230. Chương 230: Gặp gỡ bất ngờ

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi

Chương 230: Gặp gỡ bất ngờ

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 230 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng sớm hôm sau, Phong Đình Thâm, Phong Cảnh Tâm và Lâm Vu đã đến nhà thi đấu nơi Phong Cảnh Tâm sẽ thi đấu.
Họ vừa tới được một lúc thì Hạ Trường Bách và Đan Đan cũng xuất hiện.
Phong Cảnh Tâm nhìn thấy hai người, liền vui vẻ chào: “Chú Hạ, Đan Đan, hai người đến rồi ạ?”
Đan Đan nhanh nhẹn chạy tới nắm tay cô: “Sắp thi đấu rồi, Tâm Tâm có hồi hộp không?”
Phong Cảnh Tâm bình thản lắc đầu: “Không hồi hộp đâu.”
Hạ Trường Bách vì còn việc bận, chỉ đưa Đan Đan đến rồi định rời đi. Phong Đình Thâm hiểu anh đang vội, liền nói: “Tôi sẽ trông chừng Đan Đan, cậu có việc thì cứ đi trước đi.”
Hạ Trường Bách gật đầu: “Ừ, trưa tôi quay lại ăn cơm cùng mọi người.”
“Được.”
Hai người vẫn trò chuyện tự nhiên, tình cảm dường như vẫn tốt đẹp như xưa.
Chỉ là...
Lâm Vu đứng bên, lặng lẽ nghe họ nói chuyện, ánh mắt lướt qua Phong Đình Thâm rồi lại chuyển sang Hạ Trường Bách.
Nếu Phong Đình Thâm biết Hạ Trường Bách từng thầm thích Dung Từ, liệu mối quan hệ giữa họ có còn giữ được bình yên như thế này?
Hạ Trường Bách cảm nhận được ánh nhìn của cô, chỉ khẽ gật đầu chào rồi quay người rời đi, không nói thêm lời nào.
Lâm Vu nhìn theo bóng dáng anh từ lúc xuất hiện đến lúc đi khuất, môi khẽ nhếch lên một nụ cười châm biếm.
Từ ngày Hạ Trường Bách thích Dung Từ, anh đối xử với cô ngày càng lạnh nhạt.
Cùng lúc đó.
Dung Từ đang nghỉ ngơi ở nhà thì nhận được cuộc gọi của Úc Mặc Huân: “Trưa nay anh và ba mẹ sẽ đi ăn ngoài. Gần đây họ nhắc đến em suốt, nói lâu rồi không gặp, muốn em qua ăn cơm cùng luôn.”
Dung Từ cũng đã lâu chưa gặp ba mẹ Úc, nghe vậy liền đồng ý.
Đúng giờ, cô lái xe đến nhà hàng. Nhóm Úc Mặc Huân cũng vừa tới nơi.
Bà Úc thấy cô liền vui vẻ bước tới nắm tay: “Lâu quá không gặp, Tiểu Từ của chúng ta vẫn xinh đẹp như xưa.”
Hai người đang trò chuyện thì Kỳ Dục Minh bước xuống từ chiếc xe khác. Khi nhìn thấy Dung Từ, Úc Mặc Huân và ba mẹ Úc đứng cạnh nhau, anh sững người.
Dung Từ thấy anh, nụ cười thoáng chốc nhạt đi, vội thu ánh mắt.
Sau vài giây bất ngờ, Kỳ Dục Minh bước tới, lễ phép chào: “Chào Úc tổng, chào Úc phu nhân.”
Ba mẹ Úc gật đầu đáp lại. Kỳ Dục Minh liếc nhanh qua bốn người rồi quay người đi vào nhà hàng trước.
Đi được một đoạn, anh gọi điện cho Phong Đình Thâm.
Phong Đình Thâm bắt máy ngay: “Có chuyện gì?”
Kỳ Dục Minh hỏi: “Đoán xem tôi vừa thấy ai?”
Phong Đình Thâm không thèm đoán, chỉ hỏi lại: “Cậu thấy ai?”
Kỳ Dục Minh: “...”
Nghe giọng điệu đó, anh biết Phong Đình Thâm đã hiểu.
“Đúng rồi, là Dung Từ. Quan trọng là cô ấy đang ăn trưa với Úc Mặc Huân và cả ba mẹ anh ta nữa. Chuyện này đến mức ra mắt gia đình rồi à? Bà Úc còn nắm tay Dung Từ, thân thiết như con gái ruột, rõ ràng là rất vừa lòng. Tôi cá là không lâu nữa sẽ có tin vui!”
Phong Đình Thâm chỉ nhạt nhẽo đáp: “Ồ, vậy à?”
Kỳ Dục Minh: “...”
Giọng điệu này nghe như hoàn toàn vô cảm.
Cũng đúng thôi – trước nay Phong Đình Thâm vẫn lạnh nhạt với Dung Từ. Nhưng Kỳ Dục Minh đang hóng hớt hăng say, đối phương lại chẳng mảy may quan tâm, anh đành đổi chủ đề: “Tâm Tâm thi xong chưa? Có kết quả rồi không?”
“Thi xong buổi sáng rồi, thành tích khá tốt.”
“Ừ.”
Kỳ Dục Minh thấy Phong Đình Thâm không hề hứng thú với tin tức mình vừa đưa, ngọn lửa tò mò vẫn chưa tắt, bèn quay sang nhóm chat và kể lể với Lâm Vu và Hạ Trường Bách.
Lúc này, nhóm của Phong Đình Thâm cũng vừa đến nhà hàng, chuẩn bị vào bữa trưa.
Hạ Trường Bách cũng vừa xong việc, quay lại hội ngộ cùng mọi người.
Khi thấy Kỳ Dục Minh tag tên trong nhóm, cả Hạ Trường Bách và Lâm Vu đều mở WeChat ra xem.
Lâm Vu đọc được tin Kỳ Dục Minh nói gặp Dung Từ cùng Úc Mặc Huân và ba mẹ anh, trong lòng thầm nghĩ: chắc những lời cô nói với bà Úc hôm qua đã phát huy tác dụng.
Cô khẽ nhếch môi, giấu nụ cười đắc ý.
Chắc hẳn ba mẹ Úc gọi Dung Từ đến để cảnh cáo cô ta một phen.
Vừa nghĩ vậy, Kỳ Dục Minh lại gửi thêm hai tin nhắn vào nhóm:
[Vừa nãy Úc phu nhân nắm tay Dung Từ, cười tươi gọi cô ấy là Tiểu Từ, thân thiết như con gái ruột. Rõ ràng bà rất quý cô ta. Xem ra tin vui không còn xa!]
[Hôm sinh nhật cụ Phong, Úc phu nhân đã nói, chỉ cần Úc Mặc Huân và Dung Từ đồng ý, bà có thể tổ chức đám cưới bất cứ lúc nào. Lúc đó tôi còn tưởng bà nói đùa, hóa ra là thật. Thật không thể tin nổi!]
Đọc đến đây, Lâm Vu sửng sốt.
Khi lấy lại bình tĩnh, sắc mặt cô lập tức thay đổi.