29. Chương 29: Sao anh lại nghĩ tôi theo dõi các người?

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi

Chương 29: Sao anh lại nghĩ tôi theo dõi các người?

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dường như Phong Cảnh Tâm đã chơi rất vui vẻ cùng nhóm của Lâm Vu suốt hai ngày cuối tuần, nên suốt hai ngày đó cô không hề liên lạc với Dung Từ.
Đến thứ Hai, Dung Từ vẫn đến Trường Mặc làm việc như thường lệ.
Gần giờ tan tầm, Sở Tử Lam gọi điện rủ cô đi ăn tối.
Sau khi ăn xong, Dung Từ vào nhà vệ sinh.
Và cô tình cờ gặp lại Hạ Trường Bách.
Dung Từ không ngừng bước, coi như không nhìn thấy anh ta, đi thẳng qua người anh.
Nhưng Hạ Trường Bách lại đứng lại, nghiêng đầu nhìn cô.
Dung Từ nhận ra nhưng không để tâm.
Khi cô bước ra khỏi nhà vệ sinh, thấy Hạ Trường Bách vẫn đứng ở chỗ cũ, không hề rời đi.
Thấy cô bước ra, anh ta quay sang hỏi: "Đến đây ăn cơm à?"
Dáng vẻ ấy cứ như thể anh đang đặc biệt chờ cô vậy.
"Phải." Cô đáp, rồi lạnh lùng nói thêm: "Anh Hạ lại nghĩ tôi theo dõi các người đến đây sao?"
Hạ Trường Bách không khỏi ngập ngừng: "Tôi không có ý đó."
Dung Từ không biết anh ta nghĩ gì, cũng chẳng muốn biết.
Nói xong, cô đi thẳng, Hạ Trường Bách cũng chẳng gọi cô quay lại.
Ra khỏi nhà hàng, Sở Tử Lam muốn mua quà sinh nhật cho mẹ.
Dung Từ liền đi cùng cô đến cửa hàng trang sức.
Sở Tử Lam thích một bộ dây chuyền ngọc lục bảo, vừa trao đổi với chủ cửa hàng thì ở cửa có tiếng người nói: "Chào anh, tôi đến lấy trang sức."
Nghe giọng nói ấy, Dung Từ chợt đứng tim.
"Hóa ra là ông Lâm." Nhìn thấy khách, chủ cửa hàng tức tốc tươi cười, xin lỗi Dung Từ và Sở Tử Lam rồi bước về phía người vừa đến: "Ông Lâm, trang sức ông đặt đã gói xong rồi..."
"Tiểu Từ?" Nhận ra không nhầm người, Lâm Lập Hải bước về phía Dung Từ: "Con cũng đến đặt trang sức sao?"
Dung Từ liếc nhìn ông ta một cái, không nói gì.
Thấy thái độ lạnh nhạt của cô, Lâm Lập Hải thoáng buồn: "Tiểu Từ..."
Dung Từ quay mặt đi, không thèm để ý, hỏi Sở Tử Lam: "Cậu chắc chắn chọn cái này chứ?"
Sở Tử Lam chưa từng gặp Lâm Lập Hải, thấy người đàn ông tuổi tác đã lớn nhưng vẫn có phong thái nho nhã, lịch thiệp, bèn dùng khuỷu tay thúc nhẹ vào eo Dung Từ, thì thầm hỏi: "Ai vậy?"
Dung Từ không trả lời.
Nhưng Lâm Lập Hải vẫn chưa đi, nhìn cô nói: "Tiểu Từ, con... dạo này sống tốt không?"
Dung Từ mím môi, cuối cùng quay sang nhìn ông ta, lạnh lùng hỏi: "Ông muốn nói gì?"
"Ba..." Giọng Lâm Lập Hải dịu dàng: "Tiểu Từ, con nhất định phải dùng thái độ này nói chuyện với ba sao?"
Dung Từ lạnh lùng đáp: "Vậy ông muốn tôi dùng thái độ nào để nói chuyện với ông?"
"Ba biết trước đây ba có lỗi với con, nhưng trong lòng ba lúc nào cũng có con."
Dung Từ nghe vậy bật cười: "Đúng rồi, trong lòng ông có tôi nên ông để mặc Lâm Vu tiếp cận chồng tôi, lại còn bảo chồng tôi chăm sóc cô ta chu đáo - ông nói xem, ông đối xử với tôi như thế mà gọi là trong lòng có tôi sao?"
"Tiểu Từ..." Lâm Lập Hải chau mày: "Tâm trạng của con ba có thể hiểu, nhưng Tiểu Vu và Đình Thâm yêu nhau thật lòng, tình cảm không thể miễn cưỡng, con hà tất phải..."
"Đúng vậy, tình cảm không thể miễn cưỡng, cho nên năm xưa ông ngoại tình một cách hiển nhiên như vậy, giờ cô ta cũng giống hệt mẹ cô ta, làm tiểu tam một cách quang minh chính đại, hùng hồn lý lẽ, đúng không?"
Lâm Lập Hải sầm mặt: "Tiểu Từ! Con trở nên cực đoan như thế từ bao giờ vậy?"
"Tôi cực đoan?" Dung Từ cười lạnh: "Có phải tôi lập tức ly hôn với Phong Đình Thâm, tác thành cho Lâm Vu thì mới không cực đoan không?"
"Lập Hải, có chuyện gì thế?"
Lúc này, Hướng Như Phương và Tôn Lệ Dao bước vào.
Hướng Như Phương nhìn thấy Dung Từ đầu tiên.
Bà tức tốc cười tươi: "Đây chẳng phải là Tiểu Từ sao? Lâu lắm không gặp, càng ngày càng xinh đẹp ra đấy."
"Mẹ..."
Nghe Hướng Như Phương khen Dung Từ, Tôn Lệ Dao tỏ vẻ không vui.
Cô biết Dung Từ rất xinh đẹp, không ngờ mấy năm không gặp, cô lại càng xinh hơn trước.
Nhìn làn da trắng mịn, khí chất xuất chúng của Dung Từ, trong lòng cô ta ghen tị không thôi.
Nhưng rồi cô lại nghĩ, Dung Từ dù có đẹp đến mấy thì đã sao? Anh rể tương lai của cô chẳng phải vẫn không thích cô, chỉ thích chị họ Lâm Vu của cô đó sao?
Nghĩ đến đây, trong lòng cô ta cũng thấy cân bằng hơn một chút.
Lâm Lập Hải nhìn sang Hướng Như Phương: "Chị dâu, sao hai người lại đến đây?"
"Thấy dượng đi lâu quá chưa về nên bọn chị qua xem tình hình."
Tôn Lệ Dao xen vào, nói xong nhìn thấy hộp trang sức chủ cửa hàng đang mở thì lập tức nhìn Dung Từ, cố ý nói to: "Dượng ơi, đây là quà kỷ niệm ngày cưới dượng đặt làm tặng cô sao? Đẹp quá đi mất!"
Lâm Lập Hải cười: "Ừ."
"Năm nào kỷ niệm ngày cưới dượng cũng chuẩn bị trước quà đắt tiền để tạo bất ngờ cho cô, dượng đối với cô tốt thật đấy!"
Lâm Lập Hải cười cười.
Sở Tử Lam nghe đến đây thì cũng đoán ra thân phận của ba người Lâm Lập Hải rồi.
"Hóa ra là một lũ tiện nhân." Cô ấy chửi thầm, thanh toán xong liền kéo tay Dung Từ định bỏ đi.
"Tiểu Từ."
Nhưng Lâm Lập Hải lại gọi Dung Từ lại, bước tới nói:
"Dì con đối xử với con thật lòng, trong lòng bà ấy cũng luôn nhớ đến con. Con và Tiểu Vu là chị em là người thân, chuyện ở Trường Mặc lần này, ba hy vọng sau này sẽ không xảy ra nữa..."
Dung Từ nghe mà bật cười: "Ông đang cố tình làm tôi buồn nôn đấy à?"
"Con..."
"Dượng à, chị ta không muốn thì thôi. Đừng nói là chị ta không muốn, cho dù chị ta có muốn thì chị con cũng chẳng thèm đâu, chị ta là cái thá gì chứ? Cũng xứng làm chị em với chị con sao?"
Nói rồi, cô ta hừ nhẹ nhìn Dung Từ, nói: "Chị nhắm vào chị tôi, không cho chị ấy vào Trường Mặc, chị đắc ý lắm phải không? Nhưng chị không biết đâu nhỉ, chị càng nhắm vào chị tôi thì anh rể càng xót xa cho chị ấy.
Chẳng thế mà, vừa biết tin chị và ông chủ Trường Mặc bắt nạt chị tôi, anh rể lập tức tìm cách gây khó dễ cho Trường Mặc ngay.
Tuy xảy ra chút sự cố, cuối cùng không động được đến Trường Mặc nhưng để bù đắp những tủi thân mà chị tôi phải chịu, hai hôm nay anh rể đã trực tiếp giao cho nhà chúng tôi một dự án lớn trị giá mấy trăm triệu tệ, hơn nữa đó còn là dự án mà cậu chị dạo gần đây cầu xin mãi vẫn chưa được đấy, haha..."
Dung Từ mím chặt môi, bàn tay siết thành nắm đấm.
Sở Tử Lam cũng nổi giận, cười khẩy: "Phong Đình Thâm đã cưới Lâm Vu chưa? Chưa cưới xin gì mà mở miệng ra là anh rể này anh rể nọ, đúng là không biết xấu hổ!"
"Cô!"
"Được rồi Dao Dao."
Lâm Lập Hải kéo Tôn Lệ Dao lại, thở dài nói với Dung Từ:
"Tiểu Từ, Tiểu Vu là thiên tài trong lĩnh vực AI, con bé vào Trường Mặc là có việc quan trọng cần làm, sau này con bớt cái tính trẻ con đi, đừng nhắm vào Tiểu Vu nữa."
"Nói xong chưa?" Dung Từ nhìn ông ta, ánh mắt không chút hơi ấm: "Nói xong rồi thì cút đi."
Hướng Như Phương nãy giờ im lặng bỗng châm dầu vào lửa: "Tiểu Từ, con bé này thật là sao có thể nói chuyện với ba mình như thế chứ?"
Tôn Lệ Dao hùa theo: "Đúng đấy, chẳng có chút giáo dục nào cả!"
Dung Từ lạnh lùng nói: "Tôi đúng là không có giáo dục bằng mấy người, ai nấy đều tranh nhau làm tiểu tam!"
"Mày!"
"Thôi đi." Lâm Lập Hải thấy Dung Từ không nghe lọt tai lời nào, thất vọng vô cùng, nói: "Chúng ta đi thôi."
"Hừ!"
Lâm Lập Hải cầm món quà đã đặt, nhanh chóng rời đi cùng mẹ con Tôn Lệ Dao.