Phù Thế Nhất Mộng
Dây Dưa Không Dứt
Phù Thế Nhất Mộng thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Thẩm Thục Đồng, người nhất định phải đối xử với ta như vậy sao?” Hắn hỏi.
Ta ngơ ngác nhìn: “Phó tướng quân nói gì, giữa ta và người vốn dĩ chẳng có gì, người nói vậy lại thành ra không trong sạch.”
Hắn nắm chặt cổ tay ta, hơi cúi người, đầu ghé gần tai ta, giọng trầm khàn mang theo sự lạnh lẽo:
“Công chúa, giữa người và ta có trong sạch hay không, chẳng phải người rõ hơn ai hết sao?”
Hơi thở hắn phả vào tai, vừa nóng bỏng vừa khiến ta rợn lạnh:
“Việc đêm đó, thần nhớ rõ như in. Mỗi lời nói, mỗi hành động của Công chúa, khắc sâu trong tim thần, quên cũng không thể.”
Ta như bị trúng độc mà nhìn hắn, lòng tràn đầy kinh sợ.
“Phó tướng quân, người nói gì ta không hiểu, xin hãy buông tay.”
Ta trừng mắt, cố tỏ ra kiên quyết.
“Không hiểu?”
Mặt hắn lạnh như băng, ánh mắt như muốn nuốt chửng ta:
“Được, nếu người không hiểu, để thần nói rõ từng điều đêm ấy cho người nghe.”
Hắn nắm cổ tay ta, kéo ta về một cung điện.
Vừa nhìn thấy nơi đó, ta vội vàng dừng chân, giãy tay muốn thoát ra và định chạy trốn.
Chưa bước được bao xa, đã bị hắn bế bổng lên vai.
“Phó Kinh Niên, ngươi thật vô lễ!” ta hét lên.
“Buông ta ra… Phó Kinh Niên, nếu ngươi dám làm bậy, ta sẽ chém nát xác ngươi!”
Dù ta có dọa thế nào, hắn cũng không đáp lời.
Hắn bước thẳng vào tẩm cung, vác ta vào trong, quăng lên giường rồi đè người xuống.
Chiếc giường này khiến ta nhớ lại toàn bộ sự việc đêm đó.
14
Ta vùng vẫy thoát khỏi vòng tay hắn, tát hắn một cái rồi vội vàng nhảy xuống giường.
Hắn dùng đầu lưỡi liếm gò má, rồi ôm chặt lấy eo ta kéo ta trở lại.
Ta ngã xuống giường, hắn đè lên, rồi cưỡng hôn môi ta; dù ta cắn rách môi hắn, hắn vẫn không buông tha.
Quá hoảng loạn, ta rút chiếc trâm cài trên đầu đâm vào vai hắn.
Không khí tĩnh lặng đến rợn người, chỉ còn nghe tiếng thở dốc hỗn loạn.
Hắn cúi nhìn chiếc trâm, cười lạnh lùng, không hề bận tâm:
“Công chúa có nhớ không, đêm đó người ở bên kẻ hèn này, cài trên tóc chính là cây trâm này.”
Giọng hắn trầm khàn, đầy ẩn ý khiến tim ta thắt lại; tay ta cầm trâm run rẩy, đầu ngón tay dính vệt máu ấm nóng từ vai hắn.
Ánh mắt hắn dán chặt lên ta như chim ưng nhìn con mồi không lối thoát, khóe miệng nở một nụ cười tà mị.
“Ngươi nói láo!”
Ta nghiến răng, giọng nói run rẩy:
“Đêm đó hoàn toàn không phải là ta, người đừng hòng dùng lời đó lừa gạt ta!”
Hắn khẽ cười, nắm lấy tay ta đang cầm trâm, lực không mạnh nhưng khiến ta không thể giãy thoát; đầu ngón tay hắn vuốt ve cổ tay ta, vừa như an ủi vừa như khiêu khích.
“Phó Kinh Niên, buông ta ra!”
Ta vừa hét lên vừa cố rút tay ra.
Hắn siết chặt tay ta, lộ cái cười tà, chế giễu:
“Công chúa, người đã muốn giết ta, sao không đâm cho thật sâu?”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Nói xong, hắn đè tay ta, lại ấn trâm sâu thêm vào vai hắn mấy lần; ta giật tay ra, rút trâm rồi bối rối ép tay mình lên vết thương của hắn.
Kiếp trước ta hại hắn, hắn giết ta để báo thù ta không oán hận.
Kiếp này ta chỉ muốn đôi bên không còn liên lụy, sống yên ổn nhưng hắn lại cứ níu giữ ta. Thà một lần dứt khoát còn hơn dây dưa không dứt, vậy nên ta nắm chặt, ấn mạnh vào vết thương của hắn thêm hai lần.
Hắn vẫn không nhíu mày, cứ nhìn chằm chằm ta như thể ta mới là người có lỗi.
15
Phó Kinh Niên tuy đã giúp ta thoát tội nhưng thiên hạ này có ai tin rằng chuyện đó không phải do ta làm?
Họ khẳng định ta vì ghen tị với mối quan hệ thân thiết giữa Tống Uyển Chi và Phó Kinh Niên, nên mới hãm hại nàng.
Phó Kinh Niên diệt khẩu, người đã chết không thể đối chứng, người ngoài chỉ nghĩ rằng phụ hoàng vì muốn bảo vệ ta mà sai Phó Kinh Niên giết người diệt khẩu.
Hắn là người đã cứu ta nhưng cũng chính hắn đẩy ta vào vòng xoáy thị phi.
Dân gian lời ra tiếng vào, nói ta đến tuổi mà chưa chịu gả, gây ra bao chuyện thị phi, khiến các nữ tử khắp thành đều không dám lại gần Phó Kinh Niên, làm đứt đoạn đường hôn sự của hắn.
Đám quý tộc do Tiết Gia Lễ cầm đầu cùng nhau dâng tấu sớ, yêu cầu phụ hoàng ban hôn cho ta.
Mẫu hậu đã đến tìm ta nhiều lần, nhưng ta đều lấy cớ thân thể không khỏe mà từ chối.
“Công chúa, đây là danh sách vừa được gửi tới hôm nay, xin người xem qua.”
Chu Ngọc đặt tập thiệp lên bàn, bất bình thay ta mà nói:
“Tên Thế tử Tiết gia kia thật quá đáng, bệ hạ nhờ hắn làm mối cho người, mà hắn toàn chọn mấy kẻ tầm thường xấu xí.”
Mấy ngày nay hắn gửi đến không ít danh sách, ta xem từng người một, nhưng chẳng ai lọt vào mắt ta cả.
Ta gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, trầm ngâm một lúc lâu, rồi gọi vọng ra ngoài:
“Lạc Phong, vào đây.”
Hắn bước vào, cung kính hỏi: “Công chúa có gì phân phó?”
Nhìn vết sẹo trên mặt hắn, ta cảm thấy vô cùng áy náy.
Lần trước hắn định tự vẫn, Phó Kinh Niên vì cứu hắn nên đã xoay lưỡi kiếm, giữ được mạng sống, nhưng lại để lại một vết sẹo dài trên mặt hắn.
“Ngươi lại đây.” Ta khẽ ngoắc tay ra hiệu.
Hắn bước tới, ta đứng lên, kiễng chân ghé sát tai hắn, thì thầm vài câu.
“Nghe rõ rồi chứ?”
“Thuộc hạ đã rõ rồi ạ.”
“Đi đi.”
“Tuân lệnh.”
Hắn cúi đầu, nhưng hai vành tai lại đỏ lựng một cách kỳ lạ.
Ta vốn dĩ chẳng phải kẻ hiền lành, chỉ vì kiếp trước tạo quá nhiều nghiệt chướng, nên kiếp này đến để trả nợ.
Nhưng điều đó không có nghĩa là ta yếu đuối dễ bị bắt nạt đâu.
Kiếp trước ta và Tống Uyển Chi không va chạm trực tiếp nhiều, đa phần là ta sai người thay mình đối phó nàng, nên cũng chẳng thật sự hiểu rõ nàng là hạng người gì.
Chỉ nghe từ miệng Phó Kinh Niên rằng nàng dịu dàng yếu đuối, lương thiện thuần khiết.
Nhưng trong những lần tiếp xúc ở kiếp này, ta mới nhận ra, nàng tuyệt không hề đơn thuần như vẻ bề ngoài.
Nàng dám cáo tội ta, chứng tỏ nàng nắm chắc phần thắng để buộc ta nhận tội.
Thế nhưng khi đối chất trong điện, nàng lại đổi lời.