85. Chương 85: Cắm trại đông

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 85 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Rời khỏi Tấn Độ, bước lên xe, Úc Mặc Huân vẫn còn bực bội chưa dứt.
Như chợt nhớ ra điều gì, anh hỏi Dung Từ: “À đúng rồi, cô gái mặc đồ công sở đứng sau Lâm Vu là ai vậy? Anh thấy cô ta nhìn em với ánh mắt chẳng mấy tốt đẹp, em có quen không?”
Dung Từ đáp: “Là em họ của Lâm Vu.”
Úc Mặc Huân: “...”
“Phong Đình Thâm đưa Lâm Vu vào Tấn Độ thì thôi đi, giờ còn nhận cả người nhà cô ta vào làm việc? Cứ thế này, Tấn Độ đổi sang họ Lâm cũng chẳng có gì lạ.”
Dung Từ cũng nghĩ giống vậy.
Cô gật đầu: “Vâng.”
Với tình cảm Phong Đình Thâm dành cho Lâm Vu, dù anh có trao cả Tấn Độ cho cô ta, cô cũng không lấy làm ngạc nhiên.
Việc nhận người nhà họ Tôn vào làm ở Tấn Độ thì có đáng là gì?
Úc Mặc Huân cảm thấy không nên nói thêm nữa, càng nói càng tức.
Tối hôm đó, vì phải cùng Úc Mặc Huân sửa lại động cơ xe của công ty Phong Đình Thâm, Dung Từ và anh về nhà rất muộn.
Trên đường về, tuyết bắt đầu rơi.
Về đến nhà, Dung Từ vừa định đi tắm thì điện thoại reo.
Là Phong Đình Thâm gọi.
Cô không nghe máy, cầm quần áo bước thẳng vào phòng tắm.
Tắm xong, cô mở điện thoại, thấy Phong Đình Thâm đã gọi hai cuộc. Vì không liên lạc được, anh nhắn tin báo rằng ngày mai Phong Cảnh Tâm có buổi họp phụ huynh.
Dung Từ đọc xong, chỉ trả lời ngắn gọn: “Mai tôi bận.”
Rồi cô đặt điện thoại xuống, không để tâm nữa.
Bên kia, Phong Đình Thâm đang bận việc, Phong Cảnh Tâm cầm điện thoại của ba chơi, thấy tin nhắn của Dung Từ liền reo lên vui sướng:
“Ba ơi, mẹ nói mai mẹ bận, vậy con có thể nhờ dì Vu Vu đi họp phụ huynh thay được không ạ?”
Phong Đình Thâm không ngẩng đầu: “Ừ.”
“Yeah, tuyệt quá!”
Phong Cảnh Tâm nhảy phắt khỏi ghế sofa, vui mừng khua tay múa chân.
Phong Đình Thâm lại nói: “Mai ba cũng đi.”
Phong Cảnh Tâm cười: “Con biết rồi ạ, dì Vu Vu đi thì sao ba lại không đi được chứ?”
Sáng hôm sau.
Dung Từ đến Trường Mặc làm việc. Đang trao đổi với Tô Vũ Tuyền thì điện thoại rung.
Là tin nhắn của giáo viên chủ nhiệm Phong Cảnh Tâm: “Mẹ Phong Cảnh Tâm ơi, hôm nay chị không đến dự họp phụ huynh của em Cảnh Tâm sao ạ?”
Dung Từ đọc xong, trả lời: “Tôi có việc bận nên không đến được.”
Một lúc sau, cô nhận thêm tin nhắn khác từ cô giáo: “Hôm nay người đến họp phụ huynh cho Phong Cảnh Tâm là ba của em ấy và một người phụ nữ khác…”
Cô giáo còn gửi kèm một bức ảnh.
Trong ảnh, Phong Đình Thâm và Lâm Vu ngồi cạnh nhau. Phong Cảnh Tâm ngồi bên cạnh Lâm Vu, thân mật ôm lấy tay cô ta.
Dung Từ không ngạc nhiên khi thấy Phong Đình Thâm và Lâm Vu cùng đi họp phụ huynh.
Dù sao thì Phong Cảnh Tâm cũng mong cô không đi để Lâm Vu thay thế.
Lâm Vu đã đi, Phong Đình Thâm sao nỡ để cô ta đi một mình?
Thấy giáo viên chủ nhiệm lo lắng thay mình, Dung Từ nhắn lại: “Tôi biết rồi, không sao đâu ạ. Cảm ơn cô Dương.”
Đặt điện thoại xuống, cô tiếp tục làm việc.
Những lúc bận rộn, thời gian trôi nhanh hơn hẳn.
Chớp mắt đã đến thứ Sáu.
Sáng sớm, Dung Từ vừa tỉnh dậy thì Hạ Trường Bách gọi điện, nói Đan Đan muốn đi cắm trại.
Dung Từ ngập ngừng: “Loại cắm trại qua đêm ấy hả?”
“Ừ.” Hạ Trường Bách đáp: “Cô yên tâm, tôi sẽ bố trí người bảo vệ an toàn, túi ngủ, lều trại, máy sưởi đều chuẩn bị đầy đủ. Cô chỉ cần đến là được.”
“Được.”
Sáng thứ Bảy, Dung Từ về nhà họ Dung ăn cơm, hỏi thăm tình hình dự án mới của Dung Trường Thịnh.
Thấy mọi việc ổn thỏa, cô mới yên tâm.
Gần hai giờ chiều, cô lái xe ra khỏi thành phố, đến địa điểm cắm trại.
Khi cô đến, Hạ Trường Bách và Đan Đan cũng vừa tới nơi.
Người của Hạ Trường Bách đang dựng lều, nhóm lò nướng.
Mấy hôm nay tuyết rơi liên tục, núi non phủ trắng xóa.
Thấy Dung Từ, Đan Đan chạy tới nắm tay cô, rủ đi đắp người tuyết.
Trước đây, cô thường đắp người tuyết cùng Phong Cảnh Tâm.
Việc này với Dung Từ không có gì khó.
Chẳng bao lâu, hai cô cháu đã hoàn thành một người tuyết nhỏ.
Đan Đan còn chuẩn bị sẵn khăn quàng cổ cho người tuyết, đắp xong liền chạy đi nhờ người giúp việc tìm thêm khăn và cà rốt.
Hạ Trường Bách bước tới chỗ Dung Từ.
Dung Từ thấy anh, không nói gì.
Hạ Trường Bách ngồi xổm xuống bên cạnh, hỏi: “Cô đi làm ở Trường Mặc rồi à?”
Dung Từ vẫn chỉnh sửa người tuyết, không ngẩng đầu: “Ừ.”
Nhớ lại thái độ lạnh lùng, dửng dưng của cô trước Phong Đình Thâm và Lâm Vu hôm ở Tấn Độ, anh hỏi: “Đã được bao lâu rồi?”
Dung Từ: “Cũng một thời gian rồi.”
Hạ Trường Bách muốn biết rõ hơn, nhưng thấy cô rõ ràng không muốn nói, anh chuyển sang chủ đề khác: “Tổng cộng năm lần rồi.”
Dung Từ khựng lại, hiểu ngay anh ám chỉ lần thứ năm cô đi chơi cùng Đan Đan.
Cô đáp: “Tôi biết rồi.”
Đan Đan cầm hai chiếc khăn quàng cổ chạy tới, nói muốn đắp thêm một người tuyết lớn, để một lớn một nhỏ đứng cạnh nhau, giống như cô bé và Dung Từ. Rồi cô sai bảo Hạ Trường Bách phụ một tay.
Hạ Trường Bách lặng lẽ làm theo.
Đắp xong người tuyết lớn, Đan Đan còn bắt Hạ Trường Bách chụp ảnh cho mình và Dung Từ.
Hạ Trường Bách cầm điện thoại, nhìn nụ cười của Dung Từ qua màn hình, chụp liền mấy tấm.
Thời gian vui vẻ trôi qua nhanh chóng. Chụp ảnh xong thì trời cũng tối dần, lò nướng bên kia đã dậy mùi hải sản nướng, trong lều cũng bật đèn sáng ấm áp.
Hạ Trường Bách hỏi: “Ăn hải sản không?”
Dung Từ: “Ừ.”
Anh đưa cho cô vài xiên.
Người đi cắm trại đông, lều trại dựng sát nhau, không khí náo nhiệt. Nghe nói lát nữa sẽ có tiệc lửa trại.
Hạ Trường Bách hỏi: “Muốn tham gia không?”
“Tôi cũng được.”
Hạ Trường Bách định nói gì thì điện thoại bỗng reo.
Là Kỳ Dục Minh gọi.
Anh đi ra chỗ vắng nghe máy.
Kỳ Dục Minh: “Tối nay đi uống rượu không?”
“Không đi, mấy cậu đi đi.”
“Sao cậu thế...”
Đúng lúc đó, Đan Đan chạy tới, tay cầm xiên cánh gà nướng: “Cậu ơi, ăn cánh gà nướng này!”
Hạ Trường Bách cúi xuống nhận.
Kỳ Dục Minh nghe thấy: “Cậu đang ăn đồ nướng à? Ở đâu vậy?”
“Bên ngoài.” Hạ Trường Bách nhạt giọng: “Đi cắm trại.”
“Cháy! Mấy hôm nay tuyết dày, cắm trại, ném tuyết, đốt lửa trại – đỉnh cao luôn! Sao tớ không nghĩ ra nhỉ!”
Nói rồi, anh ta chợt nhớ: “Khoan đã, cậu đi cắm trại mà không rủ bọn tớ à?!”
Hạ Trường Bách nhạt giọng: “Lần sau nhất định rủ.”
“Khoan đã, dì của Đan Đan cũng ở đó đúng không? Các cậu đang ở đâu? Tớ qua liền! Không, tớ gọi cả Đình Thâm đi cùng, tụi tớ tới luôn...”
Hạ Trường Bách cắt ngang: “Tắt máy đây.”
Không đợi Kỳ Dục Minh nói hết, anh đã gác máy.