Phu Nhân Thừa Tướng Lại Đánh Người Rồi
Bước Qua Vết Thương
Phu Nhân Thừa Tướng Lại Đánh Người Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi liên tiếp bị từ hôn vì liên tục đá đấm những vị hôn phu một cách tàn bạo, cha tôi cho rằng tinh thần tôi có vấn đề.
Ông vội vàng đến cung diện thánh, khóc lóc cầu xin hoàng thượng ném tôi vào Quốc Tử Giám để cải tạo lại từ đầu.
Lại không ngờ... tôi vừa gặp đã yêu người chăn ngựa của thư viện.
Để dụ dỗ người chăn ngựa cưới tôi, cứ cách ba hôm tôi lại làm bộ đáng thương chạy tới chuồng ngựa.
Hôm nay thì bị thương ngã vào lòng hắn, ngày mai thì bệnh nặng để hắn chăm sóc cả đêm, ngày mốt thì cùng hắn thâu đêm suốt sáng đàm đạo lý tưởng nhân sinh...
Khó khăn lắm mới thuyết phục được người chăn ngựa gật đầu, tôi nửa đêm trèo tường về nhà báo tin vui.
Cha tôi sau khi xác nhận đi xác nhận lại người tới cầu thân là một người chăn ngựa, ông liền vác cuốc đuổi theo tôi c.h.é.m túi bụi, thề phải cùng tôi cắt đứt quan hệ huyết thống...
Sáng sớm hôm sau, người chăn ngựa đến cửa cầu thân.
Hắn mặc mãng long cổn phục cưỡi trên lưng ngựa, oai phong lẫm liệt, phía sau là mấy trăm cấm vệ.
Người cha đang chống cuốc chặn ở cửa, chuẩn bị cho người chăn ngựa bỏ mạng ngay tại chỗ. Tôi lập tức sợ đến mức quỳ rạp xuống đất.
Lão đầu vừa lau mồ hôi, vừa lẩm bẩm:
"Gần đây quên đốt giấy tiền cho mẹ con rồi, thế mà lại chiêu mộ Thừa tướng - cái tên Diêm Vương sống này tới đây. Nhìn điệu bộ này, tên ch.ó c.h.ế.t kia chẳng lẽ đến để tịch thu gia sản..."
Tôi: "..."
01
Tôi tên là Tần Oản Oản, con gái của Trưởng công chúa Phàn quốc.
Nhắc tới mẹ tôi, lời đồn trong kinh thành không có gì ngoài việc bà oai hùng hiên ngang, dụng binh như thần, không hề thua đấng mày râu.
Điều tiếc nuối duy nhất chính là c.h.ế.t trận sa trường, anh niên sớm thệ.
Về phần cha tôi, ông ấy chính là một nam nhân vô dụng có vẻ ngoài bình thường ở rể trong phủ công chúa.
Nhắc tới ông, mọi người chỉ có một cách nói: số tốt.
Theo lời cha tự nói, trước khi gả cho mẹ tôi, ông chính là hán tử làm ruộng, ngoại trừ biết trồng trọt, cùng lắm chỉ biết cho heo ăn.
Nếu không phải năm đó đi đường đêm gặp phải một đám cường đạo được mẹ tôi cứu, đời này xác suất lớn chính là trốn trong khe núi chổng m.ô.n.g cày ruộng cả đời.
Nhưng ông thật sự có số tốt, chẳng những gặp được cường đạo giữa ngày đông giá rét, còn gặp được mẹ tôi đi ngang qua.
Sau khi được mẹ tôi cứu, cha tôi gạt nước mắt khóc sướt mướt, nhất định đòi lấy thân báo đáp. Mẹ tôi nhìn khuôn mặt anh tuấn cùng một thân cơ bắp rắn chắc chất phác của ông, không đành lòng từ chối yêu cầu nho nhỏ của người nông dân này, quyết định đưa ông đi ngay tại chỗ.
Đến đây, một câu chuyện tình yêu chân thành của công chúa hoàng gia và thôn phu sơn dã chậm rãi mở màn...
Đây còn chưa phải là điều thần kỳ nhất, thần kỳ nhất là bọn họ sinh ra tôi.
Một người làm công thời hiện đại vừa sinh ra đã có tâm trí tròn hai mươi hai tuổi...
02
Đúng vậy, tôi là t.h.a.i xuyên.
Kiếp trước, nói ra cũng là c.h.ế.t thảm.
Đường đường là quán quân tán thủ ở nước ngoài, vì uống say bò lên đài Muay Thái, không cẩn thận bị đ.á.n.h c.h.ế.t.
Đều là tai họa do uống say.
Chuyện cũ không nhắc tới, nói kiếp này đi.
Đất Phàn quốc này, điều kiện sinh hoạt không tệ, chỉ là nam quyền chí thượng, phụ nữ ngay cả cửa lớn cũng không được ra, ra ngoài cũng phải che mặt, quá phong kiến.
Đương nhiên, mẹ tôi là một ngoại lệ, một là bà có Hoàng thượng chống lưng, hai là võ công của bà quả thật cao cường.
Vì để cho tôi sống tự do một chút, mẹ thường dạy bảo tôi, muốn sống tốt, võ công phải luyện cho giỏi.
Tôi mượn nền tảng tán thủ của kiếp trước, luyện võ công đến mức phong sinh thủy khởi, tuổi còn nhỏ đã đ.á.n.h cho Thái tử đương triều tè ra quần.
Nghiễm nhiên thành bản sao của mẹ tôi.
Nhưng rất đáng tiếc, ngày lành chưa được bao lâu, mẹ tôi đã chiến t.ử sa trường.
Chỉ để lại tôi còn nhỏ tuổi thích gây tai họa và người cha vô dụng chỉ biết khóc kia...
03
Không còn sự che chở của mẹ tôi, cha tôi trở thành trò cười cho cả thành.
Ngoại trừ Hoàng thượng yêu ai yêu cả đường đi, thỉnh thoảng cũng vẫn chăm sóc ông.
Những người còn lại hận không thể dẫm lên mặt ông hai cái.
Dù sao một thôn phu nhà quê vô đức vô năng, một đồng bạc cũng không tốn, lại trở thành phu quân của công chúa tôn quý nhất đương triều, nghiền ép một đám công tử thế gia trong kinh, một bước lên trời, chuyện này ai nhìn mà không giận?
Trong đó bao gồm cả cha của các vị công tử thế gia từng đính hôn với tôi.
Cha tôi nhát gan sợ phiền phức, là một người ủy khúc cầu toàn.
Ông biết mình không có bản lĩnh, liền luôn muốn chọn cho tôi một người có gia thế không tốt không xấu để an ổn cả đời.
Cho dù đối phương có nói năng l* m*ng với ông, lời lẽ vũ nhục, ông cũng không hề để ý, chỉ cần người ta đồng ý đính hôn, ông sẽ tươi cười, nhận hết toàn bộ.
Cha tôi có thể nhịn nhưng tôi thì không, liên tiếp mấy lần lén tới cửa trùm bao tải những kẻ vũ nhục cha tôi rồi đ.ấ.m đá một trận.
Vài lần như vậy, mấy mối hôn sự cha tôi cúi mình cầu xin đều hỏng bét, cha tôi vô cùng lo âu, cho rằng hành vi thô bỉ của tôi khác biệt với nữ tử trong kinh, hẳn là tinh thần không bình thường.
Lại nghe nói các tiên sinh ở Quốc Tử Giám đều là đại nho trong kinh, ngay trong đêm lập tức vào cung, khóc lóc t.h.ả.m thiết, kể lể nỗi lòng với cữu cữu hoàng đế của tôi.
Hoàng thượng vốn đau lòng mẹ tôi, lại nghe nói đầu óc tôi có bệnh, lập tức gạt nước mắt, phá lệ để tôi vào Quốc Tử Giám vốn chỉ nhận nam tử.
Kết quả, ngày đầu tiên vào Quốc Tử Giám, bài vở vừa mới bắt đầu, tôi đã đ.á.n.h Thái phó.