Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi
Chương 390: Tin Nhắn Và Khoảng Cách
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 390 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dung Từ không ngờ anh lại chủ động nắm tay mình, trong lòng khẽ sửng sốt.
Tuy nhiên, cô cũng chẳng để tâm nhiều, gạt tay anh ra, giọng nhạt nhẽo: “Tôi tự đi được.”
Nói xong, cô không thèm nhìn anh thêm lần nào, tự bước về phía ghế sofa.
Phong Đình Thâm bị đối xử lạnh nhạt như vậy mà chẳng hề tức giận, chỉ khẽ cười, đợi cô ngồi xuống rồi cũng ngồi xuống cạnh bên.
Chiếc ghế sofa quanh bàn trà khá rộng, chỗ ngồi cũng không thiếu, vậy mà Phong Đình Thâm lại chọn đúng vị trí sát bên Dung Từ. Cô khựng lại một chút, nhưng không nói gì, chỉ lặng lẽ nhấp trà, ánh mắt hướng về phía Phong Cảnh Tâm đang mày mò thử các loại nhạc cụ.
Phong Đình Thâm cũng bưng ly lên, nhấp một ngụm.
Đặt ly xuống, anh không nhìn về phía con gái, mà quay sang Dung Từ, vừa định lên tiếng thì điện thoại của cô bỗng vang lên tin nhắn.
Dung Từ liếc qua, là tin từ Cố Diên.
Cố Diên gửi trước một đoạn video, sau đó kèm theo tin nhắn:
[Chuyên gia nói đây là trận mưa sao băng ba mươi năm mới có một lần. Nghe nói ngày mai sẽ có nhiều người đến khu đó cắm trại để ngắm, tôi và bạn cũng định đi. Không biết cô và Úc tổng có hứng thú với mấy chuyện này không?]
Dung Từ đã lâu rồi chưa ra ngoài chơi cùng người thân hay bạn bè. Có được thấy mưa sao băng hay không cũng chẳng quan trọng, chỉ cần được ra ngoài, hòa mình vào không khí vui vẻ, náo nhiệt cũng đã là điều đáng quý.
Cô đang định trả lời thì chợt nhận ra Phong Đình Thâm dường như đang nghiêng đầu nhìn lén điện thoại mình.
Cô khựng lại, quay sang nhìn anh.
Phong Đình Thâm thấy ánh mắt cô, cũng chẳng hề ngượng ngùng, chỉ khẽ cười, thu ánh mắt lại, rồi thản nhiên rót thêm trà cho cô.
Dung Từ: “...”
Anh ngồi sát đến vậy, cho dù không cố tình cũng dễ dàng thấy được nội dung tin nhắn trên điện thoại cô.
Cô không nói gì, chỉ khẽ dịch người sang bên, tạo thêm khoảng cách rồi mới trả lời Cố Diên: [Tôi cũng khá hứng thú.]
Chưa kịp yên, Cố Diên lại gửi tiếp tin mới. Dung Từ đang định trả lời thì điện thoại lại báo có tin nhắn khác.
Lần này không phải từ Cố Diên, mà là của Quý Khuynh Việt.
Quý Khuynh Việt: [Lâu rồi không gặp.]
Chưa đầy vài giây sau, tin thứ hai đến: [Ngày mai rảnh không, đi chơi cùng nhau nhé?]
Dung Từ nhìn màn hình, do dự hai giây rồi trả lời: [Xin lỗi, ngày mai tôi đã có kế hoạch rồi.]
Quý Khuynh Việt dường như không hề bận tâm, đọc xong tin của cô, lập tức hồi: [Không sao, vậy lần sau tôi hỏi lại sau.]
Dung Từ: “...”
Cố Diên gửi thêm hai tin nữa, cô trò chuyện vài câu rồi đặt điện thoại xuống.
Từ lúc thấy điện thoại cô hai lần, Phong Đình Thâm không còn nhìn nữa, cũng không cố tình xích lại gần. Thấy cô cất điện thoại, anh khẽ cười hỏi: “Nói chuyện xong rồi à?”
Dung Từ bưng ly trà lên nhấp một ngụm, không thèm để ý đến anh.
Phong Đình Thâm cũng chẳng giận, chỉ mỉm cười.
Phong Cảnh Tâm chưa từng học trống jazz, thử qua vài lần đã chọn được bộ ưng ý.
Phong Đình Thâm thấy con gái quyết định xong, lập tức quẹt thẻ thanh toán.
Xong việc, Dung Từ muốn về.
Phong Cảnh Tâm thực ra hy vọng Dung Từ sẽ về cùng hai cha con, nhưng cô đều từ chối nhẹ nhàng, viện cớ ngày mai có việc bận.