4. Chương 4: Chuẩn bị ly hôn

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phong Cảnh Tâm nhảy lên trên giường: “Thật vậy sao, ba?!”
“Sao lúc nãy dì Vu Vu không nói cho con biết?”
“Mọi chuyện vừa được quyết định xong, ba chưa kịp báo với cô ấy.”
Phong Cảnh Tâm reo lên sung sướng: “Vậy ba đừng vội nói cho dì Vu Vu nghe nhé! Đợi khi nào về nước, chúng ta sẽ cho dì ấy một bất ngờ, được không ạ?”
“Được.”
“Ba là nhất, con yêu ba lắm!”
Cúp máy xong, Phong Cảnh Tâm vẫn còn phấn khích, nhảy nhót ca hát trên giường.
Một lúc sau, cô bé chợt nhớ đến Dung Từ.
Mấy ngày nay, vì mẹ không gọi điện nên tâm trạng cô bé trở nên nhẹ nhõm hơn hẳn.
Thực ra, để trốn tránh cuộc gọi của mẹ, mấy hôm trước, cô bé không chỉ ra khỏi nhà sớm mà còn cố tình để điện thoại xa hoặc tắt máy sau giờ tan học.
Hai ngày sau, sợ mẹ biết sẽ giận, cô bé không dám làm vậy nữa.
Nhưng điều khiến cô ngạc nhiên là mấy ngày tiếp theo, mẹ chẳng hề gọi điện đến.
Lúc đầu, cô bé tưởng mẹ biết mình cố tình tránh điện thoại.
Nhưng nghĩ lại, theo kinh nghiệm trước đây, nếu mẹ biết cô làm sai, chắc chắn sẽ bắt cô sửa ngay, chứ không thể im lặng như vậy.
Dù sao, trong lòng mẹ, cô bé vẫn là quan trọng nhất. Mẹ yêu cô nhất trên đời, làm sao mẹ lại giận mà không gọi điện cho mình chứ!
Nghĩ đến đây, Phong Cảnh Tâm bỗng thấy nhớ Dung Từ.
Đây là lần đầu tiên sau bao nhiêu ngày cô bé nhớ đến mẹ.
Cô bé không kìm được bèn gọi cho Dung Từ.
Nhưng điện thoại vừa đổ chuông, cô chợt nhớ ra: dù sắp được gặp dì Vu Vu, nhưng với tính cách của mẹ, chắc chắn mẹ sẽ tìm đủ mọi cách ngăn cản, không cho cô gặp dì ấy.
Cô sẽ không còn được tự do muốn gặp dì Vu Vu lúc nào nữa.
Nghĩ đến đó, tâm trạng Phong Cảnh Tâm bỗng chốc trở nên buồn bã.
Ở trong nước lúc này đang là rạng sáng. Dung Từ đang ngủ say.
Cô bị tiếng chuông điện thoại của Phong Cảnh Tâm đánh thức.
Tỉnh dậy, nhìn thấy số con gái gọi đến, cô vừa định bắt máy thì bên kia đã cúp ngay lập tức, đầy giận dỗi.
Dù trong thỏa thuận ly hôn gửi cho Phong Đình Thâm, Dung Từ đã ghi rõ mình từ bỏ quyền nuôi con, nhưng Phong Cảnh Tâm vẫn là con gái ruột của cô.
Với con bé, cô vẫn còn trách nhiệm.
Thấy con gái gọi đến rồi đột ngột tắt máy, cô lo lắng không yên nên vội gọi lại.
Phong Cảnh Tâm nhìn thấy cuộc gọi đến, quay mặt đi chỗ khác, bướng bỉnh không chịu nghe.
Dung Từ càng thêm lo lắng, lập tức gọi vào số máy bàn ở biệt thự bên đó.
Dì Lưu bắt máy rất nhanh, nghe Dung Từ nói xong liền trấn an:
“Tiểu thư chắc không sao đâu ạ, tối qua con bé ngủ muộn nên sáng nay dậy trễ. Lúc nãy tôi lên lầu thấy con bé vẫn chưa dậy. Để tôi lên xem sao rồi gọi lại cho phu nhân nhé.”
Nghe dì Lưu nói vậy, Dung Từ mới thở phào nhẹ nhõm: “Vâng, phiền dì quá.”
Khi dì Lưu lên lầu, Phong Cảnh Tâm đang đánh răng rửa mặt trong phòng tắm.
Nghe dì Lưu hỏi chuyện, cô bé vừa súc miệng vừa cúi đầu nói dối: “Con lỡ tay ấn nhầm thôi ạ.”
Dì Lưu không nghi ngờ gì, thấy cô bé đang đánh răng nên xuống lầu báo lại cho Dung Từ.
Phong Cảnh Tâm nhìn theo, hừ một tiếng, tâm trạng cũng khá hơn một chút.
Dung Từ nghe dì Lưu báo lại cũng yên tâm phần nào.
Chỉ là bị đánh thức đột ngột khiến cô trằn trọc mãi không ngủ lại được, sáng hôm sau đi làm tinh thần có chút uể oải.
Về chiếc phong bì chứa đơn ly hôn mà Dung Từ gửi, kể từ sau khi nghe điện thoại của Lâm Vu hôm đó, Phong Đình Thâm cũng chẳng mảy may nhớ đến nó nữa.
Ngày về nước, Phong Đình Thâm bỏ tập tài liệu cuối cùng vào cặp, kiểm tra chắc chắn không bỏ sót gì rồi quay người bước xuống lầu.
“Được rồi, đi thôi.”
Chiếc Lincoln dài nhanh chóng rời khỏi biệt thự, hướng thẳng ra sân bay.
Chuyện cha con Phong Đình Thâm về nước, Dung Từ hoàn toàn không hay biết.
Chẳng ai nói với cô cả.
Kể từ khi cô dọn ra khỏi biệt thự đến nay đã được nửa tháng. Trong nửa tháng này, cô dần quen và bắt đầu yêu thích cuộc sống yên tĩnh, tự tại một mình.
Hôm nay là cuối tuần nên cô dậy muộn hơn mọi khi.
Vệ sinh cá nhân xong, cô kéo rèm cửa, thấy bên ngoài nắng đẹp, cô vươn vai khoan khoái. Tưới nước cho mấy chậu hoa xong, cô đang định làm bữa sáng đơn giản cho mình thì chuông cửa vang lên.
Là bà hàng xóm đối diện, phu nhân nhà họ Phương.
“Cô Dung, tôi không làm phiền cô chứ?”
Dung Từ ôn tồn đáp: “Không đâu ạ, tôi cũng dậy rồi.”
“Không phiền là tốt rồi.” Bà Phương nhiệt tình nói: “Đây là bánh bao và sủi cảo nhà tôi mới làm sáng nay, mang sang cho cô nếm thử.”
“Cảm ơn bác, cái này... bác khách sáo quá.”
“Nên làm mà nên làm mà. Nếu hôm trước không nhờ cô cứu con bé Điềm Điềm nhà tôi thì không biết nó đã bị con chó điên kia cắn ra nông nỗi nào rồi. Mấy hôm nay vợ chồng tôi cứ muốn sang cảm ơn cô đàng hoàng mà bận rộn quá chưa thu xếp được thời gian, thật ngại quá...”
“Chuyện nhỏ thôi mà, bác Phương khách sáo quá rồi ạ.”
Trò chuyện xã giao một lúc thì bà Phương ra về.
Dung Từ quay vào nhà, vừa ăn sáng vừa xem cơ chế thuật toán của một con AI mà cô đang nghiên cứu gần đây.
Buổi chiều, điện thoại cô hiện lên tin tức về lễ kỷ niệm trăm năm thành lập trường Đại học T.
Dung Từ khựng lại, nhìn lịch mới sực nhớ ra hôm nay đúng là ngày sinh nhật của trường.
Cô lướt mạng xem thử, thấy có mấy cái hot search liên quan đến #Lễ kỷ niệm trăm năm Đại học T#.
Sở dĩ lễ kỷ niệm lần này của Đại học T hot đến vậy, ngoài việc đây là trường đại học top 1 trong nước, mọi động tĩnh đều được quan tâm thì còn vì đây là lễ kỷ niệm trăm năm đầu tiên, do đó số lượng cựu sinh viên danh dự được mời về tham dự đông đảo vô cùng.
Những cựu sinh viên danh dự này đều là những tên tuổi lớn, có sức ảnh hưởng trong các ngành nghề.
Dung Từ chăm chú xem một lúc.
Khi nhìn thấy vài gương mặt quen thuộc xuất hiện trong ống kính, tay cầm điện thoại của cô khẽ run lên.
Những ký ức thời sinh viên ùa về trong tâm trí.
Lòng cô bỗng chốc rối bời.
Nếu ngay sau khi tốt nghiệp đại học cô không vội vã kết hôn, có lẽ trong danh sách cựu sinh viên danh dự được mời về trường hôm nay cũng sẽ có tên cô chăng?
Dung Từ gập máy tính lại, do dự một lát rồi quyết định lái xe đến Đại học T.
Lúc này đã là buổi chiều.
Nhiều nhân vật quan trọng được mời đến dự lễ đã ra về.
Nhưng lượng người trong trường vẫn còn rất đông.
Dung Từ lang thang một mình vô định trong khuôn viên trường, khi đi đến dưới tòa nhà thí nghiệm quen thuộc, một giọng nói quen thuộc bỗng gọi giật cô lại.
“Tiểu Từ?”
Hai mươi phút sau, tại một quán trà bên ngoài Đại học T.
Úc Mặc Huân rót cho Dung Từ một chén trà, hỏi: “Dạo này em sống thế nào?”
Dung Từ ôm chén trà, cụp mắt cười nhạt đáp: “Cũng tốt ạ, chỉ là... em chuẩn bị ly hôn rồi.”
Úc Mặc Huân không ngờ lại nghe được câu trả lời như vậy, anh khựng lại một chút:
“Xin lỗi em.”
“Không sao đâu ạ.”
“Vậy tiếp theo em có dự định gì không? Có muốn quay lại công ty không?”
“Em cũng có ý định đó, chỉ là...”
Úc Mặc Huân không biết cô đang lo lắng điều gì nhưng anh nói với cô rất chân thành:
“Tiểu Từ, công ty cần em, công ty cũng có phần của em, anh hy vọng em có thể quay lại chủ trì đại cục.”
“Em, em...”
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Úc Mặc Huân, Dung Từ có nỗi khổ khó nói.
Không phải cô không muốn. Mà là lĩnh vực AI hiện nay phát triển quá nhanh.
Cô đã rời xa ngành sáu năm rồi, e rằng bây giờ quay lại sẽ không theo kịp thời đại, chứ đừng nói đến chuyện dẫn dắt mọi người đi đầu ngành như năm xưa.