Phù Thế Nhất Mộng
Chương 15
Phù Thế Nhất Mộng thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ta khẽ cười: “Hơn nữa, Tiết Gia Lễ là người chính trực, ôn hòa, khiêm nhường, có lỗi thì sửa, có sai thì nhận. Gả cho người như vậy, còn gì tốt hơn nữa?”
Nghe vậy, Phó Kinh Niên sững người, trong mắt thoáng qua một tia đau đớn. Hắn im lặng một lát, rồi trầm giọng nói:
“Điện hạ thật sự muốn gả vào hầu phủ?”
Ta ngẩng đầu nhìn thẳng hắn, giọng bình thản mà xa cách:
“Bổn cung và Thế tử Xương Bình là trời tác hợp, đương nhiên phải gả.”
Phó Kinh Niên siết chặt nắm tay, đốt ngón tay trắng bệch:
“Nhưng điện hạ rõ ràng là…”
“Tướng quân, xin cẩn trọng lời nói.”
Ta cắt ngang hắn: “Bổn cung và tướng quân, chỉ là quan hệ quân thần. Mong tướng quân tự trọng.”
Phó Kinh Niên khẽ cười, giọng đầy chua chát:
“Hay cho một đôi trời tác hợp, hay cho một mối quan hệ quân thần!”
“Tướng quân, mời xuống xe đi. Sắp đến hầu phủ rồi, nếu để phò mã tương lai của bổn cung nhìn thấy, e rằng sinh hiểu lầm thì không hay chút nào.”
Hắn nhìn ta chằm chằm, khóe môi nhếch lên, ánh mắt đầy vẻ không cam lòng:
“Thẩm Thục Đồng, là nàng tự mình trêu chọc ta trước. Bây giờ muốn hối hận, đã muộn rồi!”
Nói xong, hắn nhảy xuống xe, bỏ đi, không cho ta cơ hội hỏi rõ.
Hắn định làm gì?
Xe ngựa dừng lại, hầu phủ đã đến.
Ta bước xuống, trong lòng vẫn còn run rẩy, quay đầu nhìn lại nhưng đã chẳng thấy bóng hắn đâu.
Lạc Phong đã báo tin trước, nên người của hầu phủ đều đứng chờ sẵn ngoài cửa để nghênh đón.
Vào phủ, ta nói: “Thế tử, có thể cho ta mượn một bước để nói chuyện riêng không?”
Tiết Gia Lễ liền bảo mọi người lui ra, rồi mời ta vào thư phòng.
Ta đi thẳng vào vấn đề: “Ngài rõ ràng biết danh tiếng ta chẳng tốt, vì sao còn muốn cầu thân?”
Hắn nhìn ta, khẽ cười ôn nhu, rồi chắp tay hành lễ:
“Trước kia có chỗ vô lễ, mong điện hạ thứ tội. Thần cầu thân chỉ vì ngưỡng mộ điện hạ, ngoài ra không có ý đồ gì khác.”
“Ngài… ngưỡng mộ ta ư?”
Hắn nói: “Không sợ điện hạ chê cười, hôm ấy trên triều, người ứng biến không hề hoảng sợ, thông minh sáng suốt, một mình đối đầu với bao đại thần quyền quý, không kiêu ngạo không nịnh bợ, tự mình giành lại thanh danh.”
Nói rồi, ánh mắt hắn tràn đầy kính phục nhìn ta:
“Phong thái ấy khiến thần tâm phục khẩu phục. Trước kia thần từng có thành kiến sâu sắc nhưng điện hạ không hề chấp nhặt, còn rộng lượng tha thứ, tấm lòng ấy, thần thật sự tự thẹn không bằng.”
“Nay điện hạ chưa thành hôn, lại chẳng có ý trung nhân, nên thần cả gan dâng thư cầu thân, mong cùng điện hạ kết mối lương duyên.”
Ánh mắt hắn chân thành, lời nói thành thật, chẳng có chút nịnh bợ nào.
“Thế tử, ngài không sợ tiếng xấu của ta sao?”
“Thì có sao đâu? Người chẳng ai hoàn hảo, ai mà chẳng từng bồng bột khi còn trẻ. Hơn nữa, theo thần thấy, điện hạ vốn không phải người kiêu ngạo hung hăng như lời đồn.”
“Nhưng… ta với ngài, không có tình cảm nam nữ.”
Tiết Gia Lễ khựng lại, rồi khẽ cười nói:
“Không sao, nếu điện hạ không muốn gả, thần đương nhiên sẽ xin lui hôn.”
Ta do dự thật lâu, cuối cùng vẫn mở miệng:
“Không phải ta không muốn gả… chỉ là… Thế tử, có thể giúp ta một việc được không?”
“Điện hạ cứ nói.”
Nói xong, hắn kinh ngạc hỏi ta:
“Điện hạ muốn cùng thần làm phu thê hữu danh vô thực, chờ một năm sau lại hòa ly sao?”
“Đúng vậy.” Ta bình thản đáp, “Trong vòng một năm, nếu Thế tử muốn đổi ý, có thể hòa ly bất cứ lúc nào. Nếu ngươi muốn cưới người khác, ta cũng sẽ không can thiệp.”
“Công chúa vì sao lại…”
“Thế tử không cần hỏi nhiều.” Ta cắt ngang lời hắn, “Nếu ngươi không đồng ý, có thể từ chối, ta sẽ không oán giận.”
Tiết Gia Lễ im lặng thật lâu, cuối cùng gật đầu:
“Được, thần đồng ý với điện hạ. Có thể làm phu quân của điện hạ một năm, cũng là phúc của thần.”
Ta khẽ cười, nhìn hắn với vẻ cảm kích:
“Đa tạ Thế tử đã thành toàn. Vậy ta xin cáo từ, hôn kỳ định vào mồng tám tháng sau.”
“Sao lại gấp gáp như vậy?”
Ta mỉm cười: “Chỉ sợ đêm dài lắm mộng.”
Hắn nhìn ta, ánh mắt không hiểu: “Được rồi, thần tiễn điện hạ về.”
“Không cần phiền Thế tử, xin dừng bước.”
Rời khỏi hầu phủ, ta thở dài một hơi thật sâu.
Sau khi định hôn ước với Tiết Gia Lễ, ta không đi đâu nữa, suốt ngày ở trong tẩm cung, theo các tú nương học nữ công.
Dù chỉ là hôn lễ giả nhưng lễ nghi không thể sơ sài.
Túi thơm và nút kết đồng tâm tặng cho phò mã vẫn phải do ta tự tay làm.
Chỉ là đôi uyên ương kia thật sự khó thêu quá.
Chu Ngọc nhìn túi thơm ta thêu, nén lương tâm mà khen là đẹp.
Còn Lạc Phong thì thẳng thắn nói:
“Giống vịt hơn.”
Ta chán nản ném kim chỉ xuống: “Không thêu nữa, các ngươi lui ra đi, bản cung muốn nghỉ một lát.”
Sau khi mọi người lui ra, ta đốt hương an thần, nằm xuống giường nghỉ ngơi.
Từ khi sống lại, ta luôn ngủ không yên, mỗi khi chìm vào giấc mộng, luôn thấy lại đủ mọi chuyện đời trước.
Cãi cọ với Phó Kinh Niên không ngớt, đánh mắng gia nhân, bị giam trong nội trạch, điên cuồng, phát rồ, tự ép mình thành một kẻ điên.
Cuối cùng bị vạn người làm nhục mà chết.
Chỉ có dựa vào hương an thần, ta mới có thể ngủ yên.
Chẳng bao lâu, ta lại chìm vào giấc mộng.
Nhưng giấc mộng lần này, lại khác hẳn những lần trước.
Phó Kinh Niên cầm kiếm, toàn thân đẫm máu, xông vào doanh trại, chém giết tất cả những kẻ từng làm nhục ta.
Hắn kéo lê thân thể bị thương nặng, khó nhọc đi đến bãi tha ma, giữa núi xác máu tanh, dùng tay trần bới tìm thi thể ta.
Ta đứng bên cạnh, nhìn thân thể hư ảo của chính mình, ngây dại rất lâu.
Chẳng lẽ… đây là chuyện đã xảy ra sau khi ta chết sao?
Giữa đống thi thể thối rữa, hắn tìm thấy thân xác ta đã mục nát, bốc mùi hôi tanh.
Hắn chẳng hề chê ghét, ôm ta vào lòng, khóc đến khàn cả giọng.