Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi
Chương 43: Người ấy không về
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Úc Mặc Huân bàng hoàng: “Lại... lại là chuyện trùng hợp như thế sao?”
Phong Đình Thâm gật đầu: “Quả thật là trùng hợp.”
Úc Mặc Huân nói: “Bên tôi có nhiều người, hay là anh đi trước, bọn tôi đợi chuyến sau vậy.”
“Ừ, hẹn gặp lại.”
“Hẹn gặp lại.”
Cửa thang máy đóng lại, nhóm Dung Từ và Úc Mặc Huân đành phải đợi chuyến sau.
Một lúc sau, khi bước vào thang máy, điện thoại của Dung Từ đột nhiên reo.
Đó là cuộc gọi của Phong Cảnh Tâm.
Dung Từ chào mọi người rồi nhận máy: “A lô.”
“Mẹ ơi, mẹ tan việc chưa? Bao giờ mẹ về?”
Từ khi Dung Từ bị thương ở chân, ngày nào Phong Cảnh Tâm cũng gọi điện hỏi thăm cô. Biết chân cô đã khỏi, tối qua cô bé còn hỏi cô bao giờ mới về nhà.
Mấy hôm nay Dung Từ bận công việc, tối qua cô không hứa sẽ về với con gái.
Nghe Phong Cảnh Tâm hỏi vậy, cô đáp: “Mẹ vừa xong việc, lát nữa sẽ về.”
Khi cúp máy, thang máy cũng vừa tới tầng trệt.
Giám đốc Toàn tò mò hỏi: “Cô Dung đã có con rồi?”
Dung Từ: “Dạ.”
“Thế à... Nhìn không ra chút nào.”
Ông ta còn tưởng Dung Từ và Úc Mặc Huân là một cặp.
Dù quan hệ giữa họ có vẻ tốt, nhưng Úc Mặc Huân lại chăm sóc cô rất chu đáo.
Tổng giám đốc Kim cũng khá ngạc nhiên, bởi Dung Từ trông rất trẻ, hoàn toàn không giống người đã sinh con.
Ông hỏi xã giao: “Chồng cô cũng làm trong ngành này à?”
Dung Từ sững người, đáp: “Coi như vậy đi.”
Giám đốc Toàn từng trao đổi vấn đề kỹ thuật với Dung Từ, biết năng lực của cô rất giỏi. Ông định hỏi tên chồng cô nhưng thấy vẻ mặt lạnh nhạt của Dung Từ, biết cô không muốn nói nên thôi.
Úc Mặc Huân muốn nói cho họ biết rằng người chồng mà Dung Từ nhắc đến không ai khác chính là sếp của họ - Phong Đình Thâm.
Nhưng Dung Từ sắp ly hôn với anh ta rồi, sắp tới họ vẫn phải tiếp xúc với giám đốc Toàn và người khác, nếu tiết lộ, e rằng sẽ khiến họ không biết đối xử với cô như thế nào.
Hơn nữa, biết thân phận của Dung Từ, không loại trừ khả năng có kẻ vì muốn lấy lòng Lâm Vu mà cố tình gây khó dễ cho cô.
Để tránh rắc rối không cần thiết, Úc Mặc Huân cuối cùng vẫn không nói gì.
Rời khỏi Tấn Độ, Dung Từ và Úc Mặc Huân lên xe, mỗi người về nhà.
Khi Dung Từ lái xe về biệt thự, Phong Cảnh Tâm đã chờ sẵn dưới lầu. Thấy cô về, cô bé chạy tới: “Mẹ!”
“Ừ.” Dung Từ xoa đầu con gái, định hỏi con có đói không thì Phong Cảnh Tâm đã nhìn xuống chân cô: “Mẹ, chân mẹ khỏi hẳn chưa ạ?”
Dung Từ: “Ừ, khỏi rồi.”
“Chỗ bị thương trước đây là chỗ nào? Cho con xem với?”
“Không cần đâu, mẹ khỏi rồi mà.”
“Không chịu, cho con xem đi mà.”
Dung Từ đành cởi giày bông ra, chỉ vào chỗ mắt cá chân bị thương trước đây.
Phong Cảnh Tâm ngồi xổm xuống quan sát: “Không thấy vết thương đâu cả...”
“Hết sưng thì đương nhiên không nhìn thấy nữa.”
“Dạ...” Rồi cô bé nói tiếp: “Mẹ mới khỏi, không được đứng lâu, con bảo người dọn cơm rồi, mình ăn cơm thôi mẹ.”
Dung Từ: “Ừ.”
Phong Cảnh Tâm vui vẻ nắm tay cô đi vào phòng ăn.
Trên bàn chỉ bày hai bộ bát đũa. Chỗ ngồi của Phong Đình Thâm trống trơn.
Thấy ánh mắt của cô, Phong Cảnh Tâm nói: “Ba có việc bận, tối nay không về ăn cơm, mẹ ăn với con là được rồi.”
Nhớ lại lúc gặp Phong Đình Thâm và Lâm Vu trong thang máy, Dung Từ thầm nghĩ, việc bận của anh ta chắc là đi ăn cơm với Lâm Vu chứ gì?
Cô không nói ra suy nghĩ ấy.
Cô vừa ăn vừa trò chuyện với Phong Cảnh Tâm.
Có lẽ do dạo gần đây cô cho Phong Cảnh Tâm đủ tự do nên thời gian này con bé trở nên thân thiết với cô hơn trước, không còn tỏ ra mất kiên nhẫn như trước nữa.
Vì vậy, sau bữa cơm, Phong Cảnh Tâm lại nhờ cô tắm gội, sấy tóc.
Dung Từ đều đồng ý.
Phong Cảnh Tâm lại nhờ cô sáng mai đưa đi học.
Dung Từ cũng đồng ý.
Từ hôm ở sơn trang suối nước nóng, cô và Phong Cảnh Tâm đã mười ngày không gặp mặt chính thức.
Vì vậy, tối đó, cô ở lại biệt thự.
Nhưng cô không về phòng ngủ chính.
Cô định ngủ cùng Phong Cảnh Tâm.
Lần trước, cô đến ngủ cùng là vì con bé ốm.
Lần này con bé không ốm, cũng không nói muốn cô ngủ cùng...
Thấy Dung Từ tắm rửa trong phòng mình rồi định ngủ ở đây, Phong Cảnh Tâm hơi thắc mắc tại sao cô không về phòng ngủ của ba mẹ.
Tuy nhiên, cô bé lại rất thích ngủ cùng Dung Từ, bởi người cô thơm tho, ôm rất thích.
Thế nên cô bé không hỏi.
Nhưng, có cô ở đây, lát nữa cô bé chúc ngủ ngon dì Vu Vu phải cẩn thận kẻo mẹ phát hiện thì không hay.
Đêm đó, khi Dung Từ đi ngủ đã hơn mười một giờ.
Nhưng Phong Đình Thâm vẫn chưa về.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, cô mới biết đêm qua anh không về nhà.
Lần cuối gặp anh trong thang máy, anh đi cùng Lâm Vu.
Chắc đêm qua anh ở cùng cô ta...
Dung Từ thu hồi suy nghĩ, đưa Phong Cảnh Tâm đến trường rồi về Trường Mặc làm việc.
Tâm trí của Phong Cảnh Tâm rõ ràng vẫn đặt ở chỗ Lâm Vu. Sự cần thiết của cô bé đối với cô chỉ là nhất thời.
Ví dụ như lâu không gặp, hoặc khi Phong Đình Thâm và người khác đều không có nhà, cô bé thấy chán mới nhớ đến cô.
Nếu không, Phong Cảnh Tâm chẳng cần đến cô.
Chẳng thế mà sau khi biết chân cô đã khỏi hẳn, cô bé cũng không gọi điện hỏi thăm mỗi ngày như trước, càng không hỏi tại sao cô không về nhà.
Còn Phong Đình Thâm thì khỏi phải nói.
Anh chưa bao giờ quan tâm cô đi đâu về đâu.
Gần đây, Trường Mặc ký được hai hợp đồng, thu nhập khá nên thứ Sáu tuần này, công ty tổ chức buổi team building.
Địa điểm do nhân viên bàn bạc quyết định.
Cuối cùng, mọi người thống nhất đi tắm suối nước nóng.
Nghe tin, Dung Từ sững sờ, cười gượng.
Úc Mặc Huân hỏi: “Sao thế? Không muốn đi tắm suối nước nóng à?”
“Không phải.”
Chỉ là nhớ lại chuyện hai tuần trước, khi đi tắm suối nước nóng, cô bị cha con Phong Đình Thâm bỏ lại, cuối cùng chỉ còn mình cô ở lại sơn trang.
Giờ nhớ lại cứ như mới xảy ra hôm qua.
Nhưng thực tế đã trôi qua gần nửa tháng rồi.
Thời gian trôi thật nhanh.
Tuy không muốn đi lắm nhưng đây là buổi team building đầu tiên cô trở lại công ty sau khi quay về, vắng mặt cũng không hay nên cô vẫn đi cùng mọi người.
Sơn trang suối nước nóng lần trước là tư dinh của nhà họ Phong.
Lần này công ty đi là một khách sạn nghỉ dưỡng suối nước nóng, rất rộng lớn, có đầy đủ dịch vụ giải trí.
Thay áo choàng tắm xong, Dung Từ đi đến bể nước nóng.
Công ty cô ít nhân viên nữ, khi cô đến thì người khác vẫn chưa tới. Dung Từ ngồi xuống bể dành cho nữ, vừa ngâm mình chưa được một phút đã thấy một bé gái trạc tuổi Phong Cảnh Tâm ngồi xổm bên cạnh bể, tò mò vươn tay nghịch nước.
Bể nước nóng bên này sâu khoảng một mét hai.
Đứa bé kia trông chưa cao đến một mét hai.
Dung Từ sợ bé ngã xuống sẽ xảy ra chuyện, vừa đứng dậy thì nghe thấy tiếng “ùm” một cái.
Cô bé kia thực sự bị ngã xuống bể.
Dung Từ đứng dậy, rảo bước tới, vớt cô bé lên ôm vào lòng.
Cô bé ôm cổ cô, vừa khóc vừa ho sù sụ, mặt đỏ bừng.
Dung Từ vỗ nhẹ lưng cô bé, vừa an ủi, hỏi thông tin người nhà, vừa đưa cô bé đi tìm nhân viên phục vụ.
Vừa bước ra khỏi cửa, cô nhìn thấy Hạ Trường Bách ở cách đó không xa.
Dung Từ chưa kịp phản ứng thì cô bé trong lòng cô đã khóc lóc vươn tay về phía Hạ Trường Bách: “Cậu... cậu ơi...”