Sau những lần liên tiếp “xử lý” dã man ba vị hôn phu khiến họ phải từ hôn, cha ta cho rằng tâm thần ta có vấn đề. Ông hoảng hốt vào cung diện thánh, khóc lóc van xin bệ hạ ném ta vào Quốc Tử Giám để “cải tạo” lại từ đầu. Ai ngờ… ta vừa gặp đã mê mẩn người chăn ngựa của thư viện. Để dụ dỗ hắn đồng ý cưới mình, cứ cách ba hôm ta lại giả bộ đáng thương chạy vào chuồng ngựa. Hôm thì giả vờ bị thương ngã vào lòng hắn, hôm thì giả vờ bệnh nặng để hắn chăm sóc cả đêm, hôm khác lại cùng hắn qua đêm bàn chuyện triết lý nhân sinh. Cuối cùng cũng thuyết phục được người chăn ngựa gật đầu, ta nửa đêm trèo tường về báo tin vui. Cha ta sau khi xác nhận rõ người lui tới cầu thân là một người chăn ngựa thì tức giận vác cuốc đuổi theo, đòi “cắt đứt quan hệ huyết thống”. Sáng hôm sau, người chăn ngựa đến cửa cầu thân. Hắn mặc mãng long cổn phục cưỡi ngựa, oai phong lẫm liệt, phía sau là mấy trăm cấm vệ. Cha ta đứng chắn ở cửa, cầm cuốc sẵn sàng, định để người chăn ngựa bỏ mạng ngay chỗ ta. Nhưng khi nhìn bóng dáng ấy, ông lại sợ đến mức quỳ rạp xuống và lẩm bẩm: “Gần đây quên đốt giấy tiền cho mẹ con rồi, vậy mà lại chiêu mộ Thừa tướng – cái tên Diêm Vương sống này tới đây. Nhìn dáng vẻ kia, chẳng lẽ tên chó chết ấy đến để tịch thu gia sản…” Còn ta… chỉ biết đứng đó, câm nín.