Sống Lại

Phù Thế Nhất Mộng thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

1
Trong không khí phảng phất mùi rượu lẫn hương trầm, khiến người ta mê loạn, đầu óc choáng váng.
Trong bóng tối, nam nhân ghì chặt hai tay ta, hết lần này đến lần khác chiếm đoạt.
Nhớ lại kiếp trước, tim ta bỗng như bị băng lạnh xuyên thấu, đau đến tột cùng.
Vẫn là… đã quá muộn rồi!
Phó Kinh Niên mất đi lý trí, đuôi mắt đỏ lên, trông chẳng khác nào một con dã thú nổi điên.
Ta đẩy hắn ra, nhưng lại bị hắn nắm chặt hai tay, ghì chặt xuống.
“Ta là… Thẩm Thục Đồng!”
Dù sợ hãi, ta vẫn cố gắng kéo hắn trở về với lý trí.
Trong đôi mắt ấy là ánh cuồng loạn, như thể chỉ một khắc nữa thôi sẽ rơi vào cơn điên dại hoàn toàn.
Nước mắt sợ hãi không kìm được mà tuôn rơi.
Giữa nỗi kinh hoàng và hối hận, ta chỉ có thể gánh chịu quả báo do chính mình gây ra.
Đợi đến khi dược tính tan hết, Phó Kinh Niên ngất lịm.
Kiếp trước, ta đã nằm lại trên giường ấy, đợi hắn tỉnh dậy rồi vu oan rằng chàng đã làm nhục ta.
May mà lần này mới chỉ là bước khởi đầu, vẫn chưa gây thành đại họa.
Nhân lúc hắn còn hôn mê, ta vội vàng mặc lại y phục.
Rời khỏi căn phòng, ta chạy thẳng đến lãnh cung.
Theo quỹ đạo kiếp trước, đêm nay ta đã sai người lừa Tống Uyển Chi đến đó, định để nàng bị làm nhục.
Hy vọng lần này, ta vẫn còn kịp cứu nàng.
Chưa chạy được bao xa, thị vệ Lạc Phong đang đứng canh bên ngoài liền đuổi theo, lo lắng hỏi:
“Công chúa, đã xảy ra chuyện gì rồi?”
Thấy Lạc Phong, ta thoáng ngẩn người.
Kiếp trước, hắn đã giúp ta làm quá nhiều chuyện ác, cuối cùng bị Phó Kinh Niên từng nhát từng nhát lóc thịt mà chết.
Chỉ vì ta từng cho hắn một bát cơm, không để hắn chết đói nơi đầu đường, nên hắn liền vì ta mà trung thành đến chết, bất kể ta sai khiến điều gì, hắn cũng không chút do dự.
Nhìn hắn bây giờ vẫn bình yên, mắt ta bỗng cay xè.
Không phải lúc yếu lòng, ta nắm chặt tay hắn, gấp gáp nói:
“Mau đi cứu Tống Uyển Chi!”
Hắn không hỏi thêm gì, chỉ khom người đáp một tiếng “Tuân lệnh”.
Trời cao đã cho ta cơ hội làm lại, xin hãy giúp ta lần này, nhất định phải để Tống Uyển Chi bình an vô sự.
Khi ta chạy đến lãnh cung, bên trong tối đen như mực.
Chẳng lẽ… đã quá muộn rồi sao?
Ta ngồi sụp xuống đất, trong tuyệt vọng và hối hận, bật khóc nức nở.
2
“Công chúa, đã xảy ra chuyện gì rồi?”
Giọng Lạc Phong vang lên từ phía sau.
Ta xúc động nhìn hắn, trong lòng thấp thỏm, vội vàng hỏi:
“Người đâu rồi, cứu được chưa?”
Hắn gật đầu: “Xin công chúa yên tâm, bọn chúng còn chưa kịp vào đã bị thuộc hạ đuổi đi, Tống Uyển Chi cũng đã tự mình rời khỏi đó.”
Nghe được tin này, tim ta như được trút bỏ gánh nặng.
Thân thể căng cứng bấy lâu bỗng mềm nhũn, ta ngã vào lòng Lạc Phong.
“Tốt rồi, tốt rồi.”
Ta vừa sợ vừa mừng, nở một nụ cười nhẹ nhõm.
Hắn đỡ lấy ta, không hỏi thêm điều gì, chỉ lặng lẽ đưa ta trở về tẩm cung.
Về đến nơi, ta cởi áo tắm rửa nhưng khi nhìn xuống, khắp thân thể lại toàn là dấu vết Phó Kinh Niên để lại.
Tuyệt đối không thể để hắn phát hiện.
Ta chắp hai tay khấn thầm, mong rằng khi tỉnh dậy, hắn sẽ không nhớ ra người đêm qua là mình.
Sáng hôm sau, ta dậy rất sớm, định đi dò la tình hình của Phó Kinh Niên.
Chưa đi được bao xa, đã có người gọi lại:
“Công chúa.”
Nghe thấy giọng nói ấy, toàn thân ta run rẩy.
Chậm rãi quay đầu, chỉ thấy Phó Kinh Niên đang đứng đó, khí lạnh bao trùm người, ánh mắt lạnh lẽo nhìn ta.
“Phó tướng quân, có chuyện gì sao?”
Hai tay ta xoắn chặt lại, rõ ràng sợ đến mức chân run, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh mà nở nụ cười.
Hắn bước đến trước mặt ta, bỗng cúi đầu sát lại, khiến ta hoảng hốt lùi về sau rồi trượt ngã.
Hắn nhanh tay vươn một cánh tay ra, đỡ lấy eo ta, kéo ta vào lòng, không cho ta giãy ra.
“Công chúa, đêm qua yến tiệc trong cung, người đã đi đâu?”
Giọng hắn lạnh lẽo vang bên tai.
Toàn thân ta căng cứng, hơi thở gấp gáp, ta đáp:
“Bản cung tửu lượng kém, nên đã sớm rời tiệc về nghỉ.”
“Thật sao?”
Ánh mắt hắn sâu thẳm như muốn soi thấu lòng người.
Ta hít sâu, cố gắng đối diện với ánh nhìn ấy:
“Đúng vậy.”
Hai ánh mắt chạm nhau rất lâu, ta gần như sắp bật khóc.
Khi nước mắt đã dâng tràn, cuối cùng hắn cũng buông ta ra.
Ngay khoảnh khắc hắn thả tay, một giọt lệ rơi xuống.
Khóe môi hắn khẽ nhếch, ngẩng đầu nhìn ta, ngón tay vươn ra hứng lấy giọt lệ ấy.
“Công chúa khóc gì vậy, vi thần đáng sợ đến thế sao?”
Nhận ra bản thân thất thố, ta vội cúi đầu, lúng túng lau nước mắt:
“Nắng quá, mắt khó chịu nên mới rơi lệ, khiến tướng quân chê cười rồi.”
“Đôi mắt ướt này của công chúa… thật quen.”
Hắn nhìn ta chằm chằm, mày hơi nhíu lại như đang nhớ ra điều gì.
Ta lập tức ngắt lời: “Nữ tử khi khóc trông đều giống nhau, tướng quân hẳn là đã thấy người khác rơi lệ nên mới cảm thấy quen thuộc.”
Không đợi hắn hỏi thêm, ta liền nói:
“Bản cung còn có việc, không tiện nán lại cùng tướng quân hàn huyên.”
Vội vàng bước đi, ta quay đầu lại nhìn, hắn vẫn đứng nguyên chỗ cũ, ánh mắt dõi theo ta không rời.
Một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, ta không kìm được mà rùng mình.
Trở về tẩm cung, ta uống mấy ngụm trà lạnh, cố gắng trấn tĩnh.
Đứng trước gương đồng, nhìn gương mặt tái nhợt phản chiếu, ta vẫn còn thấy tim đập loạn.
Thị nữ Đan Đồng bước vào, mày nhíu chặt, dáng vẻ đầy tâm sự.
“Có chuyện gì sao?” ta hỏi.
Nàng nhìn thấy ta liền kinh hãi, đôi mắt mở to, rồi “phịch” một tiếng quỳ xuống, giọng run rẩy:
“Công chúa tha mạng, công chúa tha mạng!”
Nhìn bộ dạng ấy, ta khẽ thở dài.