Phù Thế Nhất Mộng
Vạch Trần Âm Mưu
Phù Thế Nhất Mộng thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong tẩm điện, nàng cởi bỏ y phục, để lộ vòng ngực được quấn vải kín mít, ánh mắt tủi thân nhìn ta.
Giả trai mười bảy năm, nàng không biết đã phải chịu bao nhiêu cay đắng.
Bỗng chốc mắt ta cay xè.
Nàng kể cho ta nghe những bi kịch, tủi nhục mình phải chịu suốt bao năm qua, ta lắng nghe, lòng không khỏi đồng cảm và vô cùng thương xót cho nàng.
Kiếp trước, nàng tự thiêu, hẳn cũng là vì sợ thân phận nữ nhi bị bại lộ.
Nàng khoác lên y phục ta đã chuẩn bị, còn ta đích thân trang điểm cho nàng.
Khi nhìn thấy nàng hiện nguyên hình nữ tử, ta không khỏi ngạc nhiên thốt lên.
Thật sự là khuynh quốc khuynh thành.
“Lạc Phong.”
Ta khẽ gọi. Lạc Phong vội vàng bước vào, “Công chúa…”
Khi hắn ngẩng đầu lên, lập tức ngây người, nhìn chằm chằm Tề Quang Tông hồi lâu, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh diễm.
Ta khẽ ho một tiếng, hắn lập tức bừng tỉnh, rồi đỏ mặt, ngượng nghịu cúi đầu xuống.
“Đẹp không?” Ta hỏi đầy vẻ đắc ý.
Hắn gãi sau gáy, ngượng ngùng gật đầu đáp:
“Rất đẹp.”
“Giống Tề Quang Tông không?”
Hắn lắc đầu, “Hoàn toàn không giống.”
Tề Quang Tông thấy Lạc Phong đỏ mặt, chính nàng cũng đỏ mặt theo.
“Không giống thì tốt. Ngày mai ngươi hãy hộ tống cô nương Hàn Y đến Phù thành đi.”
Lạc Phong vẫn không dám ngẩng đầu, đáp khẽ:
“Vâng.”
Ta cho người gửi thiệp đến phủ Quốc công, nói với Quốc công phu nhân rằng ta đã để mắt đến Tề Quang Tông, muốn thu hắn làm nam sủng của mình.
Quốc công phu nhân vốn mong Tề Quang Tông vô dụng suốt đời, làm nam sủng lại là chuyện vô cùng mất mặt, nên bà ta đương nhiên vui vẻ chấp thuận.
Có được một “Tạ Hàn Y” trong tay, ta liền bắt đầu lên kế hoạch cho buổi đấu thầu hoàng thương sẽ diễn ra hai tháng sau.
Một tháng sau, Tề Quang Tông cùng Lạc Phong trở về hoàng thành.
Để tiện cho việc Tề Quang Tông lấy thân phận “Tạ Hàn Y” mà xuất hiện tại kinh thành, ta chuẩn bị cho nàng một biệt viện riêng, gọi là “Tạ phủ”.
Tin tức Tạ Hàn Y xuất hiện tại hoàng thành vừa truyền ra, rất nhiều quan lại quyền quý kéo nhau đến bái phỏng, mong được kết giao với nàng.
Ta ngồi sau màn chỉ đạo, nàng ngồi trước màn ứng đối.
Qua những lần tiếp xúc, chúng ta đã lôi kéo được không ít quan viên.
Có sự ủng hộ của những người này, lại thêm ân sủng của ta, thì Tạ Hàn Y chẳng còn phải lo lắng gì về việc đấu giá nữa.
Chỉ trong nửa tháng ngắn ngủi, tin đồn về việc Tạ Hàn Y là một thiếu nữ tài sắc vẹn toàn liền lan khắp kinh thành.
Ta sai Lạc Phong dẫn người mai phục xung quanh Tạ phủ, đề phòng Tống gia ra tay.
Quả nhiên, vào đêm trước ngày đấu thầu, có sát thủ lẻn vào Tạ phủ.
Chúng thất bại, bị người của Lạc Phong bắt giữ ngay tại chỗ.
Bọn chúng quả nhiên rất trung thành, trong miệng đã giấu sẵn thuốc độc, vừa bị bắt liền cắn lưỡi tự vẫn.
Chúng đã dùng thủ đoạn bẩn thỉu, ta liền đáp trả bằng một đại lễ.
Hội đấu giá lần này, ta không chỉ muốn giành được chức hoàng thương, mà còn muốn khiến Tống gia sụp đổ hoàn toàn.
Toàn bộ hàng hóa dự đấu đều được niêm phong trong kho hàng riêng, có quan viên trông coi.
Ta đã sớm cho người bí mật thay thế toàn bộ đội thị vệ canh giữ bằng người của ta.
Đêm khuya vào giờ Tý, người của Tống gia đến kho hàng.
Thị vệ giả vờ xu nịnh, rồi cho chúng vào bên trong.
Một lát sau, người của Tống phủ rời đi, thị vệ liền đến bẩm báo ta rằng, quản gia Tống gia đã bỏ độc vào lô hàng của Tạ gia.
Thị vệ bắt vài con chuột, cho chúng ăn hàng mẫu thử, chỉ một lát sau chuột liền co giật rồi chết.
Đúng là tâm địa ác độc.
Ngày mai đấu thầu, những mặt hàng như trà, lương thực đều phải được các quan viên tự mình nếm thử.
Tống gia rõ ràng muốn lấy mạng của “Tạ Hàn Y”.
“Đổi một lô hàng khác.” Ta lạnh lùng ra lệnh.
Tề Quang Tông thức trắng đêm, ngồi trong sân chờ trời sáng, Lạc Phong ở bên cạnh, lặng lẽ canh chừng nàng.
Một tia sáng xuyên qua khe cửa, rọi vào phòng, ta vươn vai một cái, cuối cùng trời cũng sáng.
Trong hội đấu giá, rất nhiều quan viên cùng những vị thương nhân lão làng danh tiếng đều có mặt.
Ban đầu, một nửa ủng hộ ta, một nửa ủng hộ Tống gia.
Hàng hóa hai bên đều là thượng phẩm, khó phân cao thấp.
Cho đến khi đến phần thử trà, hàng của Tạ gia liền gặp chuyện.
Vị Thị lang bộ Hộ vừa uống một ngụm trà nấu từ lá trà của Tạ gia, liền ngã xuống đất ôm bụng kêu đau thảm thiết.
Những người khác thấy thế, chưa uống đã vội đặt chén xuống.
Gia chủ Tống gia, Tống Đình, lập tức bước ra, chỉ thẳng vào Tạ Hàn Y, lớn tiếng quát:
“Táo tợn! Ngươi dám hạ độc sao!”
Tạ Hàn Y vẫn giữ vững bình tĩnh giữa lúc nguy hiểm:
“Ngươi sao biết đó là độc, chứ chẳng phải thuốc xổ?”
“Không thể nào là thuốc xổ, rõ ràng đó là chu sa!”
Vừa dứt lời, ta liền dẫn người từ ngoài cửa bước vào: “Ồ, là vậy sao?”
Người trong hội nghe thấy tiếng ta, vội quay lại nhìn.
Ta ngẩng cao đầu, mang theo phong thái công chúa, ánh mắt không hề chớp, bước thẳng đến chỗ ngồi chủ tọa.
Mọi người đều hành lễ, Tống Đình liền sốt ruột chạy đến tố cáo. Ta lạnh lùng liếc hắn:
“Ngươi sao biết đó là chu sa mà không phải độc khác?”
Hắn vì quá vội vàng hại người mà đã để lộ sơ hở.
Ta tiếp tục chất vấn: “Chẳng phải vì chính ngươi bỏ độc nên mới dám khẳng định đó là chu sa sao?”
Mọi người đều nghi ngờ nhìn gia chủ Tống gia.
“Thần chỉ nhất thời nóng nảy mà nói bừa một câu.”
Tạ Hàn Y nói: “Điện hạ, xin Điện hạ làm chủ, dân nữ đã tham gia đấu giá hoàng thương, tuyệt đối không ngu dại đến mức bỏ độc vào hàng hóa của mình. Ai cũng biết các thương gia cạnh tranh, hay dùng thủ đoạn đê tiện để hãm hại nhau; độc trong hàng của ta, có lẽ là do Tống gia bỏ vào.”
“Ngươi không có chứng cứ, đừng vu oan cho Tống gia.” Một viên quan liền đứng ra trách mắng Tạ Hàn Y.
Lúc này, quan viên chia làm hai phe, một phe là những người đã bị Tạ Hàn Y lôi kéo, phe kia là những kẻ đã lâu năm nhận lợi ích từ Tống gia.
“Việc này xin bẩm Điện hạ phán quyết.”