Cây Trâm Thất Lạc và Giải Đấu Bắn Cung

Phù Thế Nhất Mộng

Cây Trâm Thất Lạc và Giải Đấu Bắn Cung

Phù Thế Nhất Mộng thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ta vốn tính tình ngang ngược, kiêu căng, đối với người trong cung thì động một chút là đánh mắng, coi mạng người như cỏ rác.
Bởi vậy, hễ thấy ta là họ đã sợ hãi lùi bước.
Ta thực sự đã gây ra quá nhiều tội nghiệt.
“Đừng sợ, bản cung sẽ không trừng phạt ngươi.”
Ta bước tới định đỡ nàng dậy, nhưng nàng lại run rẩy, vội vã dập đầu:
“Công chúa tha mạng, công chúa tha mạng, nô tỳ không dám nữa!”
Nhìn nàng hoảng loạn đến nhường ấy, lòng ta tràn ngập hối hận vì những việc mình đã làm trước kia.
“Bản cung tha tội cho ngươi.”
Được xá tội, Đan Đồng mới nức nở ngẩng đầu lên, run rẩy nhìn ta.
“Có chuyện gì xảy ra?” ta hỏi.
Nàng ngập ngừng đáp rằng, cây trâm mà ta đeo khi dự yến tiệc đêm qua đã biến mất.
Cây trâm ấy là do phụ hoàng sai người chế tác riêng cho ta, trên đời chỉ có một chiếc duy nhất.
Nghe vậy, tim ta như thắt lại.
“Hỏng rồi!”
3
Ta gọi Lạc Phong đến, bảo hắn đi tìm cây trâm trong tẩm cung nơi đêm qua ta đã trốn thoát khỏi đó.
Nếu cây trâm ấy rơi vào tay Phó Kinh Niên, ta sẽ hoàn toàn hết đường sống.
Đan Đồng cúi đầu, thân thể nàng run rẩy không ngừng.
Ta bước tới, nắm lấy tay nàng, cố gắng trấn an:
“Đừng sợ, bản cung sẽ không trách tội ngươi.”
Nàng lại òa khóc, vừa khóc vừa toan quỳ xuống đất.
Thôi vậy… tất cả đều là quả báo do chính ta tự gieo.
Nàng sợ ta đến mức ấy, nếu còn ở bên cạnh, e rằng chỉ khiến nàng bệnh nặng thêm vì kinh hãi.
Nếu quỳ gối có thể khiến nàng yên lòng hơn, vậy cứ để nàng quỳ.
Một lúc lâu sau, Lạc Phong vội vã trở lại, nét mặt đầy lo lắng, khẽ lắc đầu với ta.
“Không tìm thấy sao?”
Ta căng thẳng nhìn hắn hỏi.
“Thuộc hạ đã lục soát từng ngóc ngách, những nơi công chúa đi qua đêm qua đều đã kiểm tra hết, nhưng vẫn không tìm thấy.”
Thân thể ta lảo đảo, trong lòng nặng trĩu như có tảng đá đè nặng, vô cùng uất nghẹn.
Lạc Phong vội đỡ lấy ta, khẽ nói: “Công chúa, xin người bảo trọng.”
Ta khẽ phẩy tay: “Không sao đâu.”
Nhìn Đan Đồng vẫn đang quỳ bên cạnh, lòng ta tràn đầy phiền muộn, bèn dặn dò Lạc Phong:
“Hãy sắp xếp cho nàng đến nơi khác, tìm một chủ nhân hiền lành, dễ tính, đừng để nàng sợ hãi nữa.”
Lạc Phong đỡ Đan Đồng dậy, rồi đưa nàng rời đi.
Sau khi tiễn nàng, ta bảo Lạc Phong tìm cho ta một cung nữ khác, phải gan dạ, lanh lợi, trung thành và biết bảo vệ chủ nhân.
Người mới tới tên là Chu Ngọc, dung mạo thanh tú, tay chân nhanh nhẹn, biết ý người khác, lại còn biết chút võ nghệ, quả là một cô nương không tệ.
Từ khi cây trâm biến mất, ta chỉ dám ở trong tẩm cung, không dám bước ra ngoài nửa bước.
Mỗi ngày đều sai Lạc Phong ra ngoài dò la tin tức, chỉ sợ nghe được tin gì bất lợi từ phía Phó Kinh Niên.
Mười ngày trôi qua, mọi thứ vẫn yên ắng, không một chút gió động.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Ta rốt cuộc mới thở phào nhẹ nhõm, tảng đá trong lòng cũng nhẹ đi phần nào.
Có lẽ là ta đã quá đa nghi, cây trâm kia có thể không nằm trong tay Phó Kinh Niên.
Thấy tâm tình ta khá hơn, Chu Ngọc liền lên tiếng nói:
“Công chúa có muốn ra ngoài dạo một vòng cho khuây khỏa không ạ?”
“Đi đâu dạo?”
Chu Ngọc lấy ra một tấm thiệp mời từ phía sau lưng.
“Đây là thiệp của phủ Trường Bình hầu gửi đến hôm qua. Thấy công chúa tâm trạng không tốt, nô tỳ không dám quấy rầy người.”
Ta mở ra xem, hóa ra thế tử nhà Trường Bình hầu, Tiết Gia Lễ, hôm nay tổ chức một cuộc thi bắn cung tại phủ, mời ta đến dự.
Trường Bình hầu… thi bắn cung…
Cầm tấm thiệp trong tay, ta sững người.
Ký ức kiếp trước ào ạt tràn về, trong đầu ta chợt hiện lên một hình ảnh vô cùng quan trọng.
Khi thế tử Trường Bình hầu tổ chức cuộc thi bắn cung này, đích tiểu thư của Tống gia là Tống Uyển Bình để lấy lòng ta đã cố tình dẫn theo Tống Uyển Chi đến, rồi trước mặt bao người sỉ nhục nàng ta.
Khi ấy Phó Kinh Niên đã ra mặt bênh vực Tống Uyển Chi, còn mắng ta là kiêu ngạo, độc địa, đức hạnh chẳng xứng với địa vị.
Từ đó về sau, ta càng thêm hận Tống Uyển Chi, còn Phó Kinh Niên đối với ta lại càng thêm xa cách, lạnh lùng.
Cũng chính trong lần thi bắn cung ấy, gã biểu đệ ăn chơi trác táng của ta, Tề Diệu Tông, đã để mắt đến Tống Uyển Chi, nổi lòng ham muốn.
Sau đó hắn đến cầu xin ta làm mai mối, ta đã nhân lúc Phó Kinh Niên ra trận, ép gả Tống Uyển Chi cho hắn, gây nên bi kịch về sau.
Dù lần này ta không đi nhưng nếu Tống Uyển Bình vẫn dẫn Tống Uyển Chi theo, mọi người vẫn sẽ nghĩ là do ta đứng sau giật dây sai khiến.
Ta nhìn lại tấm thiệp, cuộc thi chỉ còn nửa canh giờ nữa là sẽ bắt đầu.
Chưa kịp chải tóc hay trang điểm, ta đã vội vã chạy ra ngoài.
“Lạc Phong, chuẩn bị xe, đến phủ Trường Bình hầu.”
4
Mấy ngày nay ta đóng cửa không ra ngoài, nên chẳng chải chuốt gì, chỉ để tóc buông xõa phủ vai.
Lúc ngồi trên xe ngựa, Lạc Phong gọt cho ta một cây trâm gỗ, ta bèn tạm túm lấy mấy lọn tóc trước trán, cài đại bằng cây trâm đó.
Với dáng vẻ như vậy, quả thật chẳng ra thể thống gì.
Khi ta vừa bước vào, gia đinh trong phủ Trường Bình hầu đã lớn tiếng hô vang:
“Tĩnh An công chúa giá đáo.”
Theo tiếng hô vang vọng vào trong, mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía ta.
Lạc Phong cung kính lui ra sau ta, cách hai bước mà đi theo.
Hôm nay những người đến dự đều là các công tử, quý nữ trẻ tuổi trong kinh thành.
Nói là tỷ thí bắn cung, kỳ thực là vì muốn cho nam nữ đến tuổi cập kê có cơ hội nhìn trúng nhau, để kết duyên nhờ người mai mối.
Những buổi yến tiệc như thế mỗi năm có vô số, chẳng có gì là mới mẻ.
Chỉ là lần này, cuộc thi do phủ hầu tổ chức lại có phần thưởng rất hậu hĩnh.
Giải nhất cuộc thi cưỡi ngựa bắn cung sẽ được thưởng một bức bình phong lưu ly mỹ nhân.
Bức bình phong ấy vô cùng quý giá, khắp thiên hạ chỉ có một chiếc duy nhất.
Bởi giải thưởng quá mức hấp dẫn, nên hôm nay người kéo đến đông vô kể.