Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi
Chương 333: Thời gian trôi qua
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 333 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phong Đình Thâm lúc nào cũng bận rộn, không có thời gian quan tâm đến anh ta. Kỳ Dục Minh ngồi chán chường một lúc, không nhịn được nói: “Thôi, tôi đi tìm Trường Bách đây.”
Phong Đình Thâm không ngẩng đầu, giọng thờ ơ: “Trường Bách rảnh rỗi tiếp cậu chắc?”
Kỳ Dục Minh: “...”"
Đúng như dự đoán của Phong Đình Thâm, khi Kỳ Dục Minh đến Tập đoàn Hạ Thị, Hạ Trường Bách quả thật đang bận rộn.
Thấy anh ta cũng không có thời gian quan tâm đến mình, Kỳ Dục Minh không nhịn được nói: “Chắc giờ ăn trưa vẫn có chứ nhỉ?”
Hạ Trường Bách lật một trang tài liệu, nói: “Trưa nay tôi phải đi xem mắt.”
Kỳ Dục Minh: “...””
Tuy nhiên, anh ta khá hứng thú với chủ đề này, nói:
“Bác gái vẫn liên tục sắp xếp cho cậu xem mắt à? Cô gái mấy hôm trước xem mắt ấy, nghe nói gặp xong là bắt đầu theo đuổi cậu cuồng nhiệt, giờ thế nào rồi? Đã biết khó mà lui chưa?”
Hạ Trường Bách chưa kịp nói gì thì thư ký của anh ta ôm bó hoa gõ cửa bước vào, vẻ mặt do dự:
“Tổng giám đốc Hạ, đây là hoa của cô gái hôm trước gửi cho anh, tôi không tiện từ chối cũng không muốn làm khó nhân viên giao hàng...”
Hạ Trường Bách thản nhiên nói: “Biết rồi, hoa cô tự xử lý đi, ra ngoài đi.”
“Vâng.”
Sau khi thư ký của Hạ Trường Bách đi khỏi, Kỳ Dục Minh mới nhướng mày cười: “Hai hôm nay không thấy động tĩnh gì, tưởng cô ta bỏ cuộc rồi chứ, không ngờ...”
Nói đến đây, anh ta không kìm được nói: “Nói thật nhé, cô thiên kim nhà họ Hoa này, ngoại hình học vấn gia thế tính cách nghe đâu đều không chê vào đâu được, cậu rốt cuộc không hài lòng ở điểm nào?”
Hạ Trường Bách dừng lại, nghiêng đầu nhìn anh ta, vẻ mặt đầy ghét bỏ: “Cậu đến đây chỉ để hóng hớt thôi à?”
Kỳ Dục Minh cười: “Giờ cậu mới biết à?”
“Còn ồn ào nữa là tôi đuổi ra ngoài đấy.”
“Không, tôi nghiêm túc mà.” Kỳ Dục Minh nói: “Cô Hoa này tôi từng gặp rồi, quả thực rất được, cậu thực sự không cân nhắc chút nào sao?”
Thấy ánh mắt Hạ Trường Bách liếc qua, anh ta vội nói:
“Tôi thấy tuổi tác cậu cũng không còn nhỏ nữa, bác gái lo lắng cũng là điều dễ hiểu, nếu cô Hoa này cậu không thích, vậy cậu thích kiểu người thế nào? Cậu nói đi, tôi giới thiệu cho...”
Hạ Trường Bách đặt bút xuống: “Cậu nói thêm câu nữa, tin tôi cho người ném cậu ra ngoài không?”
Kỳ Dục Minh: “...””
Được rồi.”
Trông Hạ Trường Bách có vẻ thực sự hết kiên nhẫn rồi, Kỳ Dục Minh cũng không dám làm phiền thêm, nói: “Trưa bận, vậy tối chắc rảnh đi ăn cùng nhau chứ?”
“Cũng không rảnh.”
“Không phải chứ, cậu giận thật đấy à?”
Hạ Trường Bách khựng lại một chút rồi mới nói: “Lát nữa tôi phải qua Trường Mặc một chuyến, tối nay có hẹn rồi.”
Kỳ Dục Minh nghe vậy tưởng Hạ Trường Bách bàn xong việc sẽ đi ăn với Úc Mặc Huân.
Nghe là chuyện chính sự, Kỳ Dục Minh cũng không dây dưa nữa, chán nản bỏ về.
Khoảng ba giờ chiều, Hạ Trường Bách đến Trường Mặc.
Dung Từ biết anh ta đến, gác lại công việc đang làm dở, đi gặp Hạ Trường Bách.
Hạ Trường Bách nhìn thấy cô, gần như ngay lập tức đứng dậy khỏi ghế sofa: “Đã lâu không gặp.”