53. Chương 53: Cảm giác như đang mặc áo sơ mi của người yêu

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi

Chương 53: Cảm giác như đang mặc áo sơ mi của người yêu

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dung Từ: "..."
Cô hơi bối rối, nhưng cũng không đến nỗi quá lúng túng. Dù sao thì, họ cũng đã là vợ chồng, những việc cần làm, mấy năm trước đã từng làm không biết bao nhiêu lần.
Dù những năm sau khi kết hôn, cô vẫn luôn mong Phong Đình Thâm sẽ yêu mình,
nhưng cô chưa bao giờ cố tình quyến rũ anh.
Không phải vì không nghĩ tới, mà bởi cô cảm thấy làm vậy cũng vô ích, nên chẳng cần thiết phải thực hiện.
Vì thế, đồ ngủ cô mặc ở nhà thường là những bộ rộng rãi, kín đáo.
Chiếc áo đang mặc trên người cũng thuộc kiểu dáng thùng thình, dài đến giữa đùi, dù không mặc quần cũng không đến nỗi hở hang.
Cô nghĩ mình hoàn toàn không có ý định gợi cảm với anh.
Nhưng để tránh anh hiểu lầm, cô vẫn giải thích: "Em chỉ quên mang quần thôi..."
Dung Từ cho rằng áo rộng, vạt dài, dù không mặc quần thì cũng chẳng sao.
Cô không ngờ thân hình mình quá đẹp, dáng người cân đối, đường cong mềm mại quyến rũ. Chiếc áo trước ngắn sau dài lại càng làm nổi bật đôi chân dài trắng ngần như ngọc, vùng tam giác mờ ảo ẩn hiện...
Thêm vào đó, cô vừa tắm xong, gương mặt ửng hồng, làn da toàn thân trắng sáng, toát lên vẻ thanh khiết, tinh khôi lạ thường.
Vì thế, bộ đồ ngủ ấy lại tạo cảm giác giống như cô đang mặc áo sơ mi của người yêu.
Còn gợi cảm hơn cả việc mặc đồ ngủ gợi tình.
Phong Đình Thâm nghe xong, liếc cô thêm hai lần rồi dời mắt, giọng nhạt như không: "Ừ."
Thấy anh không hiểu lầm, Dung Từ thở phào nhẹ nhõm, không nói thêm gì, quay người bước vào phòng thay đồ.
Khi cô mặc quần áo chỉnh tề bước ra, Phong Đình Thâm vẫn còn ở trong phòng.
Dung Từ hiểu rõ giữa hai người chẳng có gì để nói, liếc nhìn anh một cái rồi lướt qua, ngồi xuống bàn trang điểm bắt đầu chăm sóc da.
Phong Đình Thâm đứng dậy, vào phòng thay đồ lấy đồ rồi bước vào phòng tắm.
Đã khuya, Dung Từ dưỡng da xong liền lên giường nghỉ ngơi.
Lần trước ở nhà cũ, ngủ chung giường với Phong Đình Thâm, lòng cô bình yên như nước, nằm xuống là ngủ ngay.
Lần này, có lẽ vì anh vừa đồng ý giúp cô nên tâm trạng cô phức tạp, nằm trên giường lâu mà vẫn không tài nào ngủ được.
Chẳng bao lâu sau, Phong Đình Thâm tắm xong, bước ra từ phòng tắm.
Một lát, anh tắt đèn, nằm xuống phía bên kia giường.
Dung Từ không mở mắt, nhưng vẫn cảm nhận được khoảng cách giữa hai người.
Phong Đình Thâm không có ý định nói chuyện với cô.
Cả căn phòng chìm vào im lặng.
Rất lâu sau, ý thức Dung Từ dần mơ hồ, chẳng biết từ lúc nào đã chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau.
Dung Từ tỉnh dậy, trên giường chỉ còn mỗi cô.
Vệ sinh cá nhân xong, thay đồ rồi xuống lầu thì bà cụ đã dậy.
Thấy cô, bà cụ định nói gì đó thì Phong Đình Thâm từ ngoài bước vào.
Anh mặc đồ thể thao màu xám, tóc hơi ướt mồ hôi, dường như vừa chạy bộ xong.
Anh nhìn bà cụ, lễ phép: "Cháu chào bà, buổi sáng tốt lành."
Bà cụ liếc nhìn hai người, mặt mày hằn nét không vui: "Hai... hai đứa dậy sớm thế làm gì?"
Dung Từ nghe vậy thấy lạ.
Hai người ngủ sớm dậy sớm, đâu phải chuyện xấu?
Sao bà cụ lại...
Đang thắc mắc, thì nghe Phong Đình Thâm lạnh lùng nói: "Cháu từng học dược lý, canh bà nấu chẳng tác dụng gì với cháu cả."
Nói xong, anh quay người lên lầu.
Dung Từ ngẩn người, hai giây sau mới hiểu ra: tối qua, bà cụ đã bỏ thuốc vào canh của họ...
Và còn là loại thuốc đặc biệt đó.
Nhưng Phong Đình Thâm am hiểu dược lý nên phát hiện ra. Hình như tối qua anh chẳng đụng đến bát canh ấy.
Dung Từ không ngờ bà cụ lại làm vậy.
Cô nhíu mày, chưa kịp lên tiếng thì bà cụ đã thở dài đầy thất vọng:
"Đôi khi cháu trai hiểu biết nhiều quá cũng không phải chuyện tốt. Haizz, bà còn mong có thêm đứa chắt trai nữa. Tiểu Từ à, cháu rảnh thì cố gắng cùng Đình Thâm nỗ lực thêm chút nhé, biết chưa?"
Dung Từ: "..."
Cô không biết phải nói gì.
Dù tối qua Phong Đình Thâm đã đồng ý giúp cô, nhưng cô rõ ràng giữa cô và anh đã không còn cơ hội nào để quay lại.
Nếu tối qua hai người thực sự xảy ra chuyện, đó mới là điều tồi tệ nhất.
Huống chi là chuyện có thêm đứa con.
Đang suy nghĩ, thì Phong Cảnh Tâm cũng xuống lầu.
Nhìn thấy con bé, nhớ đến sự ngưỡng mộ và yêu thích cuồng nhiệt của con bé dành cho Lâm Vu, sắc mặt Dung Từ lập tức tối sầm.
Ăn sáng xong, Phong Đình Thâm vẫn tự động ngồi xuống cạnh cô.
Nhưng cả hai đều im lặng, chẳng ai chủ động nói chuyện.
Hôm qua Dung Từ đưa Phong Cảnh Tâm đi học, hôm nay con bé lại đòi Phong Đình Thâm đưa đi.
Phong Đình Thâm gật đầu: "Biết rồi."
Bà cụ nhìn Dung Từ, nói: "Vậy Đình Thâm đưa cả Tiểu Từ đi luôn đi, dù sao cũng cùng một..."
Dung Từ lập tức ngắt lời: "Không cần đâu bà nội, anh ấy hay phải đi tiếp khách, ít khi ở công ty. Cháu không có xe, đi lại cũng bất tiện."
Bà cụ không chịu: "Nó đi tiếp khách thì kệ nó, cháu tan làm mà không có xe về thì gọi tài xế đến đón trước là được chứ gì?"
Không đợi cô phản đối, bà cụ dứt khoát kết luận: "Cứ quyết định vậy đi."
Dung Từ: "..."
Cô liếc nhìn Phong Đình Thâm.
Anh im lặng, không nói gì.
Nghĩa là đồng ý.
Ăn sáng xong, Dung Từ đành phải cùng Phong Cảnh Tâm lên xe của Phong Đình Thâm.
Phong Cảnh Tâm lên xe rất tự nhiên.
Hôm nay được cả ba và mẹ đưa đi học, con bé đặc biệt vui vẻ.
Còn Dung Từ, cô thậm chí không nhớ nổi lần cuối cùng mình ngồi xe Phong Đình Thâm là khi nào.
Phong Cảnh Tâm vừa lên xe, Dung Từ định bước theo thì Phong Đình Thâm đột ngột nói: "Cô ngồi bên kia."
Chân Dung Từ khựng lại, có chút xấu hổ, nhưng vẫn đi vòng sang bên kia, đợi tài xế mở cửa rồi mới lên xe.
Giữa cô và Phong Đình Thâm là Phong Cảnh Tâm.
Phong Đình Thâm dường như có việc, đang cầm điện thoại nhắn tin.
Dung Từ nhìn thẳng ra phía trước. Trái lại, Phong Cảnh Tâm rúc vào lòng ba, thò đầu ra xem điện thoại của anh: "A, là dì Vu Vu."
Mắt Phong Đình Thâm vẫn dán vào màn hình, ậm một tiếng như câu trả lời cho con gái.
Có lẽ nhận ra Dung Từ vẫn ở đó, Phong Cảnh Tâm liếc cô hai lần, rồi tiếp tục dán mắt vào điện thoại của ba, nhưng không còn nói to nội dung tin nhắn giữa hai người nữa.
Một lúc sau, có lẽ thấy chán, Phong Cảnh Tâm chui ra khỏi lòng ba, tự động mở ngăn chứa đồ trên xe.
Dung Từ thực sự không cố ý nhìn.
Nhưng vô tình, khóe mắt cô lướt qua bên trong ngăn chứa.
Ở đó có son môi, một chiếc túi xách nhỏ dành cho nữ, và cả chiếc ba lô nhỏ mà Phong Cảnh Tâm từng dùng...
Không cần suy nghĩ cũng biết son môi và túi xách là của Lâm Vu.
Thấy cảnh này, Dung Từ cuối cùng cũng hiểu vì sao lúc lên xe, Phong Đình Thâm không cho cô ngồi bên cạnh anh.
Bởi vì vị trí đó, vốn dĩ là chỗ ngồi quen thuộc của Lâm Vu.
Anh không cho cô ngồi.