Phu Nhân Thừa Tướng Lại Đánh Người Rồi
Hôn ước bất ngờ
Phu Nhân Thừa Tướng Lại Đánh Người Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
22
Tin tức hoàng thượng ban hôn cho hai ta đến kinh thành nhanh chóng chạy khắp nơi.
Khi nhận được thánh chỉ, cha ta ngất ngay lập tức, may mà Tạ Hòe kịp thời đỡ dậy, đưa vào phủ.
Vào phủ, Tạ Hòe và cha ta trò chuyện riêng một hồi lâu, mãi đến giờ ngọ mới ra.
Ta tưởng cha sẽ khóc lóc om sòm, nào ngờ, khi ra khỏi cửa, ông quét sạch vẻ u ám trước đó, kéo tay Tạ Hòe, hớn hở muốn dẫn hắn đi thăm căn phòng mẹ ta từng ở.
Ta:...
"Cha, sao lại thăm phòng mẹ? Chẳng phải nên thăm phòng con sao?"
Cha ta đẩy ta ra, kéo Tạ Hòe đi về phía phòng mẹ.
"Phòng con có gì mà xem, nhà ta chỉ có phòng mẹ đáng để xem, hiền tế lần đầu đến phủ, theo lễ nên làm trọn phận sự chủ nhà để hiền tế được tận hưởng."
Đạo lý quái gì chứ, thăm phòng mẹ ta có thể tận hưởng mà về?
Ta nắm chặt tay Tạ Hòe: "Ngươi thật sự muốn thăm phòng mẹ ta chứ không phải phòng ta?"
Tạ Hòe đột nhiên ghé sát tai ta thì thầm: "Đợi ta thăm xong phòng mẹ nàng, sẽ lại đi thăm thật kỹ phòng nàng."
Ta:... Giọng nói của hắn thì thầm bên tai ta, thật sự rất quyến rũ.
23
Ta ngồi trong phòng đợi hai canh giờ, Tạ Hòe cùng cha ta mới bước ra khỏi phòng mẹ ta, vẻ mặt vẫn chưa thỏa mãn.
Hai người đi dạo quả nhiên vô cùng tận hưởng, hứng thú lên cao, lại ra tiền sảnh uống thêm hai canh giờ.
Uống mãi đến khi trời sập tối, cha ta mới say khướt đỡ Tạ Hòe đến trước cửa phòng ta.
"Oản Oản à, mau, ra đỡ hiền tế, hiền tế uống nhiều rồi, hôm nay đừng về nữa."
"Để nó ngủ phòng con, con sang ngủ phòng khách, nghe thấy chưa."
"Sao không trả lời thế hả, con nhóc này, cuốc của ta đâu, ta bổ một cuốc chết nó..."
Tạ Hòe nghe xong có chút không vui: "Nhạc phụ nói gì thế, đó là tức phụ của con... Người bổ chết rồi, con cưới ai đây."
Cha ta nắm tay Tạ Hòe cười hì hì: "Hiền tế đừng vội, ta trêu nó đấy, đó là khuê nữ của ta, ta nỡ bổ chết nó sao."
"Nếu thật sự muốn bổ chết nó thì đã bổ từ lâu rồi, con không biết đâu, hai năm nhạc mẫu con mới đi, ta sống khổ sở biết bao nhiêu... ô ô ô..."
"Oản Oản không phải đứa bớt lo, cả ngày không trêu mèo chọc chó thì là đánh nhau ẩu đả, ta vừa làm cha vừa làm mẹ, ra đầu đường can ngăn cho nó, về nhà còn phải vá quần áo rách cho nó, ta có dễ dàng gì đâu..."
Tạ Hòe vỗ vỗ vai cha ta, đỏ mặt an ủi ông: "Con không ngờ, trong phủ lại nghèo khổ như vậy."
"Mai kia, con sẽ sai người đưa chút bạc cho nhạc phụ, sau này nhạc phụ không cần phải thấp kém cầu xin người ngoài nữa."
Cha ta càng nghe càng kích động, tự cảm thấy mình chẳng có tài cán gì đặc biệt, ôm lấy Tạ Hòe lại khóc một trận.
Đợi lúc Tạ Hòe vào phòng, lại qua gần một canh giờ nữa.
Hắn lảo đảo bước vào phòng, còn không quên đóng cửa lại, không chút khách khí đè lên người ta.
"Oản Oản à, ta không ngờ... nàng lại sống khổ như vậy, thảo nào nàng giấu nhiều rắn trong phòng thế, ta vốn tưởng nàng nuôi làm sủng vật, hóa ra là để phòng khi đói thì nướng ăn."
Ta đỡ Tạ Hòe lên giường, cởi giày cho hắn nằm xuống.
Lại đi vắt khăn lau mặt cho hắn: “Đừng động, ta lau cho ngươi rồi hẵng ngủ."
Tạ Hòe "ừ" một tiếng, lại bất ngờ kéo mạnh cổ tay ta, ta trụ không vững, ngã nhào lên người hắn.
Tạ Hòe bất ngờ xoay người một cái, đổi vị trí với ta.
"Oản Oản, môi nàng nhìn đỏ quá, ta nếm thử xem có ngon không."
...
24
Ta lại quay về những ngày ăn no chờ chết.
Vì hôn kỳ với Tạ Hòe là vào tháng sau, hoàng thượng cho rằng ta không cần thiết ở lại Quốc Tử Giám nữa, vẫn nên về nhà an tâm chờ gả.
Ta không đến Quốc Tử Giám, Tạ Hòe cũng không cần đợi ở đó, ngày ngày tới nha môn làm việc.
Chỉ là cứ cách ba năm bữa, hắn lại chạy tới nhà ta một chuyến, trước là cùng cha ta chui vào phòng mẹ ta một lát, sau lại chạy sang phòng ta chui lên giường cùng ta một lát.
Ngày tháng trôi qua cũng vô cùng thoải mái.
Cuối tháng, phủ Xương Bình đột nhiên bị xét nhà, Tạ Hòe dẫn người đi.
Nghe nói Tiểu thế tử phủ Xương Bình sợ đến mức tè ra quần ngay tại chỗ, quỳ rạp dưới đất liên tục nói hắn sai rồi, sau này không dám nữa.
Tạ Hòe đương nhiên không phải người dễ nói chuyện, hắn phất tay, từ phủ Xương Bình tịch thu mấy trăm rương vàng, đem Tiểu thế tử bán vào quán tiểu quan, lòng tốt duy nhất hắn ban phát chính là đưa mấy dân nữ bị tên đó cướp trở về.
Từ sau khi phủ Xương Bình bị tịch thu, trong kinh bắt đầu lòng người bàng hoàng, Tạ Hòe không phụ sự mong đợi của mọi người, tiếp tục làm mưa làm gió.
Nửa tháng tiếp theo, hắn xét nhà không dưới năm sáu thế gia, ngay cả nhà nhạc phụ tương lai của Thái tử cũng bị tống giam.
Sau chuyện này, tiểu thương đầu đường cũng ít đi không ít, nhà giàu hầu như đóng cửa không ra khỏi nhà, sợ lộ thóp, sơ sẩy một chút là liên lụy cả nhà.
Chỉ có ta, như người không có việc gì, dạo chợ Đông, chạy chợ Tây.