Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản
Chương 94: Em có yêu anh không?
Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản thuộc thể loại Linh Dị, chương 94 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Editor: mèomỡ
“Em có lừa anh, phải không?” Giọng vẫn dịu dàng như cũ.
Cả người Cầu Mộ Quân chấn động, né tránh ánh mắt anh, im lặng thật lâu, rồi mới nói:“Không có.”
“Thật sao?” Anh hỏi lại một câu.
“Anh không chỉ không thích bị lừa, mà còn thích tìm hiểu rõ mọi chuyện.” Anh nói xong, kéo dây yếm của nàng.
Ngực nàng kịch liệt phập phồng, chậm rãi nói:“Nếu...... Nếu em thực sự có chuyện giấu anh, đó không phải em không muốn nói, mà là em muốn đợi thời cơ thích hợp sẽ nói.”
Đoàn Chính Trung cười, hai mắt nhìn nàng chằm chằm, một bàn tay cởi quần áo nàng, từ gáy đi xuống, mơn trớn ngực của nàng, bụng, sau đó mở hai chân nàng ra chen vào giữa hai chân nàng.
“A --” Mộ Quân hoảng sợ muốn ngồi dậy, lại bị anh đè chặt bả vai.
Anh nhìn nàng chằm chằm, trên mặt dần dần xuất hiện ý cười, ý cười càng ngày càng đậm, càng ngày càng lạnh.
Cầu Mộ Quân nhìn mắt anh mà không khỏi rét run cả người, thân thể không tự giác run rẩy, sau đó, cảm giác rõ ràng được dị vật xâm nhập.
Ngón tay thon dài của anh chậm rãi mơn trớn từng chỗ mềm mại giữa hai chân nàng, sau đó lấy ngón giữa đâm vào.
Ngón tay anh hoàn toàn đi vào cơ thể nàng, làm cho nàng cảm nhận được đau đớn, anh nhìn chằm chằm nàng hỏi:“Vậy em chuẩn bị khi nào thì mới nói cho anh biết, người đàn bà dâm đãng như em đã sớm bị người ta dùng qua?”
Mắt nàng đột nhiên trừng lớn, nhìn anh không nói nên lời.
Anh rút ra ngón tay, chà lau trên ngực nàng, lộ ra ánh mắt hung ác nói:“Anh nghĩ rằng Đoàn Chính Trung anh là loại người nào, một kẻ tàn hoa bại liễu có thể ngủ ở bên cạnh anh sao?”
Cầu Mộ Quân đột nhiên ngồi dậy, lấy quần áo che thân thể, nhìn anh, môi run rẩy chỉ nói một chữ “Anh......” lại không nói nên lời.
Đoàn Chính Trung cười nói:“Anh thế nào? Em cho rằng em che dấu rất kín đáo sao?”
“Đoàn Chính Trung, anh ti tiện!” Cầu Mộ Quân dường như hồi phục chút thần trí, lớn tiếng nói.
“Hừ!” Đoàn Chính Trung cười lạnh một tiếng, nâng cằm nàng lên nói:“Nói cho anh biết, người đàn ông kia là ai? Cố Dật Lâu sao?”
Cầu Mộ Quân nói:“Anh không phải cái gì cũng biết sao? Anh không phải sẽ điều tra sao? Anh đi tìm đi, vừa khéo em cũng muốn biết!”
“Em yên tâm.” Đoàn Chính Trung kề sát mặt nàng nói:“Anh đương nhiên sẽ tra, ngay cả phu nhân của anh cũng dám chạm vào, người đó chỉ sợ muốn chết sớm. A, không đúng......”
Đoàn Chính Trung đứng lên, từ trên cao nhìn xuống, nhìn chằm chằm nàng nói:“Hẳn là phu nhân cũ, bởi vì ngay sau em sẽ phải rời khỏi Đoàn phủ của anh.”
“Anh...... Anh muốn đuổi em đi?” Trong mắt Cầu Mộ Quân ẩn ẩn có hơi nước.
“Cái đó là đương nhiên.” Anh lấy ra một tờ giấy từ trong ngực, nói:“Cầu tiểu thư, em xem, ngay cả giấy tờ ly hôn anh cũng đã viết xong. Anh còn chừa cho Cầu Vĩ chút mặt mũi, lấy lý do em ‘chanh chua nhiều lời’. Nếu nhạc phụ tiền nhiệm nhìn tờ giấy ly hôn này có gì bất mãn, em nên nói cho rõ, nói cho hắn lý do thực sự vì sao anh bỏ em. Miễn cho hắn chạy tới quý phủ của anh giúp em lấy lại công đạo, làm cho anh bất đắc dĩ nói ra chuyện em ‘lưng phu trộm hán’.” Nói xong, anh cầm tờ giấy ly hôn, sau đó buông tay, tờ giấy rơi xuống, đảo qua mặt Cầu Mộ Quân, rơi xuống trước mắt nàng.
Cầu Mộ Quân chậm rãi cầm tờ giấy trước mặt, nhìn hai chữ “Ly hôn” bắt mắt phía ngoài, ngẩng đầu nói:“Đoàn Chính Trung, em không phải ‘lưng phu trộm hán’, cũng không phải hành vi không đoan chính, mà là bị người...... Mà là bị người ta cưỡng bức. Em yêu anh, em nghĩ, trong lòng anh cũng biết rõ, thậm chí em nhẫn nhục sống tạm bợ, cũng không quan tâm ánh mắt thế tục, muốn cùng anh cả đời. Em quả thật không còn trong sạch, nhưng em yêu anh, muốn ở bên anh là sự thật, anh thực...... thực sự không để ý chút nào sao?” Nói ra những lời này, nàng không dám nhìn anh, chờ câu trả lời của anh.
Trong phòng lặng im một chút.
Sau đó Đoàn Chính Trung thản nhiên cười.
“Nếu em có thể nói cho anh biết người đàn ông to gan kia là ai, cũng để cho anh thuận tiện bắt hắn cho chó ăn, có lẽ anh có thể nhất thời mềm lòng, cho em ở bên anh làm thiếp hoặc là nô tỳ.”
Trên mặt Cầu Mộ Quân cũng không có biểu tình, nàng nhìn chằm chằm Đoàn Chính Trung, nhìn nửa ngày, chậm rãi mở miệng nói:“Vậy anh có thể nói cho em biết, anh không yêu em?”
Trả lời nàng lại là một tiếng cười.
Cầu Mộ Quân cũng cười, nói:“Đoàn tổng quản, hy vọng anh đừng hối hận vì quyết định ngày hôm nay.” Sau đó nàng nhặt quần áo lên, chậm rãi mặc từng món từng món quần áo trước mặt anh, cầm tờ giấy ly hôn, gấp lại, ra khỏi phòng. Từ đầu đến cuối, không rơi một giọt nước mắt nào.
Đoàn Chính Trung không quay đầu lại, đưa lưng về phía bóng dáng nàng ngày càng xa, nhắm mắt lại.
“Tiểu Nhụy, thu thập đồ đạc, chúng ta đi thôi.” Cầu Mộ Quân trở lại phòng, vẻ mặt bình tĩnh lạ thường.
Tiểu Nhụy buồn bực nói:“Đi đâu? Tiểu thư, bây giờ trời đã tối rồi.”
Cầu Mộ Quân tự mình thu thập vài thứ, nói:“Về nhà, em bị bỏ rồi.”
“Cái gì?” Tiểu Nhụy đang lau cái chén, “xoảng” một tiếng, cái chén rơi xuống sàn nhà.
Cầu Mộ Quân cầm mấy đồ vật nhỏ, quần áo cũng không cầm. Cuối cùng, lấy ngọc bội tùy ý ra vào Đoàn phủ trên người xuống, nhìn một hồi rồi dứt khoát đặt ở trên bàn.
Sau đó nàng quay đầu nói:“Đoàn Chính Trung bỏ em rồi, chúng ta nhanh về nhà thôi, chần chừ sẽ muộn mất.”
“Vì sao......” Sắc mặt Tiểu Nhụy tái nhợt, hoảng hốt như nghe được tin dữ kinh người.
Cầu Mộ Quân im lặng một chút, thản nhiên nói:“Bởi vì em là kẻ tàn hoa bại liễu.”
“Tiểu Nhụy, đồ của em đâu?” Cầu Mộ Quân vừa thay nàng thu dọn, vừa nói:“Không cần suy nghĩ nhiều quá, trở về không phải rất tốt sao? Em muốn hỏi cái gì về nhà em sẽ nói cho em, dù cha mẹ cũng phải biết.”
Tiểu Nhụy không lên tiếng, đi đến bên giường mình cầm lấy một cái khăn tay dưới gối. Cầu Mộ Quân vừa nhìn đã nhận ra là muội muội của nàng thêu cho nàng. Khi đó muội muội nàng vừa học thêu, lần đầu tiên thêu tay cho nàng, mặc dù có chút non tay, nhưng nàng lại vui vẻ mấy ngày liền, vẫn giữ sạch sẽ đặt ở bên người.