Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi
Chương 397: Gặp gỡ bất ngờ
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 397 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mọi cử chỉ bên phía Dung Từ đều lọt trọn vào tầm mắt Kỳ Dục Minh.
Tuy nhiên, khi thấy Cố Diên và Quý Khuynh Việt chủ động chăm sóc Dung Từ cùng Sở Tử Lam, anh chỉ nghĩ đơn giản đó là phong thái của người đàn ông lịch thiệp, nên không để tâm nhiều.
Dù sao, trong nhóm Dung Từ có tới tám, chín người, nhưng chỉ có hai cô gái là Dung Từ và Sở Tử Lam. Việc những người đàn ông như Quý Khuynh Việt, Cố Diên quan tâm, chăm sóc họ cũng là điều bình thường.
Vừa thu hồi ánh mắt, anh đã thấy Lâm Vu trở lại.
Anh lên tiếng: “Về rồi à? Tớ vừa định gọi điện cho cậu đấy, họ nướng xong một ít rồi, qua ăn chút đi?”
Lâm Vu khẽ cười: “Ừ.”
Nhưng nói xong, cô khựng lại: “Không đợi Trường Bách sao?”
“Cậu ấy ăn xong rồi, bảo không cần đợi.”
“Ừ.”
Cô vừa dứt lời thì Tôn Lị Dao cùng mấy người cũng vừa trở về.
Vừa rồi họ đi dạo một vòng quanh khu cắm trại, tâm trạng Tôn Lị Dao đã khá hơn nhiều. Nghe nói có đồ nướng ăn, cô lập tức nở nụ cười, định nói gì đó thì bỗng nhiên thấy một bóng dáng quen quen.
Cô sững lại, tưởng mình hoa mắt.
Nhìn kỹ thêm lần nữa, cô mới chắc chắn mình không nhìn nhầm: “... Kia là Dung Từ ư? Sao cô ta cũng ở đây?”
Lúc này Dung Từ định phụ mọi người nướng thịt, nhưng Quý Khuynh Việt và Cố Diên không cho.
Cô không muốn làm phiền, đành ra đứng bên ngoài.
Do có ô che nên Tôn Lị Dao và nhóm cô không thấy rõ mặt Quý Khuynh Việt cùng những người khác, chỉ thấy mỗi Dung Từ.
Lâm Vu biết Dung Từ và Úc Mặc Huân cũng tới khu cắm trại này. Dù cô đã đến đây một lúc nhưng trước đó không chủ ý tìm kiếm họ.
Nghe Tôn Lị Dao nói vậy, cô khựng lại, quay đầu theo hướng mà Tôn Lị Dao đang nhìn, quả nhiên thấy Dung Từ và Sở Tử Lam.
Dường như cảm nhận được ánh mắt, Dung Từ quay đầu lại, đúng lúc chạm phải ánh mắt Lâm Vu.
Thấy là cô và Tôn Lị Dao, Dung Từ mím môi, lập tức quay mặt đi.
Sở Tử Lam cũng nhìn thấy nhóm Lâm Vu, cô bĩu môi, thu ánh mắt lại rồi nói với Dung Từ: “Cô ta thật sự tới rồi, đúng là quấn quýt chẳng rời.”
Dung Từ không đáp.
Phía bên kia, Tôn Lị Dao cũng hừ một tiếng: “Thật đúng là âm hồn bất tán.”
Vài người bạn của Tôn Lị Dao không biết chuyện, liền hỏi: “Dung Từ là ai vậy?”
Tôn Lị Dao không muốn tiết lộ chuyện nhà mình, liền nhíu mày, không nói gì.
Lâm Vu thu ánh mắt lại, nói với Tôn Lị Dao: “Ăn đồ nướng trước đi.”
“Ừ.”
Nói xong, Lâm Vu bước tới ngồi xuống tấm thảm, vừa ăn vừa trò chuyện với mọi người, nhưng tâm trí có phần lơ đãng. Vô tình liếc mắt sang một hướng, cô bỗng thấy Quý Khuynh Việt.
Cô sững người, không ngờ Quý Khuynh Việt lại ở gần mình đến thế.
Chưa kịp định thần, cô đã thấy Quý Khuynh Việt bước tới, đưa xiên thịt nướng trên tay sang cho Dung Từ.
Tôn Lị Dao và những người kia cũng nhìn thấy cảnh đó.
Họ chưa kịp phản ứng thì Quý Khuynh Việt đã phát hiện ra họ.
Thấy nhóm Lâm Vu đang ăn đồ nướng cách đó không xa, anh hơi ngạc nhiên, gật đầu hờ hững với họ rồi quay lại, hỏi Dung Từ: “Còn muốn ăn gì nữa không?”
Dung Từ lắc đầu: “Không cần đâu, tớ ăn cũng vừa rồi.”