Chương 9

Phù Thế Nhất Mộng thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Cái gì?”
Phó Kinh Niên nói dối phụ hoàng rằng chưa bắt được bọn cướp, hóa ra là lừa gạt ta!
Chẳng lẽ hắn và Tống Uyển Chi cùng diễn vở kịch này, để đẩy ta vào chỗ chết?
Lạc Phong định đưa ta bỏ trốn, nhưng ta từ chối.
“Lạc Phong, ta mà trốn đi, chẳng khác nào tự thừa nhận tội danh. Ngươi đi mau, bọn họ còn chưa dám làm gì ta đâu.”
Lạc Phong luôn nghe lời, làm việc dứt khoát. Ta bảo đi, hắn không hỏi thêm gì, lập tức rời khỏi ngục.
Nhưng vừa bước ra ngoài, hắn lại quay trở vào.
12
Trên cổ Lạc Phong kề một thanh kiếm.
Khi hắn chậm rãi lùi vào, chủ nhân của thanh kiếm ấy cũng hiện ra trước mặt ta.
“Công chúa điện hạ, kẻ này dám vượt ngục. Người nói xem, nên lột da hắn từng tấc hay chém đầu cho xong?”
Giọng nói trầm thấp mang theo mối đe dọa lạnh lẽo như rắn độc lè lưỡi, khiến người ta rùng mình.
Phó Kinh Niên từ từ bước vào tầm mắt ta.
Mỗi bước hắn đi như dẫm lên tim ta.
Bóng hắn dưới ánh nến mờ kéo dài, như một hồn ma bước ra từ địa ngục, trong mắt lóe lên ánh sáng nguy hiểm.
Nghe đến chữ “lột da”, toàn thân ta run rẩy.
Hình ảnh đời trước Lạc Phong chết thảm trước mắt ta bất chợt ùa về. Phó Kinh Niên khi ấy cũng đã sống sờ sờ trước mặt ta, lạnh lùng từng nhát một róc thịt hắn.
“Không… đừng, đừng làm hại hắn, ta cầu xin ngươi!”
Bị nỗi sợ và bản năng chi phối, ta quỳ sụp xuống, ánh mắt van lơn.
“Ngươi lại vì hắn mà quỳ xuống cầu xin ta?”
Phó Kinh Niên nhìn ta, vẻ mặt không tin nổi, đôi mắt nheo lại, cả người tức khắc phủ lên một tầng sát khí lạnh buốt.
Lưỡi kiếm ép sát cổ Lạc Phong, cắt rách da, máu rỉ ra.
“Ta cầu xin ngươi, tha cho hắn. Ta nhận tội, ta nhận hết. Là ta sai người đi hại Tống Uyển Chi, chuyện này chẳng liên quan gì đến Lạc Phong, hắn hoàn toàn không biết gì cả.”
“Thẩm Thục Đồng, trong lòng ngươi… hắn quan trọng đến thế sao?”
Ánh giận dữ trong mắt hắn càng thêm dữ dội.
“Công chúa, người đừng cầu xin hắn. Thuộc hạ sẽ không trở thành gánh nặng của người.”
Nói dứt lời, Lạc Phong nắm lấy lưỡi kiếm, định tự cứa cổ.
“Đừng!”
Ta hoảng hốt lao ra khỏi song sắt, nhưng chân mềm nhũn, ngã sấp xuống nền đất lạnh lẽo.
Phó Kinh Niên vội xoay ngược kiếm, vung một chưởng đánh bật hắn ra, kịp thời cứu mạng.
“Lạc Phong! Lạc Phong! Ngươi thế nào rồi?”
Ta vội bò tới, ôm lấy hắn vào lòng.
Hắn đã ngất đi, trên mặt có một vết rạch sâu hoắm.
Ta xé vạt áo, run rẩy lấy tay bịt chặt vết thương của hắn.
Sau khi đặt hắn nằm xuống, ta đứng dậy nhìn Phó Kinh Niên, trong lòng ngập tràn oán hận:
“Phó tướng quân, ta biết ngươi ghét ta, nên ta tránh xa ngươi. Ngươi thích Tống Uyển Chi, ta cũng đã nhường cho hai người rồi. Vậy mà ngươi vẫn không chịu buông tha, đến mức không tiếc bôi nhọ danh tiếng nàng ta để hãm hại ta, rốt cuộc ta khiến ngươi chán ghét đến mức nào?”
Hắn hơi nghiêng đầu, đuôi mắt đỏ hoe, như thể chịu một nỗi oan ức tày trời:
“Ngươi nói ta hãm hại ngươi?”
“Bọn cướp bị ngươi giam trong địa lao phủ tướng quân, mà ngươi lại nói chưa bắt được. Chẳng phải vì sợ bọn chúng nói ra sự thật sao?”
“Ha… ha ha ha…”
Hắn ngẩng đầu cười lớn.
Khi nhìn lại ta, trong mắt hắn lại ngấn lệ.
Hắn khóc cái gì chứ? Chẳng lẽ vì ta nói trúng tim đen mà giận đến phát khóc sao?
“Thẩm Thục Đồng, ngươi thật không có tim!”
Nói dứt lời, hắn quát to:
“Người đâu, kéo hắn ra ngoài!”
Ta vội chắn trước người Lạc Phong:
“Ngươi định làm gì?”
Hắn nghiến răng, ngẩng đầu cười khổ, rồi nén giận nói khẽ:
“Đưa hắn đi trị thương.”
Thấy hắn thật sự tức giận, ta đành đứng dậy tránh sang một bên:
“Đa tạ tướng quân đã không giết.”
“Không cần!”
Hắn phất tay áo, bỏ đi.
Sáng hôm sau, Chu Ngọc đến ngục đón ta.
Ta lại một lần nữa được thả tự do.
13
“Đã điều tra rõ ràng chưa?”
Ta háo hức nhìn nàng.
Nàng bắt đầu kể từng chuyện một.
Phó Kinh Niên đã bắt được bọn cướp, đưa bọn chúng và Tống Uyển Chi lên triều đối chất.
Bọn chúng nói vì mê sắc mà làm liều, không ai sai khiến.
Tống Uyển Chi cũng đổi lời, nói khi ấy quá sợ hãi nên nghe nhầm, tưởng kẻ đó nói là công chúa.
“Những người đó đâu rồi?”
“Bị Phó tướng quân xử tử rồi.”
Chuyện không thể đơn giản như vậy.
Nhưng nếu Phó Kinh Niên có tham gia bày mưu, vậy tại sao lại đứng ra cứu ta? Nếu không phải hắn làm, vậy tại sao ngay khi bắt được bọn chúng, hắn không giao nộp ngay?
Khi ta bước ra khỏi ngục, Phó Kinh Niên đứng ở ngoài, không rõ có phải đang đợi ta không.
Ta bước tới, lịch sự cảm ơn: “Đa tạ tướng quân đã sáng suốt nhìn thấu.”
Hắn không nói gì, lấy áo choàng trong tay khoác lên người ta. Ta lùi sang một bên, muốn tránh đi.
Hắn trầm giọng: “Đứng yên!”
“Ngươi cứu ta vì lý do gì?” ta tò mò hỏi.
Hắn nhìn Chu Ngọc, ra hiệu cho nàng lui xuống.
Chu Ngọc do dự liếc nhìn ta. Ta vẫy tay:
“Ngươi về chăm sóc Lạc Phong đi.”
Chu Ngọc rời đi, ta cùng hắn sánh bước trên lối đi trong cung điện, trong lòng đầy bâng khuâng.
“Dạo gần đây, tại sao công chúa lại tránh mặt thần?” Hắn hỏi.
“Không cần tướng quân phải lo lắng đâu.” ta đáp.
Hắn dừng lại, quay người chặn trước mặt ta:
“Thật sự là thần đã lo lắng quá nhiều sao?”
Ta lùi một bước, giữ khoảng cách, lạnh lùng nói:
“Tướng quân xin tự trọng!”
Hắn tiến thêm một bước, nắm lấy vai ta, trêu chọc:
“Nếu không, ngươi định giết ta sao?”
“Phó tướng quân nói gì vậy chứ, người là đại tướng của triều đình, có công với nước, ta biết ơn còn chưa hết, làm gì dám giết người.”
Ta ngẩng mặt lên cười.
Trước thái độ lạnh lùng của ta, hắn dần thu lại nụ cười trêu chọc, nét mặt trầm xuống.