Chương 17: Rèn giũa khắc nghiệt, lòng người đổi thay

Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai

Chương 17: Rèn giũa khắc nghiệt, lòng người đổi thay

Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong cung cấm tường son, ý thu dần thấm đẫm. Mùi Long Diên Hương ngào ngạt từ Dưỡng Tâm Điện thoang thoảng lan tỏa.
Biết bao kiều nữ quý tộc khát khao được cùng hoàng đế trải qua một đêm xuân tình tại nơi này. Bởi lẽ, chốn hậu cung, sự sủng ái và ưu ái của bậc chí tôn chính là lưỡi dao sắc bén nhất để bảo vệ bản thân. Nói là cầu ái, chi bằng là cầu sinh.
Lan Tần nằm trên long sàng, ánh mắt trong veo.
Vừa rồi hoàng thượng cùng nàng nằm chung một lát, chợt Triệu Đức Tuyền ngoài rèm khẽ gọi “bệ hạ”, người bên cạnh nàng liền muốn đứng dậy mặc áo. Nàng khẽ động lòng, ngón tay thon mảnh níu nhẹ lấy tay áo hoàng đế, mang theo chút ngây thơ thân mật, như không nỡ để ngài rời đi.
Quả nhiên Hoàng đế dịu dàng nhìn nàng, dặn dò nàng nghỉ ngơi sớm, còn đưa tay vuốt má nàng.
Lan Tần thầm thở phào một hơi. Thế là đủ rồi.
Nàng không giống Diêu Quý phi Lục Khởi Kiều với dung nhan nghiêng nước nghiêng thành, là sủng phi đứng đầu lục cung, gia thế hùng hậu, có huynh trưởng làm đến chức Ngự sử, dưới gối còn có Lục hoàng tử thông minh hiểu chuyện, được thánh tâm ưu ái vô cùng. Càng không giống Thuận Quý phi Tần Chỉ Lan lạnh nhạt xa cách, không màng thế sự, bướng bỉnh đến mức khi được phong Quý phi cố ý ban chữ “Thuận”, nàng vẫn cứ làm theo ý mình. Nhưng vì có phụ thân là Tể tướng che chở, vì nàng mưu được thân phận dưỡng mẫu của Thái tử, nên thế lực sâu rộng.
Còn dung mạo, gia thế của nàng đều bình thường. Chỉ mong có thể bình ổn từng bước đi lên, che chở cho gia tộc được vài phần đã là lộc trời ban.
Tổng quản thái giám Triệu Đức Tuyền liếc nhìn nàng dò xét, nàng lập tức giả bộ buồn ngủ, khép mi mắt lại.
Chờ Triệu Đức Tuyền đi xa, ông ta mới ghé tai hoàng đế, thấp giọng: “Tham Sự Tư bẩm báo Lục hoàng tử điện hạ đã dùng tư hình với mưu sĩ Hạ Phi tại phủ. Bắt đầu từ giữa trưa đến giờ, hiện người đã hôn mê, bị treo trong ngục, máu me đầm đìa. Lục hoàng tử chưa dặn dò xử trí thế nào, đám hạ nhân không dám manh động.”
“Vì sao lại thế?”
“Nghe nói… Hạ Phi là người do Thái tử điện hạ cài cắm bên cạnh Lục hoàng tử…”
“Thật vậy sao?” – Hoàng đế thoáng nhìn Triệu Đức Tuyền, trong mắt chỉ có kinh ngạc, không hề có giận dữ: “Vậy Hạ Phi làm sao lại lộ ra thân phận?”
Triệu Đức Tuyền bỗng nói lắp: “Nghe… nghe nói là hắn tự mình khai báo.”
Hoàng đế lúc này mới chau mày: “Phái người trông chừng Hạ Phi, đừng để hắn chết. Lập tức tới phủ Lục hoàng tử, trẫm muốn xem rốt cuộc việc này là thế nào.”
Cửu Chuyển Hoàn Hồn đan giữ mạng, nhân sâm ngàn năm giữ khí. Thương thế đầy người tuy đáng sợ nhưng không trí mạng.
Bùi Ngọc chung quy vẫn là một người mềm lòng, trọng tình nghĩa.
Trong lòng hoàng đế, cán cân bất giác nghiêng về phía Bùi Ngọc đôi phần: “Hạ Phi, ngươi nói ngươi là người của Thái tử. Có chứng cứ không?”
Sắc mặt Hạ Phi trắng bệch như tuyết: “Tâu bệ hạ, tội dân… không có chứng cứ.”
“Không có chứng cứ, tức là ngươi cố tình ly gián quan hệ giữa Thái tử và hoàng tử sao?” – Hoàng đế nhướng mày.
Hạ Phi im lặng, úp sát trán xuống đất, không dám nhúc nhích dù chỉ một chút.
Tuy rõ ràng là hành động cầu chết, nhưng lại càng khiến người ta cảm thấy hắn đang che giấu điều gì đó.
Ánh mắt hoàng đế ngày càng sắc bén: “Bùi Ngọc, hắn làm sao lại lộ ra thân phận? Vì sao lại chủ động khai báo?”
Bại lộ thế nào ư? Bùi Ngọc gần như muốn bật cười thê lương.
Cậu ruột nhân lúc Mặc thị làm loạn, bí mật lập kế hoạch ám sát Thái tử, còn nói với hắn rằng một khi bỏ lỡ thời cơ ngàn năm có một này, đợi Thái tử lập công hồi triều, ngồi vững vị trí Đông cung, về sau bất luận là ai cũng sẽ không còn tư cách tranh đoạt với Thái tử, mà bao năm mưu đồ của bọn họ cũng sẽ hóa thành bọt nước.
Bọt nước? Dù chỉ là bọt nước thì có sao đâu?
Hắn không chỉ một lần nói với Hạ Phi, nếu được làm một vị Vương gia nhàn tản, bình yên sống hết quãng đời còn lại cũng không tệ. Với ngôi vị hoàng đế, xưa nay hắn vẫn thuận theo thời thế mà hành động, từ từ mưu tính.
Nhưng cậu hắn hành sự độc đoán, làm trước rồi báo sau. Tin tức đột ngột truyền đến khiến Bùi Ngọc như sét đánh ngang tai!
Trước khi đánh cược, chẳng ai khẳng định mình sẽ thua, càng không nghĩ xa đến cái giá phải trả khi thua sạch cả bàn cờ.
Phải biết rằng năm xưa Mặc thị bị kết tội mưu phản diệt tộc vốn là chuyện mơ hồ, nếu lần này cậu thật sự ra sát chiêu mà lại thua cược, vậy thì Lục thị sẽ rơi vào cảnh ngộ thảm khốc đến mức nào?!
Hắn lập tức yêu cầu cậu thu hồi mệnh lệnh đó.
Vị quyền thần đầy sát khí, tay nắm đại quyền kia chỉ phất tay áo quay người đi, lạnh lùng nói: “Không kịp nữa rồi.”
Bùi Ngọc lòng rối như tơ vò, hoảng hốt tìm đến Hạ Phi, đem toàn bộ kế hoạch ám sát của cậu ruột mình nói hết.
Dưới trời xanh mây trắng, trong mật thất, thân hình cao lớn của Hạ Phi đứng ngược sáng từ ô cửa giấy hắt vào, ẩn chứa khí thế áp bách. Thế nhưng khi bị khí tức trầm tĩnh, kiên nghị ấy bao bọc, trái tim rối loạn của Bùi Ngọc lại dần bình ổn trở lại.
“Việc Thái tử gặp tập kích ở chùa Mân Sơn thật quá bất thường, chưa biết có phải do Lệ Thịnh gây nên hay không. Nhưng Mặc thị hành sự hung hãn vô độ, lấy tính mạng dân thường làm con tin, bức Thái tử phải đến hung trạch năm xưa, làm việc chẳng màng hậu quả, ắt đã ôm tâm lý cá chết lưới rách. Phụ hoàng bị khiêu khích như vậy, tất nhiên sẽ hạ tử lệnh tiêu diệt tàn đảng Mặc thị. Nước đục thả câu, đây đúng là thời cơ tốt nhất. Chỉ có điều nếu muốn đổ tội lên đầu Mặc thị, đám người Lục thị tham gia ám sát Thái tử… chỉ có thể một đi không trở lại…” – Bùi Ngọc mãi nói, hoàn toàn không nhận ra sắc mặt Hạ Phi đột nhiên lạnh hẳn đi.
“Ngươi định… để Lục Hàn tự mình ra tay ám sát Thái tử?” – Giọng nói mang theo sát khí khiến nhịp tim Bùi Ngọc lỡ mất một nhịp. Hắn nhíu mày, không hiểu: “Thì sao chứ? Hiện giờ tên đã lên dây, triều đình sắp sụp đổ, thế cục chẳng còn do ngươi ta quyết định nữa, chỉ có thể bỏ tốt giữ xe thôi.”
“Ngươi có biết… năm đó chính là Thái tử điện hạ cầu xin ta, ta mới đến bên cạnh ngươi?” – Một câu nói ấy đánh nát tâm thần Bùi Ngọc. Hắn vốn muốn cầu cứu, không ngờ đến lúc này mới nhận ra mình đang đối mặt với tai họa ngập đầu.
Cơn giận của Hạ Phi dâng lên mãnh liệt, như đã kìm nén quá lâu, mang theo khí thế quyết liệt cuốn phăng tất thảy, ngọc nát đá tan: “Chẳng lẽ ngươi thật sự cho rằng những năm qua thuận buồm xuôi gió, được Thánh thượng ân sủng… đều là công lao của Lục thị và đám mưu sĩ trong phủ của ngươi? Những chiêu thức đoạt đích mà các ngươi ngấm ngầm bày ra, Thái tử điện hạ hoặc là toàn lực hóa giải, hoặc là im lặng chịu đựng. Bởi vì trong lòng người, các ngươi không nhất thiết phải ngươi chết ta sống. Nếu một ngày nào đó thời thế thay đổi, ngươi cũng có thể ngồi lên ngai vị, làm một hoàng đế tốt! Ta vốn tưởng rằng ngươi biết cảm nhớ ân tình mấy năm nay Thái tử chiếu cố. Không ngờ cuối cùng… ngươi lại muốn lấy mạng người!”
Những lời ấy như mũi tên xuyên tim, khiến nước mắt Bùi Ngọc rơi lúc nào không hay, cả người loạng choạng như sắp ngã quỵ.
Hắn gào lên điên cuồng, giọng lại nghẹn ngào rách nát như con ngựa gầy kéo xe độc luân nặng nề, từng bước khó nhọc: “Ân tình? Hắn đối với ta có ân tình gì chứ?! Nực cười thay ta còn xem ngươi là tâm phúc, lời nào cũng nghe theo. Hóa ra bao năm nay ta tranh quyền với hắn, bao nhiêu mưu kế tính toán… trong mắt hắn đều chỉ là trò cười! Hắn khinh miệt, sỉ nhục ta đến vậy, ngươi còn nói đó là ân tình sao?! Ta hận không thể lập tức giết hắn!”
Hạ Phi thấy hắn rơi nước mắt, từ đó im lặng không nói nữa. Dù về sau Bùi Ngọc đánh đập, giày vò, hắn vẫn mặc cho xử trí, tuyệt không biện bạch nửa lời.
Nay hoàng đế hỏi Bùi Ngọc, Hạ Phi làm sao bị lộ, lòng Bùi Ngọc vẫn còn đau như bị khoét, nhất thời không bịa được lời nói dối nào.
“Tội dân quanh quẩn giữa Cảnh Tinh và Phượng Hoàng, hai chủ cùng sáng, lòng không khỏi hoảng sợ. Tự biết mình bất trung bất nghĩa, khó đảm đương trọng trách, chỉ cầu sớm được chết!” – Hạ Phi ngẩng đầu, ánh mắt bình tĩnh mà quyết tuyệt.
Vì ngục thất bẩn thỉu, để khỏi khinh nhờn thánh thượng, hắn được chuyển đến gian phòng sạch sẽ hơn. Tóc tai ướt sũng, áo quần rách nát, da thịt tứa máu, tấm cỏ lót dưới thân đã sớm nhuộm thành một mảng đỏ sẫm.
Khổ hình tra tấn khốc liệt khó lòng chịu đựng, hắn cắn rách cả thịt môi, máu tươi chảy đầm đìa rồi khô lại bên khóe miệng, tựa đóa tường vi đỏ thắm héo úa dán trên gương mặt, dưới ánh đèn hiện lên vẻ yêu dị mỹ lệ đến rợn người.
“Nhi thần khẩn cầu Phụ hoàng giao Hạ Phi cho nhi thần xử trí!” – Đôi mắt Bùi Ngọc ngấn lệ, hắn dập đầu xuống đất, vang lên tiếng “cộp” đầy bi thiết.
Bùi Vũ lập tức nhíu mày, bước tới đỡ hắn dậy: “Trẫm nào có nói không cho, sao con lại chà đạp chính mình như thế?” – Hoàng đế thực sự dành cho đứa con trai này mấy phần thương yêu. Thấy khí sắc Bùi Ngọc lúc này toàn là đau đớn, trán mới đập một cái đã đỏ thẫm, ông rốt cuộc mềm lòng: “Vậy giao cho con xử lý. Việc này Trẫm sẽ không hỏi đến nữa.”
Kim khẩu đã mở, hoàng đế lập tức hồi cung. Còn Bùi Ngọc ngồi bệt trên đất, ánh nhìn u uẩn rơi trên người Hạ Phi.
Mạng người này là của hắn.
Cậu hắn muốn giết Hạ Phi? Vậy thì phải bước qua xác hắn trước.
Nghĩ vậy, hắn nở nụ cười rạng rỡ, đứng dậy đến bên Hạ Phi, thử bế người lên. Ôm không nổi, hắn ngã xuống đất, lại bế rồi lại ngã, hắn đổi sang vừa dìu vừa kéo. Đẩy cửa ra, ánh trăng đổ xuống, soi rõ từng vệt máu trên thân hai người.
Bọn cung nhân trực đêm sững sờ. Trên gương mặt tuấn mỹ của Lục hoàng tử, nụ cười vẫn không đổi: “Chuẩn bị thùng nước ấm trong tẩm điện. Đêm nay bản cung muốn cùng Hạ khanh ngủ chung giường.”
Mùa thu phương Bắc đã đậm sâu, hai bờ sông toàn một mảng đỏ vàng của lá du.
Nước chảy xa, vượt trùng sơn, biết nơi dừng, đường cũ còn đó.
Từ huyện Viễn Chung, huyện Vi Bình của Thương Quận, đến huyện Dương Vọng của quận Thiên Thanh, huyện Đình Diêu của quận Ngao Thủy, rồi đến huyện Du Thịnh của quận Lưu Xuyên… Những nơi họ cứu tế trên đất Ký Châu, đếm trên đầu ngón tay cũng chỉ vỏn vẹn mấy chỗ ấy.
Huyện Du Thịnh đúng như tên gọi, du mọc dày, núi non trùng điệp, đâu đâu cũng là bình phong thiên nhiên để thổ phỉ ẩn mình. Khó trách quận chủ Lưu Xuyên khi nói đến nạn phỉ Du Thịnh lại đau đầu muốn nứt ra.
Một là địa hình hiểm trở. Quan binh lên núi diệt phỉ, vừa vào đã lạc hướng, thường thường thất bại quay về.
Hai là kinh phí diệt phỉ lớn. Quan phủ phải xin triều đình cấp ngân lương, nhưng triều đình năm nào cũng cấp mà chẳng thấy cải thiện. Lại vì nhiều lý do, quân triều đình không thể xuất chinh, đành đưa ra chính sách “vừa đánh vừa vỗ” để giảm áp lực tài chính.
Ba là nhân lực thiếu. Quan phủ không có tướng tài binh mạnh. Cho dù có ngân lượng triều đình, binh mã tuyển được cũng tạp nham, không thể trọng dụng.
“Chỉ sợ còn có những điều quận chủ chưa nói tới.” – Ánh mắt Úy Sở Lăng lạnh lùng: “Một là kế ‘vừa đánh vừa vỗ’ ấy chưa chắc được quan địa phương dùng đúng chỗ; thậm chí còn là cơ hội cho tham quan vơ vét. Hai là thiên tai nhân họa đẩy dân thành phỉ, nếu bọn phỉ tụ thành quân khởi nghĩa nông dân, triều đình sẽ càng khó đối phó.”
“Gốc của nạn phỉ nằm ở dân sinh. Nay thiên tai liên tiếp, tệ nạn của hai thuế pháp càng lộ rõ. Chỉ có cải cách ruộng đất mới trị tận gốc. Nhưng đây chẳng phải công việc sớm chiều, càng không phải có thể cưỡng ép mà theo đúng ý muốn…” – Trầm ngâm, ánh mắt Bùi Việt sâu thẳm mà xa xôi: “Dù chỉ tìm được một phương pháp nhỏ, giúp bá tánh tránh khỏi nỗi đau xẻ thịt moi xương cũng đáng lắm.”
Dường như chàng lại gầy đi. Dưới cổ thấp thoáng đường gân xanh nhạt, như hoa văn ẩn trên phiến ngọc trắng, khiến người ta lo lắng chỉ sơ ý một chút sẽ làm ngọc vỡ.
Trong lòng Úy Sở Lăng dâng lên một nỗi nghẹn ngào bí ẩn. Trong lịch sử, bao nhiêu tài tử giai nhân yểu mệnh, khiến kẻ si tình thương tâm khắc cốt, viết nên từng áng văn chương ai điếu, để hậu nhân đọc được đều than tiếc, từ đó quân tử ly thế, thân tuy đã mất mà bóng dáng còn mãi, trở thành nỗi hận thiên cổ.
Bùi Việt thân làm Yến Xích Hoàng Thái Tử, trữ quân hoăng, thiên hạ cùng bi ai, văn điếu bài ca đều chẳng thiếu. Nhưng chàng không giống nàng tiếng tăm vang xa, từ khi cứu tế đến nay chàng vẫn dùng danh nghĩa Chúc Minh làm việc, chẳng cầu ai biết đến.
Tuy rằng quân tử làm điều nghĩa, đâu vì không ai biết mà ngừng, nhưng nàng sợ nếu thực sự không cách nào cứu được vận mệnh chàng, cũng chẳng ngăn nổi bút sử như đao, viết sai lệch đời chàng.
Nàng không tinh thông thơ phú, văn tài nông cạn, e khó để lại trong đống giấy cũ dù chỉ một tờ một chữ.
Những rung động, xao lòng ấy đều không quan trọng. Nhưng Bùi Việt, người này—
Người xứng đáng có một danh phận đúng nghĩa.