Chương 16: Thềm cao tiêu điều, phù dung bay trước mặt

Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai

Chương 16: Thềm cao tiêu điều, phù dung bay trước mặt

Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lư Cẩn Du và Diệp Lẫm tạm ở lại Mân Sơn Hương để lo liệu chi phí trị thủy. Đoạn Hành Chi chia năm phần binh lực để hỗ trợ họ trấn giữ, giám sát việc điều động thuế ruộng, còn bản thân dẫn theo một nửa quân cận vệ hộ tống Thái tử.
Ba chiến hạm uy phong lẫm liệt vây quanh thuyền của Bùi Việt, còn ở những nơi mắt thường không thấy trên bờ sông, kỵ binh vẫn phi nhanh dọc đường bám theo.
“Úy tướng quân, thuộc hạ có một việc…” – Đoạn Hành Chi đứng trên boong thuyền, đối diện với Úy Sở Lăng đang không vui, không khỏi có chút sợ hãi.
“Nói đi.” – Nàng vẫn chưa nguôi giận, đôi mắt tựa sao trời đang tỏa ra khí lạnh khiến người ta rợn gáy.
“Tàn đảng Mặc thị chuẩn bị kỹ lưỡng, chỉ sợ sẽ bày thiên la địa võng vào đêm Trung Thu. Tướng quân chi bằng khuyên nhủ điện hạ…” – Thấy ánh mắt Úy Sở Lăng càng lúc càng lạnh, Đoạn Hành Chi suýt cắn vào lưỡi.
Chỉ thấy gương mặt như Ngọc Diện La Sát kia hít sâu một hơi: “Đoạn thống lĩnh nói có lý. Ta đi khuyên ngay.” – Nói rồi, nàng quay người, bước đi nhanh như gió.
Một lát sau, Đoạn Hành Chi mới khe khẽ nói với Thập Nhất đứng cạnh: “Thế tử nhà ngươi khí thế kinh người lại khó đoán, khổ cho đám hầu cận các ngươi quá.”
Thập Nhất bật cười ha hả: “Thống lĩnh nói quá lời rồi. Thế tử không phải đối với ai cũng như vậy đâu.”
Đoạn Hành Chi hơi sững người, rồi cười khổ, có chút chua xót: “Hừ.”
Lúc này, mặt sông Lam đẹp rực rỡ như tiên nữ dệt gấm.
Ánh vàng rực rỡ tràn qua mạn thuyền, đậu lên tóc và lông mi Bùi Việt, nhuộm lên đường nét gương mặt chàng một vầng hào quang hoàn mỹ không tì vết. Con ngươi đen như mực ẩn trong bóng tối, ánh nhìn rơi xuống quyển sách trong tay; trang giấy hơi lún xuống, đầu ngón tay trắng như tuyết thoáng hiện sắc tím nhạt.
Trái tim vốn hơi bất an của nàng như bị kim châm mạnh một nhát, chợt co rút rồi nặng trĩu xuống; vị đau lan rộng từng vòng. Úy Sở Lăng nỗ lực khiến giọng mình nghe bình thản: “Tâm mạch bị phong bế, máu lưu thông chậm lại, người sẽ sợ lạnh hơn bình thường, nên khoác thêm áo thì tốt hơn.”
“Được.” – Bùi Việt ngẩng lên nhìn nàng, trong mắt một vẻ ôn hòa.
Úy Sở Lăng mím môi, cúi người nhặt lấy chiếc áo choàng chàng vừa cởi, khoác lên cho chàng. Động tác thắt dây quen thuộc và tự nhiên, vẻ mặt nghiêm chỉnh như đang buộc chặt một gói hành lý.
Khoảnh khắc ngón tay rời khỏi lớp áo, dây thần kinh căng chặt trong lòng nàng mới dần giãn ra. Nàng ngồi đối diện Bùi Việt, vào thẳng vấn đề: “Điện hạ, thần xin mạo phạm. Nay người không còn khả năng tự bảo vệ mình, đêm Trung Thu để thần cải trang thay người sẽ thỏa đáng hơn.”
Nghe vậy, Bùi Việt không nhịn được bật cười nhẹ: “Mộng An, khẩu khí này của ngươi sao giống Đoạn Hành Chi đến vậy?” – Tiếng cười của chàng sảng khoái, dễ nghe mà không quá phóng túng, còn mang theo sự khắc chế, âm cuối nhẹ nhàng trầm lắng xuống.
“Sao có thể?! Làm gì có chuyện đó?!” – Mặt Úy Sở Lăng đỏ lên, không rõ là bị chọc tức bao nhiêu phần.
Bùi Việt vẫn cười, đáy mắt trong trẻo, sáng rỡ: “Ngươi nói thỏa đáng chính là thỏa đáng.”
Nhưng Úy Sở Lăng lại mơ hồ thấy trong ánh mắt ấy ẩn chứa một nỗi ưu thương mỏng manh. Nàng bất giác nhớ đến đêm mưa lần đầu gặp chàng, những chiếc đèn cung nhân cầm trong tay chao động, bóng dáng rực rỡ phản chiếu loang loáng trên vũng nước; nhìn kỹ mới thấy trong cái vẻ huy hoàng xót xa ấy, thứ đang cháy thật ra chỉ là ngọn đèn bé nhỏ dùng để soi sáng con người mà thôi.
“Điện hạ, để tránh tâm mạch bị tắc nghẽn, khí huyết cần phải âm thầm vận hành tuần hoàn, khiến cơ thể hoạt động như bình thường. Thần sẽ dạy người Trường Mệnh Quyết.”
Thuyền rời khỏi Thương Quận, neo lại ở bến đò huyện Dương Vọng thuộc quận Thiên Thanh, khẽ lay động trên mặt nước.
Suốt trăm năm qua của người dân nơi đây, chưa ai từng nghĩ rằng một ngày nào đó sông Lam có thể cạn khô. Bởi từ xưa đến nay nó chưa từng khô cạn, dù đôi khi nước cạn, có khi lũ lụt, nhưng chưa bao giờ ngừng chảy.
Dân chúng cũng vậy, dẫu chịu đủ cực khổ, vẫn cố gắng sống sót.
Tại đây có rất nhiều người dân do ăn uống ô uế mà mắc bệnh lỵ cấp tính. Thuốc chữa bệnh gần như bị cướp sạch chỉ trong một ngày. Các hiệu thuốc bản địa thừa cơ trục lợi, liên kết với các hiệu thuốc tại phố, nâng giá, ôm hàng đầu cơ tích trữ, lại còn bài xích, đe dọa những thương nhân lương thiện, ép họ tiếp tay làm điều xấu. Hoàn toàn không để mắt đến việc quan phủ nhiều lần can thiệp, ngang ngược vô pháp.
Bùi Việt nghiêm trị bảy tên cường hào trong số đó, cũng viết thư khiển trách thế lực đứng sau, đồng thời trình lên triều đình danh sách những quan viên liêm chính dám hành động.
“Người chống lưng cho bọn họ lại chính là phò mã đương triều, Hàn Lâm học sĩ Trình Tri Luật?!” – Úy Sở Lăng nhìn bức thư khiển trách, không khỏi ngạc nhiên: “Nhưng ta nghe nói người này rất có khí phách. Hơn nữa, công chúa Minh Hoa giỏi việc kiếm tiền, làm ăn quang minh chính đại, một lòng hộ quốc an dân, sao có thể dung túng phò mã làm chuyện như vậy?”
Phong ấp của công chúa Minh Hoa là quận Tây Lộc thuộc phủ Túc Ninh châu, giáp ranh với Mạc Lương châu, bên cạnh Úy Quận vương phủ ở quận Tĩnh Ninh. Công chúa muốn biến Tây Lộc thành hậu phương vững mạnh chuyên hỗ trợ quân nhu thời chiến, thường cùng phụ vương bàn luận việc đổi mới, nên vẫn qua lại với Úy Quận vương phủ. Úy Sở Lăng từng mấy lần chạm mặt công chúa, ấn tượng rất tốt.
Bùi Việt lắc đầu: “Trình Tri Luật là bậc quân tử, không đời nào làm chuyện đầu cơ trục lợi, hại nước hại dân. Nhưng hắn vốn xuất thân từ quê Dương Vọng, là người cùng tông tộc với đám người phạm tội. Nếu có kẻ cố ý bày mưu hãm hại, Trình Tri Luật sẽ chịu oan khuất không thể gột rửa, phủ công chúa cũng sẽ bị liên lụy. Với tính tình ngoài mềm trong cứng của Bùi Lâm, nàng ấy tuyệt đối không bỏ qua.”
“Vậy lá thư này, bề ngoài là trách phạt, kỳ thực là nhắc nhở sao? Nhưng chẳng lẽ công chúa và phò mã cũng có kẻ đối đầu trong triều sao?”
“Vài ngày trước, Trình Tri Luật dâng sớ trong buổi thiết triều, chỉ trích thái giám chuyên quyền, áp bức bá quan.”
Úy Sở Lăng hít mạnh một hơi.
Từ hai mươi năm trước, khi tên thái giám vô danh Trịnh Tòng dưới trướng đại thái giám Triệu Đức Tuyền, được bổ nhiệm làm Chỉ huy sứ Kinh Kỳ Vệ, rồi tàn sát cả Mặc thị, thế lực thái giám ngày một bành trướng, dần đủ sức đối kháng với sĩ tộc triều thần và quân trấn phiên vương. Mà Trịnh Tòng với vai trò thủ lĩnh bên ngoài, cậy sủng làm càn, trái đạo nghịch lễ, không những thiên vị tham lam mà còn thẳng tay bài trừ dị kỷ, tự tung tự tác. Trên dưới triều đình chỉ dám giận mà không dám nói. Lâu lâu có tờ hạch tấu cũng chẳng khác nào gãi ngứa.
Không ngờ lại có người dám can gián!
“Trình Tri Luật quả là Yến Xích đệ nhất gián thần!” – Úy Sở Lăng cảm thán thật lòng, rồi lại thoáng lo lắng: “Không biết bệ hạ phản ứng thế nào?”
“Phụ hoàng cũng khen hắn có gan nói thẳng… nhưng không trị tội Trịnh Tòng.”
“Vậy chẳng phải công chúa và phò mã trở thành bia ngắm của đám hoạn quan rồi sao?”
“…Bia ngắm ư?” – Lông mi đen dài của Bùi Việt khẽ cụp xuống, thu ánh mắt lại. “Trên triều đình này, không ai thích hợp làm bia ngắm hơn Trình Tri Luật. May mà bọn Trịnh Tòng chẳng thể xem là quyền hoạn, chỉ là bọn trộm chút quyền thế, tác oai tác quái mà thôi.”
Úy Sở Lăng chợt bừng tỉnh, như con hạc cô độc xuyên qua màn sương mù che trời: “Là ý của người?”
“Là ta.”
Nàng im lặng một lúc lâu, bỗng bật cười khẽ, giọng nhẹ tênh như không để bụng: “Tại ta, lúc nào cũng ‘điện hạ, điện hạ’… Nhưng Thái tử điện hạ không sợ chọc tức công chúa Minh Hoa sao?”
Gió sông lướt qua, giọng Bùi Việt trầm thấp, nghe có chút linh hoạt kỳ ảo: “Lòng dạ của Bùi Lâm còn cao hơn Trình Tri Luật. Nàng là công chúa tốt nhất của Yến Xích. Còn ta chưa từng là người huynh trưởng tốt… Nàng trách ta cũng phải.”
Sương mù dày đặc. Tâm thần Úy Sở Lăng bị lớp sương ấy khuấy đảo đến mức bồn chồn bất an.
Tinh thần Bùi Việt suy nhược, thường dựa vào lò sưởi để xua đi cái lạnh, cơn buồn ngủ kéo đến không cưỡng nổi. Vì vậy chàng dập lửa, tháo cả áo choàng, để gió lạnh quất vào người cho tỉnh táo.
Cách đây không lâu, họ vừa xử lý xong việc cải tạo đất đai và canh tác cây trồng ở huyện Đình Diêu của quận Ngao Thủy, giờ đang tiếp tục ngược dòng mà đi. Chợt có người chèo thuyền đến bẩm báo tân huyện chính của huyện Vi Bình là Tư Mã Xung đã treo cổ tự vẫn trong nhà. May mà quận chủ Thương quận Tống Tuyên phát hiện kịp thời và cứu chữa nên Tư Mã Xung không nguy hiểm đến tính mạng.
Trong thư, Tống Tuyên nói chắc chắn đây là một vụ mưu sát có chủ đích. Hắn sẽ đích thân bảo vệ Tư Mã Xung và chỉnh đốn tận gốc quan trường huyện Vi Bình.
“Là ta sơ suất rồi.” – Bùi Việt nói thầm.
Úy Sở Lăng ngạc nhiên: “Chẳng lẽ người tự cho mình là thần tiên?” Nàng mỉm cười, nghe như trêu ghẹo, hỉ nộ khó phân biệt: “Tống Tuyên quả không hổ là người của Lục Ngự sử, trầm ổn, thành thục, làm việc rất đắc lực.” – Nhưng thanh trường kiếm trong tay nàng lại ngân dài, hồi lâu không yên.
Bùi Việt lặng lẽ nhìn nàng: “Mộng An, ngươi theo ta suốt dọc đường, gặp toàn chuyện rối ren khó lường, tâm phiền ý táo là điều tất nhiên. Điểm dừng kế tiếp của chúng ta là huyện Du Thịnh, nơi giặc cướp hoành hành. Đó cũng là dịp cho ngươi thử tài một phen. Sau đó ngươi có thể tung hoành khắp các châu, vượt núi băng đèo, lập công bình định thổ phỉ…”
“Bùi Uyên Thanh, người có biết lòng ta vì sao rối loạn không?” – Úy Sở Lăng cắt ngang lời chàng: “Đã không biết thì đừng an ủi ta nữa. Lúc nào cũng mang bộ dạng điềm đạm, bình tĩnh ấy… người không thấy mệt sao?”
Yết hầu Bùi Việt khẽ lên xuống, muốn nói gì đó nhưng không biết phải mở lời thế nào.
Một lúc lâu, Úy Sở Lăng hít sâu, nhắm mắt: “Xin lỗi.” – Nàng rút thanh hàn thiết sắc bén khỏi vỏ. “Lâu lắm rồi ta không luyện kiếm, giờ thật sự không nhịn nổi.”
Lời còn chưa dứt, nàng đã phóng người lên cao, kiếm thẳng lên trời xanh.
Đó là một luồng kiếm ý khai thiên phá địa, lạnh lẽo mà kiêu ngạo, như muốn bổ đôi tầng sương mù dày đặc kia! Hồng y phấp phới, tay áo kinh hồng lướt qua. Dung nhan thanh lệ tựa phù dung như ẩn như hiện giữa bóng kiếm quang dày đặc, đẹp đến mức chẳng phân biệt nam nữ.
Các binh sĩ trên thuyền bè quanh đó đều bị kinh ngạc, trăm ngàn ánh mắt dồn về bóng người đang múa kiếm trên boong. Tiếng hò reo vang lên từng đợt: “Hay! Hay! Hay!”
Khí thế như một đoàn quân đang thẳng tiến trời xanh.
Đợi đến khi Úy Sở Lăng thu kiếm đáp xuống, sương mù quanh đó đã bị kiếm thế của nàng xé tan, hồi lâu cũng không kết tụ lại.
Nàng đứng ngoài khoang thuyền, cách Bùi Việt chỉ ba bước: “Ta không giống người. Chịu khổ, chịu lạnh, chịu chết cũng được thôi. Nhưng còn ép mình phải sánh ngang bậc thánh hiền chẳng vướng bụi trần… Ta chỉ tin kiếm có thể phá chướng, khoái ý ân cừu. Người chi bằng học ta đi, ít nhất tâm ý cũng thoải mái hơn nhiều.”
Lời vừa thốt ra, nàng hơi hối hận.
Tôn Tử Binh Pháp có câu: “Việc của tướng quân, tĩnh để sâu xa, chính để trị quân.” – Trên chiến trường, nàng cũng là kẻ thấy Thái Sơn sập trước mắt mà không biến sắc. Tướng quân còn thế, huống hồ là tâm thuật đế vương? Cớ gì nàng muốn Bùi Việt phải ở trước mặt nàng bộc lộ hỉ nộ bi ai?
Úy Sở Lăng mím nhẹ đôi môi, ánh mắt dao động rồi dần trở nên kiên định, cứng rắn đến không gì phá nổi. Không ai có thể ép nàng phải đè nén mọi điều. Nếu tình đã đến, nước đổ khó hốt, nàng sẽ không hối tiếc.
Mà Bùi Việt ngẩn ngơ nhìn nàng, trong lòng dâng lên một nỗi bi ai và rung động khó gọi thành tên.
Chàng sinh ra đã là thái tử, để có thể đứng trên đỉnh triều, vì rèn luyện bản thân thành kim thạch, chàng ngày đêm mua dây buộc mình, mài mòn bản thân, đến khi kề bên cực hạn mới được giải thoát.
Chàng chưa bao giờ mềm lòng với chính mình, càng không cho rằng bản thân xứng đáng được tự thương xót.
Thế nhưng, số mệnh rét cắt da cắt thịt cũng có lúc dừng lại.
Trên bậc thềm cao tiêu điều ấy… chàng đã đợi được khoảnh khắc phù dung bay vào mặt.