Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản
Chương 90: Sự quan tâm
Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản thuộc thể loại Linh Dị, chương 90 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Editor: mèomỡ
Nàng không muốn nghĩ đến chuyện đó nữa, trước tiên phải nói với quản gia, không chỉ thả nam nhân kia ra ngoài, mà còn phải chuộc lại khế ước bán mình của Cận Nhi, để họ được tự do. Chỉ cần Đoàn Chính Trung ăn no, nằm yên, nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy quá dễ dàng cho nàng, bèn đổi ý.
Trong phòng, Tiểu Nhụy nhìn nàng một hồi lâu, ngờ vực hỏi: "Tiểu thư, sao... chỉ trong chốc lát, tâm trạng người đã thay đổi hẳn, hoàn toàn không giống buổi sáng?"
Cầu Mộ Quân nghĩ ngợi, nhẹ nhàng mỉm cười, nói: "Chính Cận Nhi đã nói với ta: *‘Sơn vô lăng, Giang thuỷ vị kiệt, Đông lôi chấn chấn, Hạ vũ tuyết, Thiên địa hợp, Nãi cảm dữ quân tuyệt...’* Mà ta lại không thể khiến núi mòn sông cạn, càng không thể khiến trời đất hợp lại, nên ta cũng muốn giống như Trác Văn Quân, vì tình yêu mà cố gắng một lần."
Nàng cười nhìn Tiểu Nhụy: "Tiểu Nhụy, em có nguyện vọng gì không, hay là trong lòng có người? Nếu có, ta sẽ thả em đi, để hai người có thể ở bên nhau!"
Tiểu Nhụy sững người, cúi đầu thất thần: "Nô tỳ không có ai trong lòng, cũng không muốn gả, chỉ mong muội muội của nô tỳ lớn lên bình an mà thôi."
Cầu Mộ Quân giữ chặt tay nàng: "Muội muội em không phải rất tốt sao? Nếu không, để muội ấy đến đây chơi với ta. Đoàn Chính Trung chắc sẽ đồng ý."
Tiểu Nhụy hoảng sợ, vội vàng nói: "Không! Không cần... Nàng... Sức khỏe của nàng không tốt, ở nhà đợi thì hơn."
Cầu Mộ Quân gật gật đầu: "Vậy đợi muội ấy khỏe lại rồi hãy nói sau. Em có khó khăn gì, nhất định phải nói cho ta."
Tiểu Nhụy không yên lòng, gật đầu. Sau đó hỏi: "Tiểu thư, đúng rồi, mấy ngày trước lão gia hình như rất mất hứng, còn giết chết mấy con chim xinh đẹp trong hoa viên, người có biết vì sao không?"
Cầu Mộ Quân giật mình, kinh ngạc: "Chính là hai con chim dưới cây bên hồ trong hoa viên sao? Hắn giết chúng?"
Tiểu Nhụy gật đầu: "Giết một con, còn một con, nhưng hai ngày nay hình như không hót nữa, lúc nào cũng ủ rũ."
"Hắn..." Nghĩ đến hai con chim quý giá, lòng Cầu Mộ Quân chút xót xa.
"Nô tỳ đoán, có phải do lão gia biết người đi gặp Cố công tử nên mất hứng không?" Tiểu Nhụy hỏi.
Cầu Mộ Quân nhớ tới chuyện tối hôm đó—hắn ôm nàng, hôn nàng, còn...
"Tiểu thư, có phải lão gia tức giận với người không?" Tiểu Nhụy hỏi.
Cầu Mộ Quân: "Hắn đương nhiên tức giận, hắn khi nào chả tức ta."
"Ý nô tỳ là, nếu tiểu thư đi gặp Cố công tử, bề ngoài hắn không biểu lộ, nhưng trong lòng lại cực kỳ tức giận, có lẽ là ghen. Nô tỳ mới hỏi, nếu lão gia có hành động đặc biệt gì, vậy nhất định thích người, sau đó ghen!" Tiểu Nhụy cười nói.
Cầu Mộ Quân lại nhớ đêm hôn đó, hắn dường như có chút không kiểm soát được, chút kích động, cũng chút không đúng mực. Sau đó nhanh chóng nói: "Nếu hắn thật sự có ý với ta, bộc lộ ra ngoài thì tốt rồi... Cố công tử..." Nàng cúi đầu, ảm đạm: "Ta sẽ không bao giờ gặp hắn nữa, có lẽ tất cả đều là định mệnh."
"Tiểu thư..." Tiểu Nhụy còn muốn nói gì, nhưng Cầu Mộ Quân đã chuyển đề tài.
"Tiểu Nhụy, hình như mấy ngày qua quản gia sai người chuyển rất nhiều băng đến hầm băng?"
Tiểu Nhụy gật gật đầu, thần sắc ảm đạm.
Cầu Mộ Quân: "Ta muốn chuẩn bị chút nho ướp lạnh, tặng cho hắn!" Rồi nhìn ra ngoài trời đã tối đen, buồn rầu: "Aizz, quên mất, đã muộn thế này, sáng sớm mai hắn phải tiến cung, chắc giờ này đã ngủ rồi."
Tiểu Nhụy nhìn nàng, lại cúi đầu cô đơn một lần nữa.
Hai người dường như đều có nỗi tiếc nuối, nhưng mỗi người một khác.
Ngày hôm sau, khi Đoàn Chính Trung trở về, vẫn chưa đến giờ ăn chiều. Cầu Mộ Quân bắt đầu chuẩn bị, soi gương ngắm nghía nửa ngày, muốn trông thật quyến rũ động lòng, nhưng không muốn cho người nhận ra nàng quá trau chuốt, soi đi soi lại rất lâu.
Cuối cùng cũng xong, trời đã tối, chắc Đoàn Chính Trung đã về từ bể, nàng liền bưng đĩa nho ướp lạnh đã bóc vỏ sẵn đến phòng hắn.
Khi đến trước phòng hắn, hắn đang nghịch thứ gì đó, nghe thấy tiếng nàng, không hoảng không vội giấu đi, động tác lưu loát, chẳng có chút kích động nào, cũng không để nàng nhìn rõ.
Nàng đặt nho lên bàn hắn, cười khanh khách: "Lão gia, trời nóng, ăn chút nho ướp lạnh rồi nghỉ ngơi."
Đoàn Chính Trung ngẩng đầu, liếc mắt: "Lại có chuyện gì?"
Cầu Mộ Quân ngẩn người, ngượng ngùng: "Không có chuyện gì."
Hắn lại nhìn nàng, không hỏi cũng không ăn nho.
Cầu Mộ Quân đến bên hắn, kéo áo hắn lắc lắc: "Ai nha, ta thật không có việc gì, làm tốn nửa ngày, người cũng không thèm liếc mắt một cái."
Đoàn Chính Trung nhìn nàng kéo áo, lại ngẩng đầu nhìn: "Hôm nay ngươi không đi ra ngoài."
Cầu Mộ Quân buông áo hắn, hai tay không tự chủ túm chặt, cúi đầu.
Đoàn Chính Trung: "Thích Tĩnh lại bắt đầu lùng bắt Cố Dật Lâu, hôm kia thất thủ."
"Sao người lại nói mấy chuyện này?" Nàng hỏi.
"Ta nghĩ ngươi sẽ muốn biết." Đoàn Chính Trung ngẩng đầu nhìn nàng. Cầu Mộ Quân đột nhiên khóc, lớn tiếng: "Ta không muốn biết!"
Hắn nhìn nàng chằm chằm, như muốn nhìn thấu người nàng. Cầu Mộ Quân nhìn ánh mắt hắn, lại rơi nước mắt, nhanh chóng quay người đến cửa.
"Thật sự không muốn biết?" Hắn nói, giữ nàng lại từ phía sau.
Cầu Mộ Quân quay người, đột nhiên ôm hắn, giống như đêm trước, vừa ôm vừa khóc. Đoàn Chính Trung nhẹ nhàng xoa lưng nàng, đợi tiếng khóc nhỏ dần, nói: "Nho cũng không lạnh."
Cầu Mộ Quân bước ra khỏi lòng hắn, không vui: "Người không ăn cũng được."
Đoàn Chính Trung lấy một miếng nho, bỏ vào miệng.
Nhìn ngón tay hắn, Cầu Mộ Quân lén sờ tay mình, nghĩ may mà ngón tay mình cũng không thô, hơn nữa nhỏ hơn tay hắn, bằng không xấu hổ vô cùng.
Ăn xong nho, Đoàn Chính Trung nói: "Các ngươi đi xuống đi."
Ngoài cửa truyền đến tiếng nha hoàn: "Dạ, lão gia."
Trong lòng Cầu Mộ Quân mừng thầm.
Nha hoàn ngoài cửa là mấy người cầm đèn lồng chờ đưa nàng về, Đoàn Chính Trung để họ đi, ý chính là muốn nàng ở lại, làm nhiều như vậy, mục đích cuối cùng cũng đạt được.
Đoàn Chính Trung mở hai tay, Cầu Mộ Quân tiến lên, lập tức giúp hắn cởi quần áo.
Nàng vẫn nằm bên cạnh hắn.
Nàng quay lưng về phía hắn, cố gắng điều chỉnh hơi thở.
Nhớ đến Trác Văn Quân, nhớ câu thơ trong *Kinh Thi* "Tử huệ tư ngã, Khiên thường thiệp Trăn"—nàng cuối cùng mở miệng: "Lão gia, sau này... ta chuyển đến đây ngủ có được không?"
Tim đập thình thịch không ngừng, sau lưng vẫn im lặng. Chẳng lẽ hắn đã ngủ? Không thể, mới nằm xuống không lâu! Hắn không đáp ứng sao?
Dựa theo tính tình hắn, chắc sẽ không ngượng ngùng từ chối, hắn là loại người nào nàng còn không biết sao!
Đang lúc nàng lo nghĩ, cân nhắc có nên quay đầu hay không, sau lưng hắn nói: "Được."
Cầu Mộ Quân cười, thậm chí muốn vui cười ra tiếng.
Nhưng vì đại cục, nàng vẫn nín xuống, sau đó lại hỏi: "Lão gia, sau này ta cùng người dùng bữa có được không?"
Lần này không đợi lâu: "Được."
Thừa thắng xông lên, nàng lại hỏi: "Lão gia..." Giọng nhỏ dần như muỗi kêu: "Ta sau này... có thể gọi người là phu quân được không?"
Đoàn Chính Trung im lặng một lát, môi hiện nụ cười nhàn nhạt: "Được." Thái độ thật kỳ lạ.
Cầu Mộ Quân cũng cười, nhưng nụ cười biến mất thật nhanh, nói thêm: "Phu quân, ta thả mấy người Cận Nhi, người không tức giận sao?"
"Ta chỉ thấy kỳ lạ, sao thái độ ngươi lại thay đổi nhanh thế."
Cầu Mộ Quân run lên, hồi lâu mới nói: "Bởi vì nàng nói, nàng vào Xuân Mãn viện muốn kiếm tiền chuộc thân, sau đó cùng anh Dương sống bên nhau, ta... bị nàng làm cảm động."
Đoàn Chính Trung không nói gì, nàng tiếp tục: "Phu quân, người nghĩ, trong hiện thực, nếu phải chờ nàng nhiều năm mới thoát khỏi thanh lâu, nam nhân họ Dương có ghét bỏ không?"
Đoàn Chính Trung cười lạnh: "Sao lại ghét bỏ? Tàn hoa bại liễu cùng thái giám, chẳng phải rất xứng đôi sao?"
Thân thể Cầu Mộ Quân lại run lên.
Tàn hoa bại liễu...
Nàng nắm chặt tấm trải giường, nhắm mắt, hai giọt nước mắt chảy xuống. Trong lời nói của Đoàn Chính Trung, dường như vô ý lại như có ý sâu xa khác.
(1) Câu thơ trong *Khiên Thường* (Vén quần) trong *Kinh Thi* – Tác giả: Khổng Tử
"Tử huệ tư ngã,
khiên thường thiệp Trăn,
tử bất ngã tư, khởi vô tha nhân,
cuồng đồng chí cuồng dã thư!
Phỏng dịch:
Chàng mà thương thiếp,
thiếp sẽ xắn quần qua sông Trăn,
chàng chẳng thương thiếp, há chẳng có người khác,
cuồng cùng cuồng dại mà theo đuổi!"