Chương 89: Niềm vui ngây thơ

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Chương 89: Niềm vui ngây thơ

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản thuộc thể loại Linh Dị, chương 89 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor: mèomỡ
Là Cận Nhi còn nhỏ tuổi nên không hiểu thế nào là hoạn nạn, hay không biết thanh lâu là nơi gì. Hay… dù biết nhưng không quan tâm, chỉ cần được ở bên Dương đại ca là nàng đã hạnh phúc lắm rồi.
“Sơn vô lăng, Giang thuỷ vị kiệt, Đông lôi chấn chấn, Hạ vũ tuyết, Thiên địa hợp, Nãi cảm dữ quân tuyệt……” Nàng lẩm nhẩm bài thơ xong, đột nhiên cười nói: “Đúng rồi, Cận nhi! Bây giờ em mang bài thơ này đến cho hắn, hắn chắc chắn sẽ vui lắm!”
“Dạ!” Cận Nhi cười, chạy ra ngoài.
Cầu Mộ Quân cũng cười, nhưng đột nhiên như nhớ ra điều gì, lại nhíu mày.
Khi quản gia bước vào báo tin Cầu Mộ Quân đến, hơn nữa tinh thần lại rất tỉnh táo, Đoàn Chính không khỏi ngạc nhiên.
Cầu Mộ Quân bưng một bát canh hạt sen tới, nói: “Lão gia, người uống xong rồi hãy làm việc.”
Đoàn Chính Trung nhìn nàng, hỏi: “Ngươi làm sao thế?”
“Ta làm sao?” Cầu Mộ Quân vờ như không biết gì, giống như Đoàn Chính Trung vừa hỏi một điều kỳ quặc. Đoàn Chính Trung có chút ngỡ ngàng nhìn nàng, nàng thúc giục: “Mau uống đi, uống xong mới có sức làm việc!” Đoàn Chính Trung lại nhìn nàng một hồi, cúi đầu uống canh.
Cầu Mộ Quân vuốt chồng giấy tờ trên bàn, nói: “Lão gia, người thật sự quá ham việc. Ngay cả trong cung còn phải hầu hạ hoàng thượng cẩn trọng, về phủ mà còn phải quản lý mọi chuyện, chẳng có chút thời gian nghỉ ngơi.”
Đoàn Chính Trung đặt bát xuống, nhìn về phía nàng.
Cầu Mộ Quân nói: “Lão gia, người uống thêm đi, mới uống có mấy ngụm thôi!”
Đoàn Chính Trung hỏi: “Ngươi có chuyện gì?”
Cầu Mộ Quân kỳ lạ nói: “Ta không sao.”
Đoàn Chính Trung nhìn nàng, không để tâm, tiếp tục uống canh.
“Lão gia, so với cha ta, người thật sự rất tham việc. Sau khi về phủ, ông ấy chẳng quản chuyện gì, chỉ biết uống trà, chơi cờ cùng bạn bè, hoặc một mình làm thơ. Trước giờ chưa bao giờ thấy ông ấy ham làm việc như người……” Nàng quay đầu, thấy Đoàn Chính Trung đã uống xong canh, đặt bát xuống nhìn nàng.
“Có chuyện gì mau nói, không nói ta không có thời gian.” Đoàn Chính Trung nói.
Cầu Mộ Quân “ha ha” cười hai tiếng, chậm rãi bước đến trước, giữ chặt tay áo hắn nói: “Lão gia, người bận rộn như vậy nhưng ta lại nhàn nhã. Không bằng người giao chuyện trong phủ cho ta quản đi?”
Mặt Đoàn Chính Trung không hề thay đổi, im lặng không nói lời nào.
Cầu Mộ Quân còn nói thêm: “Cha ta có thời gian như vậy là bởi vì ông ấy chẳng bao giờ quản chuyện trong nhà, đều giao cho mẫu thân ta quản. Trước kia ta ở nhà cũng từng giúp mẫu thân vài việc. Nếu người lo lắng, có thể giao cho ta quản một bộ phận trước. Không cần quản sổ sách, chỉ cần giao cho ta chút việc làm là được.”
Đoàn Chính Trung nói: “Vậy thì giao ngươi quản hạ nhân trong phủ.”
“Được!” Cầu Mộ Quân lập tức đáp lời, nhưng khi thấy ánh mắt Đoàn Chính Trung nhìn nàng, nụ cười trên mặt dần biến mất, nghiêm túc nói: “Lão gia nói thế nào thì là thế đó, ta đáp ứng tất, chỉ cần có việc để làm là được.”
“Vậy ta sai người đem chút kim chỉ cho ngươi, không có việc gì thì thêu hoa đi, chuyện trong phủ có quản gia là đủ rồi.” Đoàn Chính Trung thản nhiên nói……
**Đoàn Chính Trung chết tiệt!**
Cầu Mộ Quân nghiến răng, sau đó lại tỏ vẻ buồn bã nói: “Sau này người muốn nạp thiếp đúng không?” Đoàn Chính Trung giật mình, ngẩng đầu nhìn nàng.
“Không đúng, người muốn lấy vợ khác phải không?” Cầu Mộ Quân nói tiếp: “Trước kia người bêu ta làm thiếp, giờ lại lấy người khác làm vợ!”
Đoàn Chính Trung cúi đầu làm việc, hồi lâu mới trả lời: “Sẽ không.”
“Vậy vì sao người không coi ta là phu nhân?” Cầu Mộ Quân nói.
“Nếu ta là Đoàn phu nhân, chuyện trong phủ hẳn là do ta quản, lời nói của ta ít ra còn có chút trọng lượng? Nhưng đến giờ người cũng chẳng cho ta chút quyền lợi nào, khiến ta giống như tiểu thiếp vậy. Thế nên nhất định sau này người muốn lấy nữ nhân khác, để cho nàng ta trèo lên đầu ta, làm phu nhân kiêu ngạo, rồi quản chuyện trong phủ.”
Đoàn Chính Trung ngẩng đầu nhìn nàng hồi lâu, hỏi: “Vậy ngươi muốn quản cái gì?”
“Ta……” Cầu Mộ Quân vuốt vuốt tóc, cười nói: “Thật ra quản hạ nhân cũng tốt, đến giờ người khác cũng không hiểu được ta làm phu nhân có địa vị thế nào. Người cũng không muốn để mọi người trong phủ cảm thấy ta dễ bị bắt nạt đúng không? Quản hạ nhân thật sự rất hợp.”
Đoàn Chính Trung hừ nhẹ, lộ vẻ khinh bỉ, lại cúi đầu.
“Lão gia……” Cầu Mộ Quân lại gọi, nhưng hắn như chẳng nghe thấy, tiếp tục làm việc.
Cầu Mộ Quân không muốn bỏ cuộc, nhưng cũng không dám làm phiền hắn, sợ hắn tức giận càng thêm không tốt, bèn đứng bên cạnh không nói cũng không đi, đứng chán lại giúp hắn sắp xếp mấy thứ trên bàn.
Đứng lâu, nàng nhìn Đoàn Chính Trung, rồi đến bên kê một chiếc ghế ngồi cạnh hắn.
Gần đến giờ cơm chiều, trời bỗng sáng, mặt trời lặn dần sau đám mây.
Nha hoàn đến mời Đoàn Chính Trung dùng bữa, Cầu Mộ Quân theo hắn đứng dậy, vừa định nói chuyện, liền nghe hắn lạnh nhạt nói: “Ngươi muốn quản thì cứ quản, báo với quản gia là được.” Nói xong, hắn liền bước ra cửa.
Cầu Mộ Quân vui mừng khôn tả, muốn reo lên nhưng lại cố nén, đợi hắn đi xa rồi lập tức chạy đến phòng quản gia.
Nói nhiều như vậy, đơn giản chỉ muốn giúp Cận Nhi và Dương đại ca nàng một lần. May mà chờ nửa ngày cũng không phí công, Đoàn Chính Trung thật sự đã đồng ý rồi. Không biết là hắn có tâm huyết hay có mưu đồ khác.
Mấy chuyện đó nàng cũng chẳng muốn nghĩ, trước tiên phải nói với quản gia, không chỉ thả nam nhân kia ra ngoài, mà còn chuộc khế bán mình thay Cận Nhi, để họ đi. Chỉ cần Đoàn Chính Trung ăn xong, nằm lên giường, nghĩ tới nghĩ lui là được.