Nghiệt Duyên Kiếp Trước, Âm Mưu Hiện Tại

Phù Thế Nhất Mộng

Nghiệt Duyên Kiếp Trước, Âm Mưu Hiện Tại

Phù Thế Nhất Mộng thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau đó, hắn bế ta về, chôn cất trong phần mộ của Phó gia, tự tay khắc bia mộ.
“Chính thê, Thẩm Thục Đồng.”
Ngồi trước mộ, hắn uống rượu, vừa nhấp từng ngụm vừa lẩm bẩm nói:
“Công chúa, thuở thiếu thời người từng chặn đường ta về thành, nói rằng muốn ta làm phò mã của người. Khi ấy người rực rỡ, tươi đẹp, đã lặng lẽ bước vào trái tim ta.”
“Ta từng muốn cầu thân, nhưng ta chỉ là võ phu, tự thấy không xứng với người, lại sợ nếu thổ lộ sẽ khiến người mang tiếng xấu.”
“Đêm đó người hạ thuốc ta, ta không hề trách, chỉ cảm thấy thương xót cho người.”
“Sau khi Hoàng thượng ban hôn, ta vừa vui mừng lại vừa sợ hãi, sợ làm tổn thương người, càng sợ vì chuyện ấy mà giữa ta và người sẽ nảy sinh hiềm khích.”
“Tưởng rằng cưới được người là phúc phần, ai ngờ người lại để kẻ khác làm nhục Tống Uyển Chi.”
Nói đến đây, hắn tràn đầy hối hận và giằng xé, dốc từng ngụm rượu mạnh vào cổ họng.
“Ta từng nói với người rồi, ta và Tống Uyển Chi không có tình ý nam nữ. Ta giúp nàng ấy chỉ vì nàng ấy từng cứu mạng ta. Nhưng người lại tin lời gièm pha, hết sai lầm này đến sai lầm khác, đến mức không thể cứu vãn.”
“A Niệm, tội lỗi người đã phạm, nghiệp chướng người đã tạo, để ta gánh thay. Sống không yên, chết không lành, đời đời kiếp kiếp chịu khổ đau, không được kết cục tốt đẹp.”
“Chỉ mong người gột sạch tội nghiệt, trong sạch mà đầu thai làm người, kiếp sau đừng gặp lại ta nữa.”
‘A Niệm’... đã lâu rồi không ai gọi ta bằng cái tên này, ta suýt quên mất mình từng có một nhũ danh như thế.
Nói xong, hắn ném vỡ vò rượu, dập đầu ba cái, rồi đứng dậy bỏ đi.
Nhìn bóng lưng hắn thê lương khuất dần, trái tim ta đau nhói.
Chỉ trong một giấc mộng ngắn ngủi, ta lại nhìn thấy trọn vẹn phần đời sau của Phó Kinh Niên.
Tân đế sợ hắn công lao quá lớn át cả chủ, liền phái hắn trấn thủ biên cương ba năm.
Còn ta, vì mất lòng dân đã lâu nên những thuộc hạ từng tin cậy đều phản bội.
Tống Uyển Chi bày kế, dùng nhục hình giết ta, rồi dụ Phó Kinh Niên tạo phản, để có cớ giết hắn.
Sau khi báo thù cho ta, Phó Kinh Niên dẫn mười vạn tinh binh vây ngoài hoàng thành, án binh bất động, chỉ cầu xin tân đế điều tra lại án mưu phản của ta.
Tân đế đưa Tống Uyển Chi ra chịu tội, sau khi chém đầu, mang thủ cấp nàng ta đến dâng cho Phó Kinh Niên, xem như minh oan cho ta.
Nhưng danh tiếng “ác nữ” của ta đã khắc sâu vào lòng người, chẳng ai chịu tin tưởng.
Phó Kinh Niên tự nhận tội, gánh lấy danh phản nghịch thay ta.
Hắn quỳ từ Trường Vũ môn, ba bước một lạy, mười bước một dập đầu, đi suốt con đường Chu Tước dài dằng dặc, chịu đựng sự chửi rủa và đánh đập của dân chúng.
“Bốn ngàn chín trăm roi”, từng roi rơi xuống người hắn, da thịt nát bấy, máu chảy đầm đìa.
Trước khi nhắm mắt, hắn nhìn thấy ta.
“Công chúa… là ta hoa mắt sao?”
Ta quỳ xuống trước mặt hắn, vừa khóc vừa lắc đầu nguầy nguậy:
“Phó Kinh Niên, là ta… Thẩm Thục Đồng.”
“Ngươi… hận ta sao?”
“Không hận… không hận… Là ta có lỗi với ngươi, Phó Kinh Niên, là ta sai… ta sai thật rồi…”
Hắn mỉm cười, giơ tay lên, nhưng không thể chạm vào mặt ta.
Nước mắt lăn dài, hắn nói khẽ: “Nếu có kiếp sau, đừng gặp lại ta nữa.”
Ta gật đầu: “Được, ngươi cũng đừng gặp lại ta, đó là lời hứa giữa chúng ta.”
“Được.”
Dân gian đều nói, Phó Kinh Niên một đời trung liệt vì nước, nhưng lại bị ác nữ Thẩm Thục Đồng liên lụy, mang danh phản tặc, bị đánh roi mà chết.
Chết rồi, xác còn bị chó hoang cắn xé, không được chôn cất.
Thì ra, chính hắn đã thay ta gánh tội, đổi lấy cơ hội cho ta sống lại một đời khác.
Tiễn biệt Phó Kinh Niên xong, giấc mộng của ta cũng chấm dứt.
“Phó Kinh Niên, giữa ta và ngươi… chung quy là nghiệt duyên.”
Khi mở mắt ra, nỗi đau trong lòng ta vẫn chưa tan biến hết.
Điều ta muốn, chẳng qua chỉ là sự thiên vị, ưu ái của hắn.
Nhưng hắn là đại tướng quân, trong lòng ôm cả thiên hạ, gánh vác trách nhiệm nặng nề.
Điều hắn yêu là quốc gia, là dân chúng, rồi mới đến gia đình, đến thê tử.
Ta làm điều xấu tột cùng, trời không dung thứ, dù hắn có yêu ta, hắn cũng không thể vì ta mà làm trái đạo nghĩa.
Hai kẻ đi ngược đường nhau, cuối cùng, sao có thể có được kết cục tốt đẹp?
Sau khi cởi bỏ khúc mắc trong lòng, ta không còn day dứt về chuyện kiếp trước nữa.
Chỉ nguyện kiếp này hắn công thành danh toại, cả đời an vui.
Những ngày ta chờ xuất giá, Phó Kinh Niên nhiều lần cầu xin được gặp mặt, nhưng đều bị ta từ chối.
Chỉ cần ta thành thân, hắn sẽ dứt được niềm vương vấn này.
Giữa ta và hắn, tuyệt đối không thể còn dây dưa gì thêm nữa.
Hoàng đế gả công chúa, khắp thiên hạ đều vui mừng.
Hầu phủ rước dâu, cảnh tượng rực rỡ huy hoàng biết bao.
Tiếng pháo vang lên, Châu Ngọc chạy vội vào, vui vẻ nói:
“Công chúa, đội nghi trượng của Hầu phủ đến rồi ạ.”
Nghe tiếng pháo nổ, lòng ta lại bỗng thấy hoang mang khôn tả.
Châu Ngọc đưa cho ta một chén trà.
“Công chúa lần đầu xuất giá, căng thẳng là lẽ thường, uống chén trà cho bớt run đi ạ.”
“Châu Ngọc, ngươi ra ngoài xem thử, đội đón dâu đến đâu rồi.”
“Dạ, nô tỳ đi ngay.”
Uống xong chén trà, ta càng thêm bất an.
Lo đến mức đầu óc quay cuồng, mắt hoa lên.
Không đúng… sao lại choáng váng thế này?
Nhìn chén trà trên bàn, ta chợt bừng tỉnh, nhận ra trong trà có vấn đề!
Châu Ngọc… tại sao lại muốn hại ta?
Ta xoay người định chạy ra gọi người, nào ngờ vừa đứng lên liền mềm nhũn cả chân, ngã nhào xuống đất.
Trong cơn mơ hồ, ta thấy Châu Ngọc bước vào.
Nàng chậm rãi đi tới, ngồi xổm xuống bên ta, giọng mang theo chút áy náy:
“Công chúa, xin lỗi người.”
Châu Ngọc… tại sao…
Khi tỉnh lại, ta nằm trong một căn phòng xa lạ, thân thể vừa nóng vừa khó chịu.
Cạnh cửa sổ có một bóng người đứng, ta không nhìn rõ mặt.
Giọng ta khàn khàn, yếu ớt đến mức không nói nên lời:
“Ngươi là ai?”