỳ công thực hiện càng tôn lên vẻ dịu dàng, thanh lịch, xinh đẹp và trong trẻo của cô.
Buổi tối, Úc Mặc Huân đến đón, nhìn thấy Dung Từ, anh sững sờ trước vẻ đẹp của cô: “Đẹp lắm, rất hợp với em.”
“Cảm ơn anh.”
Lên xe, Úc Mặc Huân hỏi: “Vậy là ngày mai em chính thức quay lại công ty à?”
“Vâng.”
“Vừa hay Lâm Vu.” Nhớ ra cô không biết Lâm Vu là ai, anh giải thích thêm: “Chính là thiên tài thuật toán lần trước anh kể với em ấy. Ngày mai cô ấy cũng chính thức nhận việc, đến lúc đó anh sẽ giới thiệu hai người làm quen...”
Sắc mặt Dung Từ bỗng biến sắc: “Lâm Vu? Anh nói người đó tên là Lâm Vu? Vu trong từ hoang vu sao? Là người mới từ nước A về dạo gần đây à?”
Úc Mặc Huân gật đầu, ngạc nhiên: “Đúng rồi, em quen cô ấy à?”
“Cô ta là em gái cùng cha khác mẹ với em.”
Úc Mặc Huân sững sờ.
Anh cũng biết sơ qua hoàn cảnh gia đình Dung Từ.
Anh không ngờ lại trùng hợp đến thế.
Ánh mắt Dung Từ lạnh lùng, cô thêm: “Cô ta cũng là tình nhân của Phong Đình Thâm.”
Chiếc xe suýt nữa lao ra khỏi đường.
Úc Mặc Huân trố mắt nhìn cô: “Em...”
Dung Từ lắc đầu: “Em không sao.” Gương mặt cô vẫn bình tĩnh, cô nói tiếp: “Anh cứ nghĩ em lạm dụng quyền lực tư lợi cũng được, em không đồng ý để cô ta vào công ty chúng ta.”
Úc Mặc Huân nghiêm mặt, anh không chút do dự: “Không đâu, anh tán thành quyết định của em.”
Lòng Dung Từ ấm áp: “Cảm ơn anh.” Ngập ngừng một chút, cô lại nói: “Chỉ là như vậy anh sẽ mất đi một thiên tài.”
Úc Mặc Huân lắc đầu cười, liếc nhìn cô: “Cô ấy đúng là được coi là thiên tài thuật toán nhưng so với em, cô ấy chẳng đáng một xu.”
Mấy chữ cuối cùng, anh nói vô cùng trị trọng.
Dung Từ đứng sững người, cảm thấy Úc Mặc Huân nói hơi quá, anh biết cô đang nghĩ gì, cười nói: “Nói thật đấy.”
Dung Từ không ngờ anh lại nói vậy, cô suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Cô ta phỏng vấn cũng đã một thời gian rồi, sao giờ vẫn chưa nhận việc?”
Úc Mặc Huân lắc đầu: “Cô ấy bảo có chút việc cần xử lý, cụ thể anh cũng không hỏi.”
Hơn mười phút sau, họ đến nơi.
Nhưng Dung Từ vẫn trầm ngâm suy nghĩ.
Úc Mặc Huân: “Sao thế?”
“Em chỉ không hiểu lắm, tại sao cô ta lại muốn vào công ty chúng ta.”
Công ty của họ dù phát triển khá tốt nhưng trong nước không thiếu những công ty lớn tốt hơn, với thân thế, bối cảnh và học lực của Lâm Vu, cô ta có rất nhiều lựa chọn.
Cô đúng là cổ đông lớn của công ty nhưng vì một số lý do đặc biệt, thân phận của cô không được công khai, Lâm Vu đáng lẽ không biết mối quan hệ giữa cô và công ty mới phải.
Vì vậy, Lâm Vu không thể nào nhắm vào cô mà đến.
Úc Mặc Huân xoa cằm, bỗng nhiên bật cười: “Hôm nọ nói chuyện, cô ấy có nhắc đến ngôn ngữ lập trình của công ty chúng ta, bảo là rất hứng thú với CUAP.”
CUAP là ngôn ngữ lập trình do Dung Từ dẫn dắt đội ngũ nghiên cứu và phát triển năm cô 17 tuổi.
Lúc đó rất nhiều người cho rằng nó bình thường nhưng thực tế nó lại là hào lũy kiên cố nhất của công ty họ, mấy năm gần đây, trong ngành ai cũng biết sự lợi hại của nó.
Không ít đội ngũ chuyên nghiệp đã mổ xẻ phân tích nhưng chưa ai phá giải được, hiện tại bộ ngôn ngữ lập trình này đã trở thành sự tồn tại xa vời trong ngành.
Không còn nghi ngờ gì nữa, Lâm Vu chính là nhắm vào bộ ngôn ngữ lập trình này mà đến.
“Nhắc mới nhớ, hai ba năm nay, không ít nhân tài ưu tú đến công ty chúng ta đều là vì bộ ngôn ngữ lập trình này đấy.”
Dung Từ không ngờ lại như vậy.
Úc Mặc Huân nhìn cô, xoa đầu cô cười nói: “Cho nên anh nói ở trước mặt em, cô ấy chẳng đáng một xu cũng không phải là nói quá đâu.”
Dung Từ thiên tài đến mức nào trong lĩnh vực này, người sư huynh hiểu rõ cô như anh sao có thể không biết chứ?
Dù sao thì trước khi Dung Từ xuất hiện, anh cũng từng là thiên tài được mọi người ca tụng mà.