Phu Nhân Thừa Tướng Lại Đánh Người Rồi
Xin cầu hôn
Phu Nhân Thừa Tướng Lại Đánh Người Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
17
Sáng thứ hai, cha tôi đứng giữa cổng phủ Công chúa, chiếc cuốc trong tay.
Tôi ngồi thu mình trong góc, tự trách mình.
Cha tôi hừng hực khí thế, nhìn chằm chằm đầu phố, vừa mắng tôi:
"Tần Oản Oản, hôm nay cha nói thật cho con biết. Chỉ cần tên chăn ngựa này dám đến, cha sẽ dùng cuốc đập chết hắn, cho hắn biết trời cao đất dày là gì."
Ngay sau đó, Tạ Hòe xuất hiện.
Hắn cưỡi ngựa cao, khoác bộ cổn phục đỏ rực, khí phách anh dũng nhưng thần thái vẫn lười nhác.
Hắn tuy lười nhác, nhưng hơn trăm tên Cấm vệ quân phía sau lại vô cùng tinh nhuệ, mỗi người đều đeo Tú Xuân đao, vây quanh phủ Công chúa, ánh mắt hung dữ.
Cha tôi sợ đến mức quăng cuốc, quỳ sụp xuống, nhỏ giọng lầm bầm:
"Gần đây quên đốt giấy tiền cho Trưởng công chúa, thế mà lại đưa tên Diêm Vương sống là Thừa tướng tới đây. Đồ chó má này chẳng lẽ đến để xét nhà."
Lầm bầm xong, cha tôi bắt đầu khóc, vừa khóc vừa gào:
"Thừa tướng đại nhân minh xét, thảo dân không có chức quan, cũng chẳng kinh doanh, mọi thứ trong nhà đều là di vật của Trưởng công chúa khi còn sống."
"Trưởng công chúa thanh liêm, phần lớn tiền bạc đều quyên cho quân đội. Trong phủ thực sự không có dư thừa ngân lượng. Những năm nay vì nuôi Oản Oản, thảo dân bữa đực bữa cái, ngay cả lễ tết vào cung diện thánh, muốn mua bức tranh chữ cũng không có bạc."
"Đại nhân ngàn vạn lần đừng tin lời tiểu nhân vu hãm, nhà chúng thảo dân thật sự chưa từng tham ô... ô ô ô... Công chúa ơi... Cầu xin người mở mắt ra mà xem, người vừa đi, thảo dân và Oản Oản sống quá khổ sở..."
Cha tôi khóc đến không thể kiềm chế, nhất là khi nhắc đến mẹ tôi, hai tay nắm chặt. Tôi thật sự sợ ông chịu không nổi mà dập đầu xuống đất.
Tạ Hòe bị khóc đến đau đầu, giơ tay dụi dụi trán, vẫy tay ra hiệu tôi lại:
"Cha ngươi sắp khóc ngất rồi, ngươi không đi khuyên nhủ, ta còn đang đợi cầu thân đây."
Tôi ngơ ngác nhìn Tạ Hòe: "Ngươi không phải là người chăn ngựa sao?"
Tạ Hòe vẻ mặt thản nhiên, nhìn về phía trước: "Ta nói ta là người chăn ngựa bao giờ, là do ngươi ngốc, trách được ai."
Tôi cảm thấy hắn nói có lý, gật đầu: "Sao ngươi lại tới như thế này? Nhìn tư thế này giống như muốn xét nhà vậy, dọa cha ta sợ chết khiếp."
Tạ Hòe sửng sốt: "Không phải ngươi nói ta tới cầu thân không cần mang sính lễ sao? Ta nghĩ, tới cũng đã tới rồi, mang theo Cấm vệ quân tăng thêm khí thế cho nhà ngươi, sau này cũng không ai dám bắt nạt ngươi nữa."
Ô, hắn nghĩ thật chu đáo, chỉ trách cha tôi không biết tốt xấu rồi.
Tạ Hòe đợi có chút sốt ruột, chọc chọc vai tôi: "Đừng ngây ra đó nữa, khuyên cha ngươi đi, cầu thân xong ngươi còn phải về Quốc Tử Giám lên lớp đấy."
Tôi:...
18
Trong phòng, cha tôi dựa vào cây cột ngồi ở ghế trên, mắt thường cũng thấy ông ngồi không thoải mái.
Tạ Hòe rất tự giác ngồi xuống ghế khách. Hắn vừa ngồi xuống, cha tôi liền đứng dậy, nịnh nọt nói: "Hay là Thừa tướng ngồi ghế trên?"
"Không cần, ở đây không có Thừa tướng, ta tới cầu thân, theo lý nên ngồi ở phía dưới."
Cha tôi "ồ" một tiếng, vừa ngồi xuống lại bỗng nhiên đứng bật dậy: "Ngươi tới cầu thân? Cầu thân ai? Công chúa đã mất lâu rồi."
Tôi và Tạ Hòe đồng loạt trợn trắng mắt.
"Cha, hắn không thể muốn cưới con sao?"
Cha tôi không tin: "Không thể nào, con muốn cái gì không có cái đó, ngoại trừ tứ chi phát triển, ta không nghĩ ra hắn có thể nhìn trúng con điểm nào."
Tôi vừa định phản bác, Tạ Hòe lại cười cười: "Không sai, chính là nhìn trúng nàng ấy tứ chi phát triển."
Cha tôi không còn gì để nói, khó xử một hồi lâu, cố chống đỡ vỗ bàn:
"Ta không đồng ý, hôn sự này tuyệt đối không được. Thừa tướng đại nhân vẫn là xét nhà đi."
Tạ Hòe sửng sốt, có lẽ hắn cũng không ngờ cha tôi vừa nãy còn khóc lóc sướt mướt, lúc này lại cứng rắn như vậy.
Hắn lại chọc chọc vai tôi: "Ngươi khuyên ông ấy đi, bảo ông ấy đồng ý."
Tôi nghe lời đứng dậy: "Cha, cha đồng ý đi."
Cha tôi:...
19
"Cha, vì sao không đồng ý?"
Tạ Hòe bị cha tôi đuổi đi rồi, bất luận tôi nói thế nào, ông vẫn cứng cổ không chịu.
"Tần Oản Oản, con có biết đó là ai không, đó là Tạ Hòe!"
"Là đại gian thần đương triều Tạ Hòe! Con biết có bao nhiêu người chết dưới tay hắn không?"
"Con có biết hắn và đương kim Thái tử là tử địch không? Hiện tại hắn được thánh sủng, nhưng ai biết Thánh thượng còn sống được bao lâu?"
"Nếu con gả cho người khác, cùng lắm là chịu chút bắt nạt, nhưng ít nhất còn sống. Còn nếu con gả cho hắn..."
"Tương lai nếu Thái tử tru di cửu tộc hắn, con là người đầu tiên theo hắn ra pháp trường. Thái tử vốn đã có thành kiến với chúng ta, lần này ngay cả lý do giết con cũng không cần tìm nữa."
Cha tôi vung tay áo ngồi xuống ghế, gục xuống bàn bắt đầu gào:
"Trưởng công chúa à, người mau nhìn xem, thảo dân thật sự không quản được Oản Oản nữa rồi. Nó gả cho ai không gả, cứ nhất quyết đòi gả cho gian thần... Người vẫn là mang thảo dân đi đi..."
Tôi:...