Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi
Chương 366: Mưa Lũ Và Những Khoảng Cách
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 366 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tình hình mưa lũ quanh khu vực ngày càng nghiêm trọng. May mắn thay, nhà cũ nhờ vị trí địa lý thuận lợi nên chưa bị ảnh hưởng nhiều, nhưng đến tối, sóng điện thoại bắt đầu chập chờn.
Theo cảnh báo mưa lớn nhận được vào buổi chiều, ngày hôm sau cô chưa chắc đã thể rời khỏi nhà cũ để đến Trường Mặc làm việc.
Tối đó, sau khi dùng cơm xong, Dung Từ báo bình an cho nhà họ Dung, rồi liên lạc với Úc Mặc Huân, thông báo cô đang ở nhà cũ họ Phong và có thể sáng mai sẽ không đi làm được.
Úc Mặc Huân nói:
“Hiện tại tình hình mưa lũ nghiêm trọng như vậy, Trường Mặc đã thông báo cho nhân viên làm việc tại nhà vào ngày mai rồi. Bên em không cần vội, những việc khẩn cấp anh sẽ xử lý giúp em trước. Chi tiết cụ thể, mai chúng ta liên lạc sau.”
“Được.”
Sau đó, Dung Từ ngồi trên thảm chơi trò chơi trí tuệ cùng Phong Cảnh Tâm, còn Phong Đình Thâm thì ngồi trên ghế sofa phía đối diện, đọc sách.
Hơn một tiếng trôi qua, Phong Đình Thâm đứng dậy đi tới.
Dung Từ không ngẩng đầu lên. Phong Cảnh Tâm thì ngước mặt hỏi: “Ba ơi? Có chuyện gì vậy ạ?”
Ánh mắt Phong Đình Thâm lại hướng về phía Dung Từ: “Chơi cờ không?”
Dung Từ thực sự rất thích chơi cờ.
Và Phong Đình Thâm cũng đích thực là một đối thủ đáng gờm.
Nếu là người khác, cô càng thua càng hăng hái.
Nhưng nếu đối phương là Phong Đình Thâm...
Cô thản nhiên lắc đầu: “Không mấy hứng thú.”
Phong Đình Thâm nghe xong, im lặng nhìn cô một lúc, rồi chuyển sang chủ đề khác: “Chán thì sao không lên lầu tìm sách đọc?”
Lên lầu – anh ám chỉ rõ ràng là phòng anh hoặc thư phòng của anh.
Dung Từ nghe vậy, vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt, nói: “Thôi, không cần.”
Phong Đình Thâm không hề tức giận, chỉ khẽ cười, lại hỏi: “Các tạp chí chuyên ngành mới nhất đã xem chưa?”
“Chưa.”
Cô đã mua tạp chí giấy, nhưng dạo này bận rộn nên chưa kịp đọc.
Phong Đình Thâm không nói thêm gì, quay người đi lên lầu.
Chẳng bao lâu sau, anh đi xuống, lần này trên tay ôm vài cuốn sách.
Anh đặt đống sách trước mặt Dung Từ.
Dung Từ khựng lại, cuối cùng cũng ngẩng đầu lên nhìn anh một cái, nhẹ nhàng nói: “Cảm ơn.”
“Không có gì.”
Dung Từ ngồi cạnh Phong Cảnh Tâm, bắt đầu đọc sách.
Phong Đình Thâm cũng không làm phiền cô thêm nữa.
Tối hôm đó, Dung Từ về phòng Phong Cảnh Tâm ngủ cùng con gái.
Phong Đình Thâm không đến quấy rầy hai mẹ con thêm lần nào.
Sáng hôm sau, khi cô thức dậy và xuống lầu, Phong Đình Thâm đang nghe điện thoại.
Ăn sáng xong, Úc Mặc Huân gọi điện để trao đổi chút việc công. Dung Từ không có máy tính, đành phải hỏi mượn quản gia.
Quản gia nói ông ít dùng máy tính, chiếc máy cũ hỏng từ năm ngoái đến giờ vẫn chưa thay mới.
Phong Đình Thâm im lặng đi lên lầu, rồi mang xuống một chiếc laptop, đặt trước mặt cô. Anh vừa đọc mật khẩu vừa tự tay nhập.
Máy tính đặt ngay trước mặt, sau khi anh nhập xong mật khẩu, Dung Từ liếc nhìn màn hình, trong lòng cơ bản đã hiểu – chiếc laptop này chính là thiết bị làm việc hàng ngày của Phong Đình Thâm.