Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản
Chương 7: Hành Vi Thê Thảm
Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Cởi quần áo của nàng ra.” Đoàn Chính Trung chẳng mảy may để ý đến tiếng khóc van xin của nàng, thản nhiên ra lệnh.
Lúc đầu, Cầu Mộ Quân còn đang thắc mắc “cảm nhận mùi vị của cẩu tiên” rốt cuộc là ý gì. Ngoài việc nấu thịt chó ra, chẳng lẽ còn ẩn chứa điều gì khác? Chỉ đến khi nghe hắn ra lệnh cởi quần áo nha hoàn, nàng mới giật mình nhớ đến một nhân vật trong sử sách.
Vào thời Nam Bắc triều, Lưu Tử Nghiệp (1) từng bắt các cung nữ giao hoan với chó hoặc dê. Ai không tuân theo là lập tức bị chém đầu. Khi đọc những dòng ấy trong sách, nàng không thể tin nổi lại có người tàn bạo đến mức như vậy.
Chẳng lẽ… Đoàn Chính Trung định để chó làm nhục nha hoàn này? Nghĩ đến đây, Cầu Mộ Quân lạnh toát sống lưng.
Những tên hạ nhân do quản gia gọi đến lập tức bắt đầu cởi quần áo nha hoàn. Nàng khóc lóc van xin, nhưng Đoàn Chính Trung vẫn đứng đó, nở nụ cười lạnh lùng, thản nhiên nhìn mọi việc diễn ra trước mắt.
“Lão gia…” Cầu Mộ Quân không thể kìm nén nữa. Nàng định mở lời cầu xin, nhưng khi ánh mắt chạm vào đôi mắt Đoàn Chính Trung, lập tức nghẹn lời. Hắn không nói gì, cũng chẳng hề cau mày, thế nhưng trong ánh nhìn ấy lại rõ ràng hiện lên một câu hỏi: Ngươi nghĩ ngươi có tư cách cầu xin sao?
“Lão gia… xin người đừng làm vậy… nô tỳ không dám nữa…”
“Van xin người, lão gia…”
Nha hoàn quỳ xuống, dập đầu rầm rầm, máu chảy ròng ròng trên mặt đất, nhưng Đoàn Chính Trung vẫn chẳng hề động lòng, không thèm liếc mắt.
Cầu Mộ Quân thấy nha hoàn đã bị cởi đến chỉ còn lại chiếc áo trong, mà Đoàn Chính Trung vẫn không ra hiệu dừng lại, khóe môi còn vương nụ cười tàn nhẫn, tim nàng lập tức như thắt lại. Nàng không nỡ nhìn thêm, vội nhắm chặt mắt. Nhưng tiếng khóc thê lương kia vẫn rõ mồn một vang bên tai.
Bỗng nhiên, nha hoàn thét lên một tiếng thảm thiết. Cầu Mộ Quân mở mắt ra, thì ra nàng đã bị cởi trần truồng giữa đám đông. Một tên gia đinh ghì chặt nàng quỳ xuống, quản gia đưa sợi xích cho một tên khác.
Cầu Mộ Quân liếc nhìn, thấy giữa hai chân con chó lộ ra một đoạn màu đỏ, lập tức sợ đến nỗi bụm miệng, không dám thốt nên lời.
Nha hoàn tên Tử Đằng khóc không thành tiếng. Cả tiểu nha hoàn đứng cạnh cũng run rẩy khóc theo. Cầu Mộ Quân nhìn con chó, cắn răng bước ra, liều lĩnh quỳ xuống trước mặt Đoàn Chính Trung, chắn trước người nha hoàn.
“Xin trục xuất nàng khỏi phủ, được không?”
Các hạ nhân dừng tay, chờ lệnh từ Đoàn Chính Trung.
Hắn nhìn nàng một hồi lâu, rồi quay sang nha hoàn bên cạnh ra lệnh: “Nâng phu nhân dậy.”
“Lão gia, ngài là đại tổng quản, hà cớ gì phải chấp nhặt với một nha đầu nhỏ bé?” Cầu Mộ Quân tiếp tục nài nỉ, nhưng hai nha hoàn đã kéo nàng đứng lên.
Lúc này, Tử Đằng vùng dậy, muốn chạy trốn, nhưng bị bắt lại ngay. Hai tên gia đinh khác xông tới, ghì chặt nàng xuống đất, bắt nàng nằm sấp, đầu cúi thấp, tư thế như chó.
“Đoàn Chính Trung! Nàng ta chỉ nói vài câu mắng ngài, ngài đánh cũng được, mắng cũng được, sao có thể làm ra chuyện mất nhân tính như vậy? Nàng cũng là người, sao ngài có thể hạ nhục nàng bằng cách này!” Cầu Mộ Quân không kìm được, lớn tiếng quát lên, nhưng dù nàng nói thế nào, Đoàn Chính Trung vẫn lạnh lùng như băng. Bọn gia nhân hiểu ý, lập tức đè chặt nha hoàn, đồng thời dắt con chó lại phía sau nàng.
Con chó lập tức đặt hai chân trước lên lưng nha hoàn, từ từ dồn sức, chậm rãi đè xuống.
Tiếng khóc càng lúc càng thê thảm. Nha hoàn cố cắn lưỡi tự sát, nhưng bị gia đinh phát hiện, lập tức bị nắm cằm, bịt miệng bằng chiếc khăn rách. gương mặt đẫm nước mắt, chỉ có thể phát ra tiếng “ô ô” rên rỉ.
Cầu Mộ Quân hoàn toàn mất kiểm soát. Nàng bất ngờ hất phăng hai nha hoàn đang giữ mình, giật thanh đao bên hông một tên thị vệ, lao đến bên nha hoàn, vung đao chém thẳng xuống con chó.
Máu đen bắn tung tóe. Thân con chó bị chém làm đôi. Nửa thân dưới đổ gục xuống đất, nửa đầu còn giật giật, mắt trợn trừng. Ruột gan từ nửa thân bị xé toạc rơi lả tả xuống nền đất.
****
(1) Lưu Tống Tiền Phế Đế (449–465), tên thật là Lưu Tử Nghiệp (劉子業), biệt hiệu Pháp Sư, là hoàng đế của triều Lưu Tống trong lịch sử Trung Quốc. Ông lên ngôi khi còn trẻ, trị vì ngắn ngủi nhưng gây tiếng xấu với những hành vi bạo ngược, giết hại đại thần, hành vi dâm loạn. Ông bị ám sát chỉ khoảng một năm sau khi đăng cơ.